Ở Lãnh Nguyệt Sơn Trang, có một quy củ ai cũng thuộc: nha hoàn pha trà chỉ được phép nhìn xuống chân mình.
A Trà thuộc quy củ ấy hơn ai hết. Suốt tám năm trong trang, nàng chưa từng ngẩng đầu quá vai một vị khách, chưa từng để tiếng bước chân mình nặng hơn tiếng lá rơi. Người ta gọi nàng là “con nha hoàn câm” — không phải vì nàng không nói được, mà vì nàng gần như chẳng bao giờ nói.
Không ai trong trang biết, tám năm trước, con nha hoàn câm này còn có một cái tên khác.
Sáng nay, như mọi sáng, nàng bưng khay trà bước vào Thính Vũ Đường. Trên khay là một ấm Long Tỉnh còn bốc khói và hai chén sứ trắng mỏng như vỏ trứng. Trong đại sảnh, trang chủ Lãnh Nguyệt Sơn Trang đang tiếp một vị khách áo tía — Vệ đại nhân từ phủ Tuần Kiểm, người nắm trong tay sinh sát của cả nửa vùng Giang Nam.
Và đứng hầu sau lưng cha, là thiếu trang chủ Tạ Vô Ngân.
A Trà cúi thấp đầu hơn nữa. Trong tất cả những người nàng phải tránh trong trang này, Tạ Vô Ngân là người nàng sợ nhất. Không phải vì hắn ác — trái lại, hắn lạnh lùng ít lời, chưa từng nặng tay với kẻ dưới. Nàng sợ hắn vì đôi mắt ấy. Đôi mắt của một kiếm khách thật sự, sắc đến mức nàng luôn có cảm giác chỉ cần liếc qua một lần là hắn đọc thấu được thứ nàng giấu dưới lớp áo vải thô.
Nàng đặt khay xuống, rót trà. Tay không run một sợi.
“Nghe nói Thanh Vũ kiếm môn năm xưa cũng pha được thứ trà ngon thế này,” Vệ đại nhân bỗng lên tiếng, nhấp một ngụm, giọng nhàn nhạt. “Tiếc thay, cả môn phái ấy giờ thành tro bụi rồi. Một đám phản tặc, chết cũng đáng.”
Chén trà trong tay A Trà khẽ nghiêng đi một độ.
Chỉ một độ. Rồi lại thẳng.
Không ai nhận ra — trừ một người. Nàng cảm thấy ánh mắt Tạ Vô Ngân quét qua bàn tay mình, nhanh như một lưỡi dao lướt trên da.
Thanh Vũ kiếm môn. Ba chữ ấy như ba mũi kim đâm thẳng vào tim nàng. Cha nàng là chưởng môn Thanh Vũ. Mẹ nàng chết ôm nàng trong lòng, dặn nàng câu cuối cùng: Sống. Sống rồi hãy nhớ ai đã châm lửa. Đêm ấy nàng mười tuổi, trốn trong vò rượu dưới hầm, nghe tiếng người thân mình chết dần trên đầu. Người châm lửa đốt Thanh Vũ, người vu cho họ tội phản, chính là vị Vệ đại nhân đang ngồi uống trà trước mặt nàng đây.
Nàng lùi ba bước, cúi mình, chuẩn bị lui ra như một cái bóng.
Đúng lúc ấy, mái ngói trên đầu vỡ tung.
Một bóng đen từ trên cao lao thẳng xuống, kiếm quang lạnh lẽo xé gió, nhắm thẳng vào yết hầu Vệ đại nhân. Nhanh, hiểm, không một tiếng động báo trước — một sát thủ thượng thừa.
Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt.
Đám hộ vệ còn chưa kịp rút đao. Tạ Vô Ngân ở xa hơn một trượng, dù nhanh đến mấy cũng không kịp. Vệ đại nhân trợn mắt, cả người cứng đờ vì kinh hãi, chỉ còn biết chờ chết.
Lưỡi kiếm chỉ còn cách cổ hắn ba tấc.
Và A Trà đã động.
Về sau, khi nghĩ lại, ngay cả nàng cũng không hiểu vì sao thân thể mình lại phản ứng trước cả lý trí. Tám năm giả câm giả điếc, tám năm ép mình quên đi từng thức kiếm, vậy mà chỉ trong một sát na, đôi tay quen bưng trà rót nước ấy đã tự mình nhớ lại tất cả.
Nàng vung khay trà lên.
Cái khay gỗ mỏng manh xoay một vòng trong không trung, đón đúng vào sống kiếm của sát thủ. Không phải chặn — mà là dẫn. Nàng mượn chính lực đâm của đối phương, xoay cổ tay hất lệch đường kiếm đi nửa tấc. Nửa tấc ấy vừa đủ để lưỡi thép sượt qua vai Vệ đại nhân thay vì cắm vào cổ hắn.
Chát!
Khay trà vỡ tan. Ấm Long Tỉnh rơi xuống nền đá vỡ nát, nước trà nóng bắn tung tóe. Sát thủ loạng choạng vì cú hất bất ngờ, chưa kịp định thần thì đã bị đám hộ vệ vừa hoàn hồn xông tới đè xuống.
Cả đại sảnh chết lặng.
A Trà đứng giữa những mảnh sứ vỡ, ngực phập phồng. Nàng từ từ nhìn xuống hai bàn tay mình — hai bàn tay vừa để lộ ra thứ mà nàng đã chôn giấu suốt tám năm ròng.
Muộn rồi.
Một thế thủ dẫn kiếm mượn lực, thân pháp xoay người theo hình cánh hoa rơi — cái thức ấy trên đời chỉ có một môn phái luyện, và môn phái đó đã thành tro tám năm về trước.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên. Lần đầu tiên trong tám năm, con nha hoàn câm nhìn thẳng vào mắt một người.
Tạ Vô Ngân đang nhìn nàng.
Hắn không nhìn tên sát thủ đang bị trói. Hắn không nhìn cha mình đang hoảng loạn. Ánh mắt hắn dán chặt vào nàng, và trong đôi mắt sắc như kiếm ấy, A Trà đọc thấy một thứ khiến sống lưng nàng lạnh toát: hắn đã nhận ra.
Hắn bước tới, từng bước một, ngang qua cả Vệ đại nhân đang ôm vai rên rỉ, dừng lại trước mặt nàng. Rồi hắn đưa tay, nắm lấy cổ tay nàng — cổ tay vừa thi triển cái thức kiếm ấy.
Bàn tay hắn nóng và chắc. A Trà không dám cử động.
“Thức vừa rồi,” Tạ Vô Ngân nói, giọng trầm đến mức chỉ mình nàng nghe được, “gọi là Lạc Mai Thủ. Ba mươi năm nay, cả giang hồ chỉ có Thanh Vũ kiếm môn luyện nó.”
Tay hắn siết chặt thêm một phần.
“Ngươi… rốt cuộc là ai?”
Bên kia sảnh, Vệ đại nhân đã lảo đảo đứng dậy, gạt tay đám hộ vệ ra. Ánh mắt hắn cũng vừa chuyển sang nàng, nheo lại, đầy nghi hoặc — như thể đang cố lục tìm trong trí nhớ một gương mặt trẻ con nào đó của tám năm về trước.
Và A Trà biết, khoảnh khắc hắn nhớ ra, cũng là khoảnh khắc nàng phải chết lần thứ hai.
Leave a Reply