☰ Danh sách chương (1)
- ▶ Chương 1: Tia lửa trong đêm
Chương 1: Tia lửa trong đêm
Đêm ấy, mưa rơi tầm tã trên đỉnh Vân Sơn.
Từng giọt nước lạnh buốt như kim châm táp vào gương mặt gầy gò của thiếu niên đang co ro dưới mái hiên đổ nát của miếu hoang. Gió núi rít qua khe cửa, thổi tắt ngọn lửa cuối cùng trong đống củi ẩm. Cả thân người cậu run lên bần bật, không rõ vì cái rét cắt da hay vì cơn đói đã hành hạ suốt ba ngày qua.
Tên cậu là Lâm Diệp.
Một kẻ mồ côi không cha không mẹ, sống lay lắt ở chân núi Vân Sơn bằng những công việc nặng nhọc mà chẳng ai thèm làm — gánh nước, bổ củi, dọn chuồng ngựa cho Lâm gia. Nói là “gia”, nhưng với cậu, nơi đó chưa bao giờ là nhà. Người trong trấn gọi cậu là “phế vật”, bởi đến năm mười sáu tuổi, cậu vẫn chưa cảm nhận được dù chỉ một tia linh khí nào trong cơ thể.
Ở Vân Sơn trấn, một đứa trẻ không thể tu luyện thì chẳng khác gì cỏ rác. Người ta có thể chà đạp, sai khiến, đánh mắng — mà không ai lên tiếng.
“Nếu ngay cả tu luyện cũng không thể, thì ta sống trên đời này để làm gì?”
Lâm Diệp lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía ngọn đèn leo lét của một quán trọ xa xa dưới chân núi. Ở đó có ánh lửa, có hơi ấm, có tiếng người. Còn ở đây, chỉ có cậu, cơn mưa, và bóng tối.
Sáng nay, cậu đã bị đuổi khỏi Lâm gia.
Chỉ vì làm vỡ một chiếc chén trà của thiếu gia Lâm Thành, cậu bị đánh hai chục roi, rồi ném ra khỏi cổng như ném một con chó ghẻ. “Loại phế vật như ngươi, chết rục ngoài kia cũng chẳng ai tiếc.” — lời của Lâm Thành vẫn còn văng vẳng bên tai, cay đắng hơn cả những vết roi đang rỉ máu trên lưng.
Cậu leo lên núi, tìm đến ngôi miếu hoang này, chẳng biết để làm gì. Có lẽ chỉ là muốn tìm một nơi yên tĩnh — để nếu có gục xuống, thì cũng không ai nhìn thấy.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Sấm gầm gừ nơi chân trời.
Rồi — đúng vào khoảnh khắc Lâm Diệp nhắm mắt lại, buông xuôi tất cả — một luồng sáng đỏ rực đột ngột xé toạc màn đêm.
Nó không giống tia chớp. Tia chớp màu trắng, lạnh lẽo và chớp nhoáng. Còn thứ này đỏ như máu, như một ngọn lửa sống, kéo dài một vệt dài trên bầu trời rồi lao thẳng xuống — thẳng về phía ngôi miếu, thẳng về phía cậu.
Lâm Diệp còn chưa kịp phản ứng.
“Ầmmm—!”
Một tiếng nổ chấn động cả sườn núi. Mái miếu sụp xuống. Bụi đá bắn tung tóe. Lâm Diệp bị hất văng ra sau, lưng đập mạnh vào bức tường đá, miệng ứa máu tươi. Trước mắt cậu tối sầm lại, tai ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập.
Nhưng cậu không chết.
Trong làn khói mù mịt, giữa đống gạch vụn, một đốm lửa nhỏ đang lơ lửng. Chỉ bằng đầu ngón tay, đỏ thẫm, nhưng ấm áp đến kỳ lạ — thứ hơi ấm mà cả đời Lâm Diệp chưa từng được biết. Đốm lửa ấy dập dờn, như đang thở, như đang… nhìn cậu.
Và rồi, trong tâm trí cậu, vang lên một giọng nói.
Không phải bằng tai. Mà là từ sâu bên trong, cổ xưa và trầm hùng, như tiếng chuông từ vạn năm trước vọng về, làm cả linh hồn cậu rung lên.
“Ngươi… có muốn nắm giữ lửa của chính mình không?”
Lâm Diệp nghẹn lời. Cậu ngơ ngác nhìn quanh — không một bóng người. Chỉ có đốm lửa đỏ vẫn lặng lẽ cháy giữa màn mưa mà không hề tắt.
“Ngươi… là ai?” — cậu run rẩy hỏi, giọng khản đặc.
“Ta không có tên. Hoặc đúng hơn, tên của ta đã bị lãng quên cùng với cả một kỷ nguyên.” Giọng nói đáp, chậm rãi. “Người đời sau gọi ta là Trường Dạ Dư Hỏa — ngọn lửa còn sót lại trong đêm dài. Ta đã đợi… rất lâu rồi, để tìm một kẻ đủ tuyệt vọng, nhưng chưa từng thực sự buông xuôi.”
Lâm Diệp siết chặt bàn tay đang run.
“Ta là phế vật. Ta không có linh căn. Ta không thể tu luyện.”
“Không có linh căn?” Giọng nói bật ra một tiếng cười khe khẽ, không hề chế giễu, mà giống như… thương xót. “Đứa trẻ ngốc nghếch. Bọn họ nói ngươi trống rỗng, nên ngươi tin rằng mình trống rỗng. Nhưng một chiếc bình rỗng — mới là chiếc bình có thể chứa được ngọn lửa mạnh nhất thiên hạ.”
Đốm lửa từ từ trôi lại gần. Càng gần, Lâm Diệp càng cảm nhận rõ hơi ấm ấy lan khắp cơ thể, xua tan cái lạnh, xoa dịu những vết thương trên lưng.
“Nghe cho kỹ, Lâm Diệp.” Giọng nói trở nên nghiêm trang. “Nếu ngươi nhận lấy ta, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng. Sẽ có kẻ truy sát ngươi vì thứ ngươi mang trong người. Sẽ có lúc ngươi ước mình chưa từng gặp ta. Nhưng ta hứa một điều — kể từ giây phút này, sẽ không còn ai dám gọi ngươi là phế vật nữa.”
Mưa vẫn rơi. Gió vẫn gào. Nhưng trong lòng Lâm Diệp, một thứ gì đó — đã tắt lịm từ lâu — bỗng bùng cháy trở lại.
Cậu nghĩ đến hai chục roi trên lưng. Nghĩ đến ánh mắt khinh miệt của Lâm Thành. Nghĩ đến mười sáu năm sống như một cái bóng, bị chà đạp mà không có quyền phản kháng.
Rồi cậu ngẩng đầu lên, đưa bàn tay gầy guộc về phía đốm lửa.
“Ta muốn.” — giọng cậu, lần đầu tiên trong đời, không hề run rẩy. “Ta muốn nắm giữ lửa của chính mình.”
Đốm lửa đỏ khẽ rung lên, như mừng rỡ — rồi vụt lao vào giữa lòng bàn tay cậu.
Một luồng nhiệt nóng bỏng chạy dọc kinh mạch. Lâm Diệp gục xuống, toàn thân co giật, mồ hôi và máu hòa lẫn nước mưa. Cậu cảm thấy như cả cơ thể mình đang bị thiêu đốt và tái sinh cùng một lúc. Trong cơn đau đến ngất lịm ấy, cậu mơ hồ nghe thấy giọng nói cuối cùng:
“Từ hôm nay, ngươi bước vào con đường tu luyện. Và ta… sẽ dẫn ngươi đi đến tận đỉnh của cửu thiên.”
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, Lâm Diệp chỉ kịp nhìn thấy — trên mu bàn tay mình — một ấn ký hình ngọn lửa đỏ thẫm đang từ từ hiện lên, sáng rực trong bóng đêm.
Cậu không biết rằng, cách đó ngàn dặm, tại Thiên Hỏa Tông trên chín tầng mây, một vị trưởng lão đang bế quan bỗng bừng tỉnh, ánh mắt kinh hãi nhìn về phương nam:
“Không thể nào… Trường Dạ Dư Hỏa… đã tái xuất thế gian rồi sao?”
Đêm dài Vân Sơn, một tia lửa nhỏ vừa được thắp lên.
Và không ai biết — nó sẽ thiêu rụi cả một giang hồ.
(Hết chương 1)
☰ Danh sách chương (1)
- ▶ Chương 1: Tia lửa trong đêm
Leave a Reply