Chương 9: Hôn ước từ mười lăm năm trước
Buổi trình duyệt lại thành công vang dội. Hội đồng thông qua dự án Bình An gần như tuyệt đối. Diệp Hân đứng giữa phòng họp, nghe tiếng vỗ tay, lần đầu tiên thấy mình thuộc về nơi này.
Nhưng niềm vui chưa kịp ấm chỗ, một tin dữ ập đến.
Chiều ấy, cả tập đoàn xôn xao vì thiệp mời: lễ đính hôn giữa Lục Trạch Viễn và Hàn Thi Nhã, tổ chức cuối tháng tại biệt thự nhà họ Lục. Trên thiệp, hai cái tên đứng cạnh nhau, lồng trong khung hoa vàng.
Diệp Hân cầm tấm thiệp, các đầu ngón tay lạnh dần. Tiếng cười nói xung quanh như vọng từ rất xa.
“Trời, hai nhà đúng là môn đăng hộ đối,” một đồng nghiệp trầm trồ. “Nghe nói hôn ước này định từ mười lăm năm trước, hồi ông cụ hai nhà còn thân nhau lận.”
Mười lăm năm. Diệp Hân cười khổ trong lòng. Còn cô thì sao? Một chiếc áo khoác che mưa, một tiếng gọi “em”, một cốc nước ấm lúc nửa đêm — cô đã ngốc nghếch xây cả một giấc mơ trên những mảnh vụn ấy.
*Tỉnh lại đi, Diệp Hân.* Cô tự nhủ. *Lời Thi Nhã hôm đó, hóa ra là thật.*
Cô lặng lẽ đặt tấm thiệp xuống bàn, cúi đầu vào bản vẽ. Nhưng nét chì cứ run, những con số nhòe đi trước mắt.
“Cô Diệp.” Kỷ Thành, trợ lý của Trạch Viễn, bước tới. “Tổng giám đốc mời cô lên phòng, bàn tiến độ thi công.”
Cô lên tầng cao nhất. Trạch Viễn đứng bên cửa kính, quay lưng lại. Nghe tiếng cô, anh quay đầu, và trong một thoáng, ánh mắt anh sáng lên — thứ ánh sáng anh chỉ dành cho cô. Nhưng Diệp Hân không còn dám tin vào ánh mắt ấy nữa.
“Về tiến độ,” cô mở lời, giọng công việc lạnh tanh, “tôi đã lên kế hoạch ba giai đoạn. Tôi sẽ gửi anh qua email. Nếu không còn gì, tôi xin phép về làm việc.”
Trạch Viễn khựng lại trước sự xa cách đột ngột. “Diệp Hân, có chuyện gì—”
“Chúc mừng anh,” cô cắt ngang, nhìn thẳng vào mắt anh, cố nặn một nụ cười. “Chuyện đính hôn. Tôi nghe rồi. Chúc anh và cô Hàn trăm năm hạnh phúc.”
Nụ cười trên môi anh tắt ngấm. “Em nghe ai nói—”
“Cả tập đoàn đều biết mà anh.” Cô cúi đầu, quay người. “Tôi xin phép.”
Cô bước ra, khép cửa lại sau lưng, và chỉ khi thang máy đóng kín, cô mới cho phép nước mắt rơi. Cô không thấy, phía sau cánh cửa ấy, Lục Trạch Viễn đứng chôn chân, tấm thiệp đính hôn anh chưa từng đồng ý bị bàn tay siết đến nhàu nát.
Leave a Reply