Category: Xuyên không

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 9: Huynh trưởng cầm bút

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 9: Huynh trưởng cầm bút

    Bóng tối trong động phòng đặc đến mức Lâm Hạ tưởng mình vừa bị ai đó gạch xóa khỏi trang giấy. Cây nến long phụng đã tắt. Chỉ còn tiếng thở của ba con người — và một hơi thở thứ tư, rất khẽ, đến từ một góc phòng mà lẽ ra không nên có ai.

    “Vương gia,” cô thì thầm, năm tay áo hắn, “ngài có nghe thấy không? Có người thứ tư đang thở trong này.” Bàn tay lạnh của Cố Trạm Uyên siết chặt cổ tay cô hơn một chút — đó là câu trả lời. Hắn nghe thấy rồi.

    Trong nghề biên tập, Lâm Hạ ghét nhất kiểu tình tiết “nhân vật thứ tư bước ra từ bóng tối đúng lúc đèn tắt” — sáo rỗng, rẻ tiền, chỉ dọa được độc giả mới. Nhưng khi chính mình là nhân vật đứng trong bóng tối đó, cô mới hiểu vì sao độc giả vẫn cắn câu: bởi lúc ấy, tim người ta đập nhanh đến mức không kịp chê bai gì cả.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 8: Kẻ cầm bút giống hệt vương gia

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 8: Kẻ cầm bút giống hệt vương gia

    Chương 8: Kẻ cầm bút giống hệt vương gia

    Bàn tay Lâm Hạ đưa xấp bản thảo ra, dừng lại đúng một tấc trước lòng bàn tay ngửa của Cố Trạm Uyên. Trong đầu cô, một biên tập viên vẫn không chịu tắt tiếng: “Đây là cảnh trao bản thảo quan trọng nhất đời mình. Trao xong thì hoặc được lên trang bìa, hoặc bị gạch khỏi mục lục. Không có ở giữa.”

    Cô đặt tập giấy vào tay hắn. Ngón tay hai người chạm nhau một cái, lạnh như hai mảnh băng vừa gặp nhau giữa mùa đông. Và ngay giây ấy, cây nến long phụng vừa được Uyển Nguyệt châm lại bỗng cháy bùng lên cao hơn một tấc, như thể chính ngọn lửa cũng đang tò mò muốn đọc trang tiếp theo.

    Cố Trạm Uyên cúi đầu. Hắn lật trang thứ nhất. Rồi trang thứ hai. Càng lật, sống lưng thẳng tắp của Nhiếp chính vương càng cứng lại từng đốt, cho tới khi Lâm Hạ nghe được cả tiếng hắn nuốt khan.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 7: Động phòng của người thứ tư

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 7: Động phòng của người thứ tư

    Chương 7: Động phòng của người thứ tư

    Kiệu hoa tám người khiêng, rèm đỏ thêu uyên ương, cứ mỗi bước phu khiêng lại nhún một cái khiến Lâm Hạ ngồi bên trong lắc lư như người say sóng. Cô ôm chặt xấp bản thảo giấu trong ngực áo cưới — món hồi môn quái gở nhất lịch sử xuất giá: một tập cốt truyện đã viết sẵn cả cái chết của chính mình, do một kẻ giấu mặt dùng mực đỏ như máu chấp bút.

    “Bình tĩnh nào, biên tập viên,” cô tự nhủ, hít một hơi thật sâu. “Cứ coi đây là một buổi ra mắt bản thảo. Chỉ khác là nếu bản thảo bị chê, người bị gạch bỏ khỏi trang giấy… là mình.” Trong đầu cô, mọi giả thuyết đang chạy loạn như tòa soạn đêm cuối tháng: kẻ giấu mặt biết cô là ai, Uyển Nguyệt là kẻ bước ra từ đám cháy, còn Nhiếp chính vương thì cưới cô chỉ để dò tìm kẻ đã đánh tráo ba đời vợ.

    Kiệu dừng. Rèm được vén lên. Và khi Lâm Hạ đặt bước chân đầu tiên xuống trước cổng vương phủ Nhiếp chính vương, cô không hề biết rằng đêm động phòng đang chờ mình phía trước sẽ có tới bốn chén rượu, một tấm bài vị giả — và một người thứ năm chưa ai gọi tên.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

    Chương 6: Đêm trước kiệu hoa

    Đêm trước kiệu hoa, cả Lâm phủ chìm trong tiếng đèn lồng kêu lép bép. Lâm Hạ ngồi bên án thư, trước mặt trải ba tờ giấy trắng, trên mỗi tờ cô viết một cái tên bằng nét bút gãy gọn của một biên tập viên đang dựng sơ đồ nhân vật: Uyển Nguyệt. Cố Trạm Uyên. Và ở tờ thứ ba, cô để trống — chỉ viết đúng ba chữ: kẻ giấu mặt.

    “Nếu đây là một bản thảo gửi tới bàn ta,” cô lẩm bẩm, gõ đầu bút xuống mặt gỗ, “thì ta sẽ trả về cho tác giả với một dòng nhận xét: tình tiết chồng chéo, ba tuyến âm mưu đâm vào nhau mà chưa ai chịu lộ động cơ. Đọc mệt muốn chết.” Cô thở dài. Khổ nỗi, lần này cô không phải người ngồi chấm bản thảo. Cô là cái nhân vật xui xẻo đang mắc kẹt giữa trang giấy, và chỉ cần một tình tiết đi sai, cô sẽ bị chính tác giả cho hạ tuyến — một cách nói văn vẻ của nghề, nghĩa là cho chết.

    Thanh Trúc rón rén bưng chén trà vào, thấy chủ nhân đang trừng trừng nhìn ba tờ giấy như nhìn kẻ thù truyền kiếp, liền rụt cổ: “Tiểu thư, khuya rồi, mai còn phải lên kiệu…” “Ta biết.” Lâm Hạ đón chén trà, uống một ngụm, rồi bất chợt hỏi. “Danh sách khách khứa ngươi lấy cho ta, có cái tên nào lạ không?”

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 5: Kẻ bước ra khỏi đám cháy

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 5: Kẻ bước ra khỏi đám cháy

    Uyển Nguyệt vừa khuất sau cánh cửa, Lâm Hạ mới dám thở ra. Cả gian tiền sảnh rộng thênh thang mà cô có cảm giác vừa bị nhốt trong một cái hộp kín, không khí loãng đến nghẹt thở.

    “Tiểu thư? Người sao mặt trắng bệch thế kia?” Thanh Trúc vội đỡ lấy tay cô.

    “Không sao.” Lâm Hạ lắc đầu, cố ép giọng mình bình thản. Nhưng trong đầu cô thì mọi thứ đang gào lên inh ỏi như một tòa soạn đêm cuối tháng. Nàng ta biết. Con bé đó biết mình là kẻ xuyên tới. Câu “chị hai thật của em đã chết trước cả khi em viết bức thư đó” cứ lặp đi lặp lại, mỗi lần lại lạnh hơn một độ.

    Là biên tập viên, cô có một phản xạ nghề nghiệp không sao bỏ được: khi một nhân vật nói ra thông tin mà lẽ ra chỉ tác giả mới biết, thì hoặc nhân vật đó chính là tác giả cài vào, hoặc… nó đang nói dối để dò phản ứng. Và cách duy nhất để phân biệt, là đừng bao giờ để lộ mình đã hoảng.

    “Thanh Trúc.” Cô quay sang, giọng đã lấy lại được vẻ đủng đỉnh. “Đám cháy mười năm trước, ngươi có ở phủ không?”

    “Dạ có… lúc ấy nô tì mới vào hầu tiểu thư được một năm.” Thanh Trúc rụt cổ. “Đêm đó cháy ở viện phía tây, chỗ ở của hạ nhân. Lửa lớn lắm, cháy tới tận sáng. Người ta khiêng ra… mấy cái xác, cháy đen không nhận ra mặt.”

    “Không nhận ra mặt.” Lâm Hạ nhắc lại, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế. Trong nghề của cô, một cái xác “không nhận ra mặt” chưa bao giờ là một cái xác. Đó là một chỗ trống mà tác giả để lại, để một ngày nào đó cho nhân vật sống dậy quay về. “Vậy làm sao người ta khẳng định trong đám xác đó có Uyển Nguyệt?”

    Thanh Trúc ngẩn ra. “Thì… thì đếm đầu người. Sáng hôm sau điểm danh hạ nhân, thiếu đúng một mình cô ấy.”

    “Thiếu một người, và có một cái xác không rõ mặt.” Lâm Hạ khẽ cười, thứ nụ cười mệt mỏi của kẻ vừa bắt được lỗ hổng cốt truyện. “Ngươi có thấy hai chuyện đó chẳng liên quan gì đến nhau không? Người ta chết cháy — hay người ta lợi dụng đám cháy để biến mất, rồi để lại một cái xác thế thân?”

    Sắc mặt Thanh Trúc từ trắng chuyển sang xám. “Tiểu thư… người đừng nói nữa, nô tì sợ…”

    Nhưng Lâm Hạ đã đứng dậy. Cô không có thời gian để sợ. Ba ngày nữa cô xuất giá, và trong ba ngày đó cô phải hiểu cho được: Uyển Nguyệt biến mất mười năm để làm gì, giờ quay về nhằm vào ai, và quan trọng nhất — nàng ta lấy đâu ra cái bí mật về “chị hai đã chết”.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 4: Cô em gái không có trong nguyên tác

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 4: Cô em gái không có trong nguyên tác

    Lâm Hạ cầm tờ thư có hàng chữ đỏ như máu, ngồi im suốt một khắc đồng hồ, đầu óc chạy nhanh hơn cả lúc cô cày ba trăm chương bản thảo trong một đêm để kịp deadline.

    “Chị hai.” Cô lẩm bẩm, gõ gõ ngón tay lên mép giường. “Trong nguyên tác, Lâm Uyển Nhi là con một. Lâm phủ chỉ có một tiểu thư. Không anh, không chị, không em. Vậy kẻ gọi ta là ‘chị hai’ này… hoặc là bịa, hoặc là một tình tiết mà tác giả chưa từng viết ra.”

    Với kinh nghiệm biên tập nhiều năm, cô hiểu rất rõ: khi một nhân vật lạ đột nhiên chui ra khỏi bóng tối và tự nhận là người thân, chín trên mười lần đó không phải để đoàn tụ. Đó là phục bút. Là quả bom đã được ai đó cài sẵn, chỉ chờ ngày phát nổ.

    “Thanh Trúc.” Cô ngẩng lên. “Lâm phủ này, ngoài ta ra, còn tiểu thư nào khác không? Con của di nương chẳng hạn?”

    Thanh Trúc lắc đầu như trống bỏi, rồi bỗng khựng lại, sắc mặt trắng bệch: “Không… không có tiểu thư nào khác ạ. Nhưng… mà tiểu thư, người quên rồi sao? Mười năm trước, phủ mình từng có một a hoàn nhỏ, kém tiểu thư hai tuổi. Người ấy… người ấy tên là Uyển Nguyệt.”

    Lâm Hạ nhíu mày. “Uyển Nhi, Uyển Nguyệt. Tên na ná nhau thế cơ à?”

    “Dạ.” Thanh Trúc hạ giọng, run run như sợ tường có tai. “Nghe nói… nghe nói người ấy vốn là con rơi của lão gia với một vị ca cơ. Phu nhân không dung, nên bắt vào phủ làm hạ nhân, đối xử chẳng khác gì nô tì. Năm ấy trong phủ cháy một trận lớn, người ta bảo Uyển Nguyệt chết trong đám cháy. Từ đó không ai dám nhắc tới nữa.”

    Lâm Hạ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Một đứa em gái cùng cha khác mẹ, bị đày làm nô tì, bị đồn đã chết cháy — và mười năm sau viết thư về bằng thứ mực đỏ như máu, nói “em nhớ chị lắm”.

    Đây không phải là nhớ nhung. Đây là mở màn cho một màn báo thù. Và trong cái kịch bản báo thù đó, “chị hai” Lâm Uyển Nhi — tức là cô bây giờ — chắc chắn đứng ở vị trí phản diện đầu tiên phải trả giá.

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 3: Người của bổn cung

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 3: Người của bổn cung

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 2: Hôn ước từ trên trời rơi xuống

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót – Chương 2: Hôn ước từ trên trời rơi xuống

    Chương 2: Hôn ước từ trên trời rơi xuống

    Lâm Hạ đứng chết trân, đầu óc quay mòng mòng như đang tua lại toàn bộ ba trăm chương của Kiều Nữ Truyện trong ba giây.

    Không có. Tuyệt đối không có cái hôn ước nào giữa Lâm Uyển Nhi và Nhiếp chính vương cả. Cô nhớ rõ mồn một, bởi vì Cố Trạm Uyên là nhân vật cô thích nhất — một nam chính thứ hai lạnh lùng, quyền khuynh thiên hạ, mãi đến chương một trăm mới xuất hiện với màn ra mắt hoành tráng giữa chiến trường. Cô còn từng viết cả một đoạn bình luận dài hai nghìn chữ để năn nỉ tác giả cho hắn thêm đất diễn.

    Vậy mà bây giờ, người đàn ông đáng lẽ còn phải “ngủ” thêm chín mươi chín chương nữa lại đang đứng sừng sững trước mặt cô, cẩm bào tím sẫm, ánh mắt sắc như dao, hỏi một câu khiến cả kế hoạch “sống ẩn dật hưởng phú quý” của cô sụp đổ ngay từ trong trứng nước.

    “Vương… vương gia.” Lâm Hạ nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười mà cô hy vọng trông giống tiểu thư khuê các chứ không phải một biên tập viên đang hoảng loạn. “Chuyện hôn ước… ngài có chắc là không nhầm người không? Kinh thành rộng lớn, mỹ nhân họ Lâm cũng nhiều lắm ạ…”

    Cố Trạm Uyên nhíu mày. Chỉ một cái nhíu mày thôi mà Thanh Trúc bên cạnh đã run rẩy quỳ sụp xuống, đầu cúi rạp không dám thở mạnh.

    “Lâm Uyển Nhi.” Hắn bước tới một bước, giọng trầm thấp mà từng chữ như đóng đinh. “Ba tháng trước, chính miệng nàng quỳ trước phủ ta, nói rằng thà chết cũng phải gả cho ta. Ta cho nàng ba tháng suy nghĩ. Hôm nay là ngày cuối cùng.”

    Lâm Hạ: “…”

    Trời ạ. Cái con nữ phụ nguyên bản này đã làm gì trong lúc cô chưa xuyên tới vậy?

    Cô lục lại trí nhớ về Lâm Uyển Nhi trong nguyên tác. Kiêu căng, ngạo mạn, si tình Thái tử đến mức mù quáng. Ả chưa từng để mắt tới ai khác. Vậy cái vụ “quỳ trước phủ Nhiếp chính vương” này rốt cuộc ở đâu chui ra? Chẳng lẽ trước khi cô đến, cốt truyện đã tự ý rẽ nhánh?

    Nhưng ngẫm lại, đây chẳng phải là cơ hội trời cho sao?

    Trong nguyên tác, Lâm Uyển Nhi chết thảm là vì đâm đầu vào Thái tử và đối đầu với nữ chính. Còn Cố Trạm Uyên — dù là nam chính thứ hai — lại là người duy nhất từ đầu đến cuối không dính dáng gì đến cái vòng xoáy tranh sủng đẫm máu ấy. Hắn quyền cao chức trọng, nắm nửa binh quyền thiên hạ, ngay cả hoàng đế cũng phải nể ba phần. Nếu cô gả cho hắn, cô sẽ tự động rời khỏi tuyến truyện của nữ chính, thoát ly hoàn toàn khỏi lãnh cung và chén thuốc độc định mệnh.

    Nói cách khác: lấy được cái tấm bình phong biết đi này, cô coi như nắm trong tay tấm bùa hộ mệnh to nhất kinh thành.

    Ý nghĩ vừa lóe lên, thái độ của Lâm Hạ lập tức xoay một trăm tám mươi độ. Cô đứng thẳng người, phủi phủi vạt váy, mỉm cười rạng rỡ đến mức Cố Trạm Uyên khựng lại nửa nhịp.

    “Vương gia nói phải. Là ta suy nghĩ xong rồi.” Cô gật đầu chắc nịch. “Ta gả. Gả ngay hôm nay cũng được.”

    Trong phòng rơi vào im lặng tuyệt đối.

    Thanh Trúc ngẩng phắt đầu lên, mắt trợn tròn như thể vừa nghe tiểu thư nhà mình tuyên bố muốn xuất gia. Ngay cả Cố Trạm Uyên — người mà theo nguyên tác chưa từng đổi sắc mặt dù đứng giữa mưa tên bão đạn — cũng thoáng lộ vẻ nghi hoặc trong đáy mắt.

    “Ba tháng trước nàng khóc lóc thề non hẹn biển.” Hắn chậm rãi nói, ánh mắt dò xét quét khắp gương mặt cô. “Ba tháng sau nàng lại vui vẻ như trút được gánh nặng. Lâm tiểu thư, nàng thay lòng đổi dạ nhanh vậy sao?”

    Lâm Hạ suýt sặc. Cô mà biết con nữ phụ kia đã diễn cái màn “khóc lóc thề non hẹn biển” gì thì cô đã chẳng phải chột dạ. Nhưng làm nghề biên tập bao năm, kỹ năng “chữa cháy tình tiết” của cô đâu phải dạng vừa.

    “Vương gia hiểu lầm rồi.” Cô làm bộ e lệ, đưa tay che miệng. “Trước kia ta khóc, là vì sợ vương gia chê ta không xứng. Nay ta cười, là vì cuối cùng cũng chờ được ngày ngài tới đón. Nữ nhi gia tâm tư, ngài là bậc anh hùng cái thế, sao mà hiểu cho được.”

    Một tràng bịa đặt trơn tru không vấp một chữ. Lâm Hạ thầm khen mình.

    Cố Trạm Uyên nhìn cô rất lâu. Lâu đến mức Lâm Hạ bắt đầu lo hắn nhìn ra cô là đồ giả mạo. Rồi hắn bỗng khẽ nhếch môi — một nụ cười nhạt đến mức nếu chớp mắt là bỏ lỡ.

    “Thú vị.” Hắn nói. “Lâm Uyển Nhi ta biết, ngạo mạn ngu xuẩn, chỉ biết đâm đầu vào Thái tử. Còn nàng trước mắt ta lại biết tiến biết lui, ăn nói khôn khéo.” Hắn nghiêng đầu, giọng đột nhiên hạ xuống nguy hiểm. “Nàng… rốt cuộc là ai?”

    Tim Lâm Hạ đập thình một tiếng, rơi thẳng xuống đáy dạ dày.

    Xong đời. Mới xuyên tới chưa đầy một canh giờ đã bị nam chính thứ hai bóc mẽ. Đây mà là ngôn tình thì cô chính là nhân vật chết trong chương hai vì “lộ hàng quá sớm”.

    Cô cười gượng, tay siết chặt tà áo. “Vương gia đùa rồi, ta vẫn là Lâm Uyển Nhi, chỉ là… ốm một trận, tỉnh ra thấy đời nhẹ nhõm hơn thôi.”

    “Ốm một trận.” Cố Trạm Uyên lặp lại, ánh mắt càng lúc càng sâu. Hắn đột nhiên tiến sát, cúi người xuống ngang tầm mắt cô, hơi thở lành lạnh phả vào má. “Vậy ta hỏi nàng. Cái ngày nàng quỳ trước phủ ta, nàng đã nói với ta một câu. Chỉ cần nàng nhắc lại được câu đó, ta tin nàng vẫn là Lâm Uyển Nhi. Bằng không…”

    Hắn không nói hết. Nhưng bàn tay đặt hờ lên chuôi kiếm bên hông đã nói thay tất cả.

    Lâm Hạ chết lặng. Một câu nói của con nữ phụ ba tháng trước — cô đào đâu ra bây giờ? Trong nguyên tác căn bản không hề có tình tiết này!

    Cô nhìn vào đôi mắt đen thẫm không đáy của người đàn ông trước mặt, não bộ chạy hết công suất. Và ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô vô tình lướt qua tấm thiệp hồng vẫn còn nằm trên bàn — tấm thiệp mời dự yến Nguyên Tiêu — rồi khựng lại ở một dòng chữ nhỏ nơi góc thiệp mà lúc nãy cô chưa để ý.

    Dòng chữ được viết bằng nét bút con gái, mực còn chưa phai: “Thà làm thê tử một Nhiếp chính vương bị cả thiên hạ căm ghét, còn hơn làm phi tần một Thái tử được vạn người tung hô.”

    Lâm Hạ ngẩng phắt lên, lồng ngực đập rộn ràng. Đây rồi. Đây chắc chắn là câu con nữ phụ đã nói. Nhưng vừa định mở miệng, một ý nghĩ lạnh gáy khác ập tới, khiến cô đông cứng lại giữa chừng:

    Nếu Lâm Uyển Nhi thật sự từng nói câu này — thì con nữ phụ “chỉ biết si mê Thái tử” trong nguyên tác… rốt cuộc là ai? Và cái người đang đứng trước mặt cô, tự xưng là hôn phu của ả… có thật sự là Cố Trạm Uyên trong truyện cô từng biên tập không?

  • Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót

    Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót

    Chương 1: Tỉnh dậy trong truyện

    Lâm Hạ chết vì deadline.

    Đó là kết luận duy nhất cô có thể nghĩ ra, khi mở mắt và thấy mình không còn nằm gục trên bàn làm việc ngổn ngang bản thảo, mà đang ngồi trên một chiếc giường trải gấm đỏ rực, xung quanh là những bức tường chạm trổ xa hoa đến lóa mắt.

    “Tiểu thư, người đã tỉnh rồi.” Một a hoàn quỳ bên giường, giọng run run. “Người… người còn nhớ mình là ai không?”

    Lâm Hạ ngơ ngác. Cô là biên tập viên của một trang web đọc truyện, chuyên biên tập tiểu thuyết ngôn tình. Bộ truyện cô vừa làm xong đêm qua tên là *Kiều Nữ Truyện* — một bộ cung đấu ăn khách, kể về nữ chính xuất thân hàn vi từng bước leo lên ngôi hoàng hậu.

    Và cái tên mà a hoàn vừa gọi…

    “Ngươi… vừa gọi ta là gì?” Lâm Hạ hỏi, một dự cảm chẳng lành dâng lên.

    “Dạ, Lâm đại tiểu thư. Lâm Uyển Nhi.”

    Lâm Hạ cảm thấy trời đất quay cuồng.

    Lâm Uyển Nhi. Nữ phụ phản diện trong chính bộ truyện cô vừa biên tập. Con gái vị đại thần quyền khuynh triều dã, kiêu căng ngạo mạn, chuyên tâm hãm hại nữ chính. Và kết cục của ả — Lâm Hạ nhớ rõ mồn một, vì chính tay cô sửa câu cuối cùng của chương — là bị đày ra lãnh cung, cuối cùng uống thuốc độc tự vẫn vào năm mười tám tuổi.

    Cô xuyên vào truyện. Và tệ hơn, xuyên vào đúng con nữ phụ có số phận thảm nhất.

    “Bây giờ… là lúc nào trong truyện?” Lâm Hạ lẩm bẩm, cố lục lại trí nhớ. Cô nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở tấm thiệp hồng đặt trên bàn. Thiệp mời dự yến Nguyên Tiêu của Đông cung Thái tử.

    Tim cô chùng xuống. Yến Nguyên Tiêu. Đây chính là chương mở đầu — nơi Lâm Uyển Nhi vì ghen tức đã cố tình hất chén trà vào váy nữ chính giữa bữa tiệc, gây ra mối thù đầu tiên, và cũng là bước đầu tiên trên con đường tự đưa mình xuống mồ.

    “Không.” Lâm Hạ nắm chặt tấm thiệp. “Ta không diễn lại cái kịch bản chết tiệt đó đâu.”

    Cô là người viết. Không, cô là người *biên tập* — kẻ biết rõ mọi tình tiết, mọi cạm bẫy, mọi khúc ngoặt của cốt truyện này còn hơn cả tác giả. Nếu nữ phụ chết vì đối đầu với nữ chính và nam chính, thì đơn giản thôi: cô sẽ không đối đầu với ai cả. Cô sẽ tránh thật xa nữ chính, tránh thật xa Thái tử, ôm khối tài sản khổng lồ của Lâm gia mà sống một đời an nhàn phú quý.

    Kế hoạch hoàn hảo.

    “Thanh Trúc,” cô gọi tên a hoàn, giọng dịu hẳn đi khiến con bé giật mình ngẩng lên — bởi Lâm Uyển Nhi trước nay chưa từng gọi hạ nhân bằng giọng điệu tử tế như thế. “Yến Nguyên Tiêu hôm nay… ta không đi nữa. Ngươi đi báo là ta bị bệnh.”

    “Không đi ạ?” Thanh Trúc há hốc miệng. “Nhưng… nhưng lão gia nói đây là cơ hội để tiểu thư gặp Thái tử điện hạ…”

    “Chính vì thế mới không đi.” Lâm Hạ mỉm cười, lần đầu tiên cảm thấy nhẹ nhõm kể từ khi tỉnh dậy.

    Nhưng cô đã quên mất một điều mà bất kỳ biên tập viên nào cũng nên nhớ: nhân vật có thể đổi ý, nhưng cốt truyện luôn có cách kéo họ trở lại.

    Bởi vì ngay khoảnh khắc cô vừa dứt lời, cửa phòng bị đẩy tung. Một người đàn ông mặc cẩm bào tím, khí thế bức người, bước vào với vẻ mặt lạnh tanh. Lâm Hạ chỉ liếc một cái đã cứng đờ cả người.

    Không phải Thái tử.

    Là nam chính thứ hai — Nhiếp chính vương Cố Trạm Uyên. Kẻ mà theo nguyên tác, đáng lẽ đến tận chương một trăm mới xuất hiện.

    Vậy mà giờ hắn đang đứng đây, nhìn thẳng vào cô, cất giọng trầm thấp:

    “Lâm Uyển Nhi, hôn ước giữa nàng và ta, định thế nào đây?”

    Lâm Hạ: “…”

    Hôn ước? Cốt truyện nào có cái hôn ước này?!