Đêm Đấu Giá, Tôi Bán Mình Cho Kẻ Thù – Chương 1: Giá Khởi Điểm Là Một Đêm

Written by

in

Tôi mặc chiếc váy đen mượn của người khác, đứng sau tấm rèm nhung đỏ, chờ đến lượt mình được rao bán như một món hàng.

“Số 17.” Cô nhân viên hậu trường liếc tấm bảng trên tay tôi, khẽ nhíu mày. “Cô chắc chứ? Đây không phải chỗ để đùa.”

Tấm bảng ghi một dòng chữ do chính tay tôi viết: Một tháng làm trợ lý riêng, toàn thời gian, không điều kiện. Bên dưới là mức khởi điểm — con số vừa đúng bằng khoản nợ đến hạn của công ty cha tôi vào sáng thứ Hai.

“Tôi chắc.” Tôi nói, và ngạc nhiên vì giọng mình không run.

Đây là buổi đấu giá kín của hội Vân Đỉnh — nơi giới thượng lưu Giang Thành mua bán mọi thứ tiền có thể mua, kể cả những thứ lẽ ra không nên có giá. Ba tháng trước tôi còn là tiểu thư tập đoàn Lâm thị, chưa từng nghĩ có ngày mình đứng ở đây. Rồi cha đột quỵ, ngân hàng siết nợ, những người từng gọi cha là “anh Hai” lần lượt tắt máy.

Tôi không còn gì để bán. Ngoài chính mình.

“Kiện đấu giá số 17.” Giọng người điều phối vang lên sau rèm. “Một hợp đồng trợ lý cá nhân, thời hạn một tháng. Người tham gia là… một quý cô muốn giấu danh tính.”

Rèm kéo sang. Ánh đèn đổ thẳng vào mặt tôi.

Phía dưới là một khán phòng chỉ chừng ba mươi người, mỗi người một bàn riêng, ánh nến hắt lên những gương mặt tôi phần lớn từng gặp ở các bữa tiệc cha tổ chức. Vài người nhận ra tôi. Tôi nghe tiếng xì xào lan như gợn nước.

“Chẳng phải con gái nhà họ Lâm sao?”

“Rơi xuống nước rồi thì con nào chẳng phải bơi.”

Tôi ngẩng cao đầu, để họ nhìn cho rõ. Xấu hổ là thứ xa xỉ tôi đã bán từ lâu.

“Khởi điểm hai tỷ.” Người điều phối gõ búa. “Xin mời.”

Một bàn giơ số. Rồi một bàn nữa. Con số nhảy lên ba tỷ trong tích tắc — không phải vì tôi đáng giá đến thế, mà vì với những người này, hạ nhục con gái nhà họ Lâm là một trò vui đáng tiền.

“Ba tỷ rưỡi.” Một gã đàn ông trung niên ở bàn góc nhấc ly rượu về phía tôi, môi cong lên. Tôi nhận ra hắn — Trịnh Đại Phúc, kẻ từng bị cha tôi từ chối hợp tác vì tiếng tăm bẩn thỉu. “Cô bé, một tháng thôi mà. Ngoan ngoãn thì có khi tôi giữ cô lâu hơn.”

Móng tay tôi bấm vào lòng bàn tay. Tôi mím môi, nuốt xuống cơn buồn nôn. Vì cha. Vì căn phòng bệnh mỗi ngày ngốn hết những đồng cuối cùng. Chỉ một tháng. Tôi tự nhủ. Chịu được.

“Bốn tỷ.” Trịnh Đại Phúc nâng giá, đắc ý nhìn quanh như thách ai dám tranh với hắn.

Không ai giơ số nữa. Người điều phối nhấc búa lên. “Bốn tỷ lần thứ nhất…”

Tim tôi rơi thẳng xuống. Không phải hắn. Ai cũng được, chỉ xin đừng phải hắn.

“Bốn tỷ lần thứ hai…”

“Mười tỷ.”

Giọng nói đó cất lên từ hàng ghế trên cùng, nơi ánh nến không với tới. Trầm, chậm, không một chút gắng sức — như thể mười tỷ chỉ là con số hắn dùng để dập tắt một trò đùa nhàm chán.

Cả khán phòng chết lặng. Rồi tất cả cùng quay đầu về phía bóng người trong góc tối.

Người điều phối lắp bắp. “Xin… xin quý khách xác nhận. Mười tỷ.”

“Tôi không thích nhắc lại.” Bóng người đứng dậy, bước ra vùng sáng.

Tôi ngừng thở.

Một người đàn ông cao lớn, vest đen may đo, gương mặt sắc lạnh như tạc từ đá. Trẻ hơn tôi tưởng — chỉ chừng ngoài ba mươi. Nhưng không phải tuổi tác khiến tôi lạnh sống lưng. Là đôi mắt. Đôi mắt hắn nhìn tôi không có lấy một phần trăm của lòng thương hại, cũng không có sự dâm dục như Trịnh Đại Phúc. Chỉ có một thứ tôi không đọc nổi — như hắn đã biết tôi từ rất lâu, và đã chờ khoảnh khắc này còn lâu hơn thế.

“Hoắc… Hoắc tổng.” Ai đó thì thào. “Hoắc Cảnh Thâm của tập đoàn Thịnh Viễn.”

Thịnh Viễn. Cái tên như một nhát dao cũ đâm ngược vào ký ức.

Mười năm trước, có một công ty nhỏ tên Thịnh Viễn từng đến cầu cạnh cha tôi một hợp đồng cứu mạng. Cha tôi đã ký — rồi xé bỏ vào phút chót để nhận một đối tác trả giá cao hơn. Công ty ấy phá sản trong một đêm. Tôi vẫn nhớ người đàn ông trung niên quỳ trước cổng biệt thự nhà tôi dưới mưa, và cạnh ông ta, một cậu thiếu niên gầy gò đứng thẳng, không quỳ, chỉ nhìn tôi — đứa con gái mười lăm tuổi đang núp sau rèm cửa sổ tầng hai.

Đôi mắt cậu thiếu niên đó. Chính là đôi mắt đang nhìn tôi lúc này.

Búa gõ xuống, dứt khoát. “Mười tỷ, kiện số 17 thuộc về Hoắc tổng.”

Hắn bước lên bục, dừng lại trước mặt tôi, gần đến mức tôi ngửi thấy mùi hương lạnh trên áo hắn. Hắn cúi xuống, giọng chỉ đủ hai người nghe.

“Lâm Trăn.” Hắn gọi đúng tên tôi, cái tên tôi đã giấu suốt cả buổi tối. “Cha cô từng dạy tôi một bài học: trên đời này, cái gì cũng có giá.”

Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, đợi tôi đặt tay mình vào — như một quý ông mời bạn nhảy, hoặc một chủ nợ đến thu hồi món nợ mười năm.

“Bây giờ,” hắn nói, khóe môi nhếch lên nhưng mắt lạnh băng, “để tôi dạy lại cô bài học đó.”

Tôi nhìn bàn tay hắn. Nhìn con đường phía sau lưng đã không còn lối lui. Và tôi đặt tay mình lên tay kẻ mà gia đình tôi từng đẩy xuống bùn — không biết rằng mình vừa ký vào bản hợp đồng dài nhất, và nguy hiểm nhất, đời mình.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *