Ba giờ sáng, dưới lòng cống thoát nước của Khu Vĩ Tuyến, Diệp An đặt vào lòng bàn tay người lạ một lọ thủy tinh nhỏ bằng đốt ngón tay. Bên trong, thứ chất lỏng màu xanh lơ sóng sánh, tự phát ra một quầng sáng yếu ớt như đom đóm sắp tắt.
“Bi thương cấp bốn,” cô nói, giọng khàn vì cả ngày không mở miệng. “Của một người mẹ vừa chôn con. Nguyên chất. Chưa pha loãng một giọt.”
Người mua kéo thấp vành mũ. Trong bóng tối, An chỉ thấy được cằm hắn — sắc lạnh, cạo nhẵn, không một vết râu. Bàn tay đón lấy lọ thủy tinh cũng lạnh, ngón dài, sạch sẽ đến mức khả nghi. Bàn tay của người chưa từng phải chui cống.
Ở thành phố này, cảm xúc là hàng phạm pháp.
Ba mươi năm trước, khi hệ thống Cân Bằng lên nắm quyền, người ta gắn vào gáy mỗi công dân một con chip nhỏ gọi là Khuyên Tĩnh. Nó đo từng nhịp rung động trong lồng ngực con người, và hễ thứ gì vượt ngưỡng — một cơn giận, một nỗi đau, một tình yêu quá lớn — nó lập tức “trích” phần vượt ra, nén lại, đưa về kho trung tâm. Thành phố nhờ vậy mà yên. Không còn ai gào khóc giữa đường. Không còn án mạng vì ghen. Không còn cả những đêm mất ngủ vì thương nhớ ai đó.
Nhưng cái gì bị lấy đi thì luôn có kẻ thèm mua lại.
Giới thượng lưu ở Tháp Trắng đã tê liệt từ lâu, tê đến mức bỏ cả triệu để được khóc thật một lần. Và Diệp An — con bé mười chín tuổi có con chip hỏng từ nhỏ, thứ duy nhất trong thành phố vẫn còn cảm nhận trọn vẹn — chính là kẻ đi gom những giọt cảm xúc rơi vãi ấy, đóng lọ, bán lại.
Cô là kẻ buôn cảm xúc.
“Ba trăm nghìn tín điểm,” An chìa tay. “Như đã hẹn.”
Người lạ không đưa tiền. Hắn nâng lọ thủy tinh lên ngang mắt, xoay nhẹ, ngắm cái quầng xanh trong đó chuyển động như một sinh vật sống.
“Cô biết vì sao bi thương lại có màu xanh không?” hắn hỏi. Giọng trầm, chậm, không mang theo chút cảm xúc nào — đúng kiểu giọng của một Khuyên Tĩnh hoạt động hoàn hảo.
An chột dạ. Người mua không bao giờ hỏi han. Người mua chỉ trả tiền rồi biến mất.
“Tôi bán hàng, không bán chuyện,” cô nói, tay lặng lẽ lùi về phía con dao giấu trong ống tay áo. “Trả tiền, hoặc trả tôi lọ đó.”
Hắn mỉm cười. Cái cười không tới được đôi mắt.
Rồi hắn lật cổ tay.
Dưới lớp da, một dòng chữ ánh bạc hiện lên, chạy dọc mạch máu như được khắc bằng ánh sáng: Điều Tra Viên — Cục Cân Bằng — Mã C-09.
Máu trong người An đông cứng lại. Lòng bàn tay cô lạnh toát, hai chân mềm nhũn suýt khuỵu. Điều tra viên. Không phải con nghiện cảm xúc nào ở Tháp Trắng. Là chính tay chân của cái hệ thống đã săn cô suốt ba năm nay. Một điều tra viên bắt được kẻ buôn cảm xúc quả tang thì không cần ra tòa — hắn có quyền xóa con chip của cô ngay tại chỗ, và cùng với con chip là toàn bộ ký ức, toàn bộ con người cô.
Cô bật dậy chạy.
Được ba bước, một bóng người đã chặn ngang miệng cống. An xoay ngoắt sang lối kia — cũng có người. Cả đường hầm, không biết từ lúc nào, đã đầy những cái bóng đứng im lìm. Họ giăng lưới cô từ trước khi cô đặt chân xuống đây.
“Đừng phí sức.” C-09 bước tới, tiếng giày gõ lên nền bê tông ướt đều đặn như nhịp đếm. “Cống này bịt cả hai đầu rồi.”
An dựa lưng vào bức tường ẩm mốc, tim đập thình thịch đến mức cô nghe rõ cả tiếng máu chảy trong tai. Cô nắm chặt con dao vô dụng, biết thừa nó chẳng cắt nổi bộ giáp dưới lớp áo của hắn.
“Muốn xóa tôi thì xóa đi,” cô rít qua kẽ răng, cố giữ giọng khỏi run. “Bày trò lâu vậy làm gì.”
C-09 dừng lại cách cô một bước. Hắn nhìn cô rất lâu — lâu đến mức An thấy khó hiểu. Ánh mắt hắn không có vẻ săn mồi của kẻ đi bắt người. Nó giống ánh mắt của một người đang tìm kiếm thứ gì đó đã mất từ rất lâu.
Rồi hắn làm một việc khiến cô sững sờ.
Hắn bật nắp lọ bi thương — lọ hàng cấm mà chính hắn có nhiệm vụ tịch thu — và hít một hơi thật sâu.
Quầng sáng xanh tan vào không khí. Trong một khoảnh khắc, gương mặt lạnh như tượng của người điều tra viên khẽ động. Khóe mắt hắn đỏ lên. Một giọt nước lăn xuống, chảy dọc gò má sắc lạnh ấy — giọt nước mắt đầu tiên, có lẽ, sau ba mươi năm.
Hắn đưa tay chạm vào nó, nhìn đầu ngón tay ướt như nhìn một vật thể ngoài hành tinh.
“Cô biết không,” hắn nói, giọng lần này khản đi, rạn nứt, “tôi đã đi tìm cô suốt mười một năm.”
An nín thở. “Ông… nhầm người rồi.”
“Không nhầm.” C-09 ngẩng lên. Dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt đỏ hoe của hắn khóa chặt lấy cô. “Trong kho của Cục có một lọ cảm xúc bị đánh cắp mười một năm trước. Mã H-0. Không ai trích được nó, không ai bán được nó, vì nó chỉ cộng hưởng với đúng một người trên đời.”
Hắn tiến thêm một bước, chìa lọ thủy tinh rỗng ra trước mặt cô.
“Và tôi vừa nhận ra — người đó chính là cô. Diệp An, cái tên đó là giả, đúng không? Trước khi con chip của cô ‘hỏng’, cô từng có một cái tên khác. Một gia đình khác.”
Ngón tay An buông thõng. Con dao rơi xuống nền cống, kêu một tiếng lanh canh vang khắp đường hầm im phăng phắc.
“Tôi cần cô lấy lại lọ H-0 khỏi kho trung tâm,” C-09 hạ giọng, gần như thì thầm. “Trước khi họ hủy nó vào bình minh mai. Vì thứ bị nhốt trong đó…”
Hắn ngừng lại. Đâu đó phía trên, tiếng còi tuần tra của Cục Cân Bằng bắt đầu hú lên, mỗi lúc một gần.
“…là ký ức về đêm cả nhà cô bị giết. Và người ra lệnh giết họ, đến giờ, vẫn đang ngồi trên đỉnh Tháp Trắng.”
Leave a Reply