Chương 10: Nhìn thấy hai người họ
Diệp Hân định không đến lễ đính hôn. Nhưng cả phòng dự án đều được mời, và Tống Nghiêm nhất định “nhờ” cô mang bản quy hoạch tới để tranh thủ báo cáo ông Lục. Cô không thể từ chối.
Biệt thự nhà họ Lục sáng rực đèn pha lê. Khách khứa toàn người quyền quý. Diệp Hân trong chiếc váy giản dị mượn của Tiểu Mẫn, đứng nép một góc, thấy mình lạc lõng như con chim sẻ giữa bầy công.
Cô định gửi bản quy hoạch cho thư ký rồi về sớm. Nhưng khi đi ngang khu vườn sau, cô khựng lại.
Dưới giàn hoa, Lục Trạch Viễn và Hàn Thi Nhã đang đứng cạnh nhau. Thi Nhã ngước lên nói gì đó, rồi bất ngờ nhón chân, vòng tay ôm lấy anh. Ánh đèn vàng hắt lên, khắc thành một bức tranh hoàn hảo của một cặp đôi môn đăng hộ đối.
Trái tim Diệp Hân như bị ai bóp nghẹt. Cô vội quay đi, nhưng gót giày vấp phải bậc đá, làm rơi tập hồ sơ. Tiếng động khiến cả hai quay lại.
“Cô Diệp?” Trạch Viễn gỡ tay Thi Nhã ra, bước tới. “Sao em lại ở đây—”
“Tôi mang hồ sơ tới cho anh Tống,” cô cúi vội nhặt giấy tờ, giọng khô khốc. “Xin lỗi đã làm phiền. Tôi về ngay.”
“Diệp Hân.” Anh nắm lấy cổ tay cô.
“Buông tôi ra,” cô nói, không dám ngẩng lên vì sợ để lộ đôi mắt đỏ hoe. “Anh đang trong lễ đính hôn của mình. Có người nhìn thấy thì không hay cho anh và cô Hàn đâu.”
“Tôi chưa từng đồng ý cái lễ này,” anh gằn từng chữ.
“Nhưng anh cũng chưa từng phản đối nó.” Diệp Hân ngẩng lên, ánh mắt lấp lánh nước nhưng giọng cứng cỏi. “Anh Lục, anh đối tốt với tôi, tôi cảm ơn. Nhưng tôi chỉ là một nhân viên vẽ giỏi mà anh cần cho dự án. Xin anh đừng cho tôi những thứ… khiến tôi hiểu lầm.”
Cô giật tay ra, chạy đi. Lần này anh không giữ. Đằng sau, Thi Nhã bước tới, khoác tay anh, giọng ngọt như đường: “Anh Viễn, khách đang đợi kìa. Một con bé nhân viên thôi mà, kệ nó.”
Diệp Hân chạy khỏi khu vườn, tim vỡ vụn từng mảnh. Cô không nghe thấy, phía sau, Trạch Viễn hất tay Thi Nhã ra lần thứ hai, giọng lạnh đến đóng băng: “Cô còn đụng vào tôi lần nữa, hôn ước này, tôi hủy ngay đêm nay.”
Leave a Reply