Chương 11: Gần đến mức nghe được nhịp tim
Sau đêm đính hôn, Diệp Hân dựng lên giữa mình và Trạch Viễn một bức tường. Cô chỉ trao đổi qua email, gặp mặt thì giữ đúng mực nhân viên với sếp, không hơn một câu.
Trạch Viễn nhận ra. Và anh không chịu để yên.
Một chiều, khi cô ra công trường Bình An kiểm tra, trời lại chuyển mưa. Cô đang đo mực nước ở rãnh thoát thì nghe tiếng xe quen thuộc. Trạch Viễn bước xuống, tiến thẳng tới, không vòng vo:
“Em tránh mặt tôi.”
“Tôi bận,” cô đáp, không nhìn anh.
“Diệp Hân.” Anh chắn trước mặt cô. “Hôn ước với Hàn Thi Nhã là do hai nhà sắp đặt từ khi tôi còn chưa biết yêu là gì. Tôi chưa từng nhận lời. Đêm đó tôi đã nói với cô ta: tôi sẽ hủy. Em nghe rõ chưa?”
Diệp Hân ngẩng phắt lên. “Sao anh phải giải thích với tôi? Tôi là ai mà anh phải giải thích?”
Câu hỏi bật ra như một tiếng nấc. Cả sự tự ti, tổn thương, khao khát bị kìm nén bấy lâu đều dồn vào đó.
Trạch Viễn nhìn cô thật lâu. Rồi anh bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách, giọng trầm khàn:
“Vì em là người khiến tôi muốn giải thích. Cả đời tôi chưa từng thấy cần phải giải thích với ai điều gì. Chỉ trừ em.”
Mưa bắt đầu rơi. Anh nâng tay, chậm rãi gạt một sợi tóc ướt trên má cô, lòng bàn tay ấm áp nán lại nơi gò má. Diệp Hân đứng yên, không nhúc nhích được. Họ gần đến mức cô nghe được cả nhịp thở của anh, thấy được cả những giọt mưa vương trên hàng mi anh.
“Diệp Hân,” anh gọi, giọng như vỡ ra. Khuôn mặt anh cúi xuống, gần hơn, gần hơn nữa. Cô nhắm mắt, tim đập loạn nhịp, cả thế giới thu lại chỉ còn hơi ấm đang đến gần…
Chuông điện thoại của anh reo vang, xé toạc khoảnh khắc. Anh khựng lại, nhắm mắt kìm nén, rồi bực bội rút máy. Vừa liếc màn hình, sắc mặt anh đanh lại.
“Chuyện gì?” anh nói cộc lốc vào máy. Đầu dây bên kia nói gì đó. Diệp Hân thấy quai hàm anh siết chặt, ánh mắt tối sầm.
Anh cúp máy, quay sang cô, giọng đã đổi khác — gấp gáp và nặng nề: “Anh phải đi. Có chuyện ở tập đoàn.” Anh ngập ngừng, rồi nói thêm, khẽ đến mức gần như chỉ mình cô nghe: “Chuyện chúng ta, chưa xong đâu.”
Anh lên xe phóng đi trong mưa. Diệp Hân đứng đó, tay còn ấm chỗ anh vừa chạm, lòng ngổn ngang trăm mối. Cô chưa kịp mừng, một linh cảm chẳng lành đã dâng lên — cuộc gọi ấy, rốt cuộc là chuyện gì?
Leave a Reply