Bóng tối trong động phòng đặc đến mức Lâm Hạ tưởng mình vừa bị ai đó gạch xóa khỏi trang giấy. Cây nến long phụng đã tắt. Chỉ còn tiếng thở của ba con người — và một hơi thở thứ tư, rất khẽ, đến từ một góc phòng mà lẽ ra không nên có ai.
“Vương gia,” cô thì thầm, năm tay áo hắn, “ngài có nghe thấy không? Có người thứ tư đang thở trong này.” Bàn tay lạnh của Cố Trạm Uyên siết chặt cổ tay cô hơn một chút — đó là câu trả lời. Hắn nghe thấy rồi.
Trong nghề biên tập, Lâm Hạ ghét nhất kiểu tình tiết “nhân vật thứ tư bước ra từ bóng tối đúng lúc đèn tắt” — sáo rỗng, rẻ tiền, chỉ dọa được độc giả mới. Nhưng khi chính mình là nhân vật đứng trong bóng tối đó, cô mới hiểu vì sao độc giả vẫn cắn câu: bởi lúc ấy, tim người ta đập nhanh đến mức không kịp chê bai gì cả.
Một tiếng đá lửa vang lên. Không phải từ tay ai trong ba người. Ở góc phòng, cách hương án ba bước, một đốm sáng bùng lên — có kẻ vừa châm lại chính cây nến long phụng đã tắt, thản nhiên như thắp đèn trong nhà mình.
Ánh nến run rẩy soi ra một bóng người mặc áo đen, đeo mặt nạ bạc che nửa mặt trên, chỉ để lộ cằm và đôi môi mím thành một đường thẳng. Kẻ đó ngồi trên chiếc ghế bát tiên, một chân gác lên đầu gối, trong tay xoay xoay một cây bút lông — cây bút chấm mực đỏ, thứ mực mà Lâm Hạ đã thấy chằng chịt khắp xấp bản thảo định mệnh của mình.
“Kẻ cầm bút,” cô buột miệng, cổ họng khô khốc. Đây là lần đầu tiên kẻ giấu mặt suốt bảy chương truyện chịu lộ diện — và đúng như mọi tác giả giỏi, hắn chọn đúng lúc độc giả căng nhất để bước ra sân khấu.
Cố Trạm Uyên rút kiếm. Tiếng thép rời vỏ rít lên lạnh buốt. “Ngươi là ai. Sao vào được phủ ta.” Nhưng Lâm Hạ nghe ra, dưới cái giọng sắc như dao ấy, có một sợi run rất mảnh — bởi cây kiếm hắn đang chĩa về phía kẻ lạ, chuôi kiếm khắc con mãng long, giống hệt cái chuôi kiếm mà kẻ mặt nạ vừa thong thả đặt xuống bàn. Hai thanh kiếm sinh đôi. Một của Nhiếp chính vương. Một của kẻ đáng lẽ không tồn tại.
Kẻ mặt nạ cười, giọng đàn ông trầm khàn, trầm đến kỳ lạ — bởi nó giống hệt giọng Cố Trạm Uyên, chỉ nhuốm thêm một tầng mỏi mệt của người đã sống quá lâu trong bóng tối. “Ta là ai à?” Hắn gõ đầu bút xuống mặt bàn. “Đệ đệ hỏi huynh trưởng câu đó, thật khiến ta đau lòng, Trạm Uyên.”
Ba chữ “huynh trưởng” rơi xuống như một hòn đá ném vào mặt hồ đóng băng. Lâm Hạ nghe tiếng nứt vỡ lan khắp căn phòng. Cố Trạm Uyên đứng chôn chân, đầu mũi kiếm khẽ chệch đi. “Ta không có huynh trưởng. Trưởng huynh của ta chết trong đám cháy mười năm trước, cùng mẫu thân.”
“Chết?” Kẻ mặt nạ đứng dậy, tháo lớp mặt nạ bạc xuống. Và Lâm Hạ suýt đánh rơi xấp bản thảo trong tay. Dưới ánh nến long phụng, khuôn mặt vừa lộ ra giống Cố Trạm Uyên đến tám phần — cùng đôi mày kiếm ấy, cùng sống mũi ấy — chỉ khác là một bên má chạy dài một vết sẹo bỏng, dấu tích của lửa. “Người chết trong đám cháy đó không phải ta, đệ đệ. Là ta đẩy mẫu thân vào lửa, rồi tự tay viết cái tên mình lên bài vị. Vì chỉ có người đã chết, mới được tự do viết lại cả câu chuyện này.”
Trong đầu Lâm Hạ, một biên tập viên gào lên: đây rồi — cái “nhân vật cùng dòng máu, cùng nét bút” mà mình khoanh đỏ ở chương tám! Kẻ giấu mặt chấp bút cả cuốn truyện, kẻ viết sẵn cái chết của cô, kẻ tráo ba đời vợ — chính là người anh cả tưởng đã chết của Nhiếp chính vương. Mọi mảnh ghép vừa khớp vào nhau kêu một tiếng “cạch” rợn người.
“Vì sao.” Cố Trạm Uyên hỏi, và lần này giọng hắn vỡ hẳn. “Vì sao huynh giết mẫu thân. Vì sao huynh biến ta thành một con rối cưới hết đời vợ này tới đời vợ khác.”
“Vì ngôi vị Nhiếp chính vương lẽ ra là của ta.” Người anh bước tới, mỗi bước một chữ. “Phụ vương chọn đệ vì đệ ngoan. Nên ta chọn một cách khác để cầm quyền — không ngồi lên ngai, mà ngồi sau trang giấy. Ta viết. Đệ diễn. Ba người vợ đệ cưới, ta tráo từng người thành quân cờ của ta, cài vào phủ đệ để ta điều khiển triều đình qua tay đệ. Đệ tưởng mình là Nhiếp chính vương ư? Đệ chỉ là nhân vật chính trong cuốn truyện ta viết.”
Uyển Nguyệt, từ nãy nép sát tường, đột nhiên bật cười, tiếng cười lạnh và cay. “Nghe rõ chưa, vương gia? Thần thiếp — người vợ ngài tưởng đã chết — chính là quân cờ hắn cài đầu tiên. Và thần thiếp đứng đây đêm nay, là để phản lại người viết ra mình.” Nàng ta quay sang kẻ mặt nạ, ánh mắt rực lửa. “Ngươi viết ta chết trong đám cháy. Nhưng ta sống. Kẻ nào dám sống ngoài kịch bản của ngươi, ngươi có viết lại được không?”
Người anh không đáp. Hắn chỉ nhìn sang Lâm Hạ, và nụ cười của hắn khiến gáy cô lạnh toát. “Nàng ta thì không. Nhưng còn cô, tân vương phi…” Hắn chỉ cây bút đỏ về phía xấp bản thảo trong tay Lâm Hạ. “Cô vừa ký tên mình bằng máu lên trang cuối. Cô có biết điều đó nghĩa là gì không? Nghĩa là từ giờ, cô và ta cùng cầm một cây bút. Người viết mới phải thay chỗ người viết cũ — nên hoặc cô viết ta chết, hoặc ta viết cô chết. Trong cuốn truyện này, không có chỗ cho hai người cầm bút.”
Lâm Hạ nuốt khan. Xấp bản thảo trong tay cô bỗng ấm rực lên, và giữa trang giấy trắng, một dòng mực đỏ lại đang hiện dần — nhưng lần này, nét chữ không còn là của kẻ giấu mặt. Nó nghiêng sang phải, hơi vụng, quen thuộc đến phát sợ. Là nét chữ của chính cô. Trang giấy đang tự viết ra ý nghĩ trong đầu cô, biến mỗi toan tính của một biên tập viên thành mực đỏ định mệnh.
“Đúng vậy,” người anh gật gù, như đọc được cả trang giấy ấy từ xa. “Bây giờ cô đã hiểu vì sao ta cần một biên tập viên từ thế giới của cô. Người trong truyện này chỉ biết viết. Còn cô — cô biết sửa. Ta cần cô sửa lại một chương ta chưa bao giờ viết nổi: chương mẫu thân ta còn sống.” Hắn dừng một nhịp. “Bà ấy không chết trong đám cháy. Ta giấu bà mười năm nay. Và đêm nay, người duy nhất có thể cứu bà — hoặc giết bà bằng một nét bút — là cô.”
Cố Trạm Uyên quay phắt sang, ánh mắt hắn dồn hết vào Lâm Hạ, chất chứa thứ tình cảm mà một Nhiếp chính vương lạnh lùng chưa từng để lộ. “Mẫu thân ta… còn sống?” Bàn tay cầm kiếm của hắn run bần bật. “Nàng… nàng cứu được bà?”
Lâm Hạ đứng giữa ba ánh mắt — người anh chờ cô phản bội, Uyển Nguyệt chờ cô liều mạng, và Cố Trạm Uyên lần đầu tiên nhìn cô như nhìn một chiếc phao giữa biển. Cô cúi xuống trang giấy trắng đang chờ nét bút của mình. Chỉ cần cô viết một chữ, số phận của cả bốn người trong cuộc sẽ rẽ theo hướng cô chọn.
Cô nhấc cây trâm cài tóc — vẫn còn vệt máu khô của mình trên đầu nhọn — chấm lên trang giấy. Và ngay khoảnh khắc đầu trâm chạm mặt giấy, toàn bộ mực đỏ trên xấp bản thảo bỗng sôi lên, từng dòng chữ cũ tan chảy, cuộn lại thành một câu duy nhất, nóng bỏng như đang cháy:
“Cẩn thận đấy, biên tập viên. Bởi người mẹ mà cả hai huynh đệ đang tranh nhau cứu — chưa chắc đã muốn được cứu. Và cái tên bà ghét nhất trong cuốn truyện này, không phải kẻ đẩy bà vào lửa. Mà là cô.”
Cây bút đỏ trong tay người anh rơi xuống nền gạch, lăn một vòng. Lần đầu tiên, chính hắn — kẻ chấp bút cả cuốn truyện — cũng tái mặt. Bởi câu chữ vừa hiện, không phải do hắn viết. Cũng không phải Lâm Hạ. Trong căn phòng bốn người, vừa xuất hiện một người cầm bút thứ năm — và người đó, biết rõ Lâm Hạ hơn cả chính cô.
