Ngọc Lam đứng chôn chân giữa con đường đá cho tới khi tiếng vó ngựa của Tình Nhi tan hẳn vào đêm. Trăng non treo lơ lửng trên rặng cây, đổ xuống người nàng một cái bóng gầy guộc, cô độc. Bốn chữ “năm ấy, lần này” vẫn dội đi dội lại trong đầu, như một tiếng chuông vỡ không chịu tắt.
Nàng đã trọng sinh, mang theo cả một cuốn sổ tương lai chép bằng máu. Nàng ngỡ mình là kẻ duy nhất biết trước từng nước cờ. Nhưng nếu trong bóng tối kia còn một người nữa cũng bò lên từ tro tàn của yến Thưởng Hoa, thì mọi toan tính của nàng, ngay từ nước đầu, đã bị soi thấu tận đáy.
“Tiểu thư.” Viên thị vệ ló đầu ra khỏi rèm xe, giọng lo lắng. “Con bé đã ngủ. Ta về trang viện chứ?”
Ngọc Lam hít một hơi dài, ép cơn run trong lồng ngực lặn xuống. “Đưa con bé về trang viện ngoại thành, canh phòng cẩn mật, không cho một con ruồi lọt vào.” Nàng vén váy bước lên xe, nhưng thay vì ngồi xuống, nàng gõ nhẹ vào thành gỗ. “Còn ta, đổi hướng. Tới Tề vương phủ.”
“Đêm hôm khuya khoắt, tiểu thư một mình tới vương phủ, e điều tiếng—”
“Điều tiếng là thứ xa xỉ của kẻ còn sống.” Nàng buông rèm. “Đi.”
Tề vương phủ đèn đuốc thưa thớt, chỉ một gian thư phòng phía đông còn sáng. Tiêu Dục ngồi sau án thư, áo thường bằng lụa xám, tay áo xắn cao để lộ cổ tay rắn rỏi, đang chấm son phê duyệt một xấp công văn. Nghe tiếng nàng vào, hắn không ngẩng lên, chỉ khẽ nói: “Ta đoán nàng sẽ tới. Chỉ không ngờ sớm thế này.”
Ngọc Lam khép cửa lại sau lưng, đi thẳng vào việc. “Bản tấu đàn hặc Thẩm gia thông đồng biên tướng đã soạn xong, nằm trong tay ngôn quan, chỉ chờ yến Thưởng Hoa là dâng lên. Chứng cứ, nhân chứng, thủ bút, đủ cả.” Nàng đặt hai tay lên án thư, nhìn thẳng vào mắt hắn. “Sớm hơn ta tính nửa tháng. Hoàng hậu không đợi ta bày trận nữa, mụ ra đòn trước.”
Ngòi bút son trong tay Tiêu Dục khựng lại giữa không trung. Hắn ngẩng lên, ánh mắt sắc như dao vừa tuốt khỏi vỏ. “Nàng lấy tin này ở đâu?”
Trong một khoảnh khắc, Ngọc Lam suýt buột miệng nhắc tới Tình Nhi. Nhưng nàng kịp ghìm lại. Chuyện Tình Nhi biết “năm ấy, lần này” là con dao nàng chưa dám đưa cho bất kỳ ai, kể cả người đàn ông này. “Có người của Hoàng hậu cố ý thả tin cho ta, để ta hoảng loạn mà tự lộ sơ hở.” Nàng đáp, nửa thật nửa che. “Mụ muốn ta biết mình đang thua, để ta đi những nước liều lĩnh.”
Tiêu Dục đặt bút xuống, tựa lưng vào ghế, trầm ngâm nhìn nàng. Ánh nến hắt lên khuôn mặt hắn những mảng sáng tối đan xen. “Nếu bản tấu dâng lên giữa yến, trước mặt bá quan, phụ hoàng buộc phải lập tức tra xét. Thẩm đại nhân sẽ bị tống ngục ngay trong đêm. Một khi vào chiếu ngục, muốn kéo ra thì… ” Hắn không nói hết, nhưng cả hai đều hiểu. Kiếp trước, Thẩm gia đúng là chết theo cái cách ấy — vào ngục trước, rồi cả nhà mới lần lượt theo sau.
“Cho nên ta không thể để bản tấu ấy được dâng lên.” Ngọc Lam nói khẽ. “Ta phải khiến ngôn quan kia, trước ngày yến Thưởng Hoa, tự tay xé nó đi.”
“Ngôn quan họ Lữ.” Tiêu Dục nhíu mày. “Một kẻ cứng đầu, thanh liêm có tiếng, không nhận vàng, không sợ chết. Đám ngự sử ai cũng biết Lữ ngự sử là khúc xương khó gặm nhất triều.”
Ngọc Lam khẽ cười, nụ cười lần đầu nở ra kể từ khi rời con ngõ Thanh Hòe. “Kẻ không sợ chết, không tham vàng, thường lại sợ nhất một thứ — thanh danh của mình bị hoen. Người thanh liêm cả đời, chỉ cần một vết nhơ cũng đủ khiến họ thà chết chứ không dám ngẩng đầu.” Nàng đứng thẳng dậy. “Lữ ngự sử tin rằng bản tấu ấy là chứng cứ thật. Nếu ta chứng minh cho ông ta thấy mình đang bị Hoàng hậu lợi dụng làm con dao giết oan trung lương — một kẻ như ông ta sẽ tự gãy trước khi chịu để người khác mượn tay mình vấy máu.”
Tiêu Dục nhìn nàng thật lâu, lâu đến mức Ngọc Lam gần như nghe được tiếng nến cháy. Rồi hắn thốt lên, giọng trầm khàn, mang theo một thứ cảm xúc nàng không đọc nổi: “Có đôi khi ta tự hỏi, một nữ tử khuê các mới ngoài đôi mươi, chưa từng bước ra khỏi tường phủ, học ở đâu ra cái cách nhìn người tàn nhẫn và chuẩn xác đến thế. Cứ như nàng đã sống qua cả một đời, đã tận mắt thấy từng người trong đám ấy chết ra sao rồi vậy.”
Cả người Ngọc Lam đông cứng.
Câu nói ấy quá gần. Gần đến rợn người. “Đã sống qua cả một đời” — chỉ là một lời cảm thán bâng quơ của kẻ ngoài cuộc, hay là một mũi kim thăm dò của kẻ cũng biết? Nàng ngước lên, dò từng thớ thịt trên gương mặt hắn. Nhưng Tiêu Dục chỉ đang nhìn nàng bằng ánh mắt điềm nhiên, không một gợn sóng, khiến nàng chẳng thể phân định đâu là vô tình, đâu là cố ý.
“Vương gia quá khen.” Nàng gượng cười, cổ họng khô khốc. “Người sắp chết đuối thì tự khắc biết bơi thôi.”
“Ừ.” Tiêu Dục cụp mắt, cầm bút lên chấm son trở lại, như thể câu vừa rồi chưa từng được nói ra. “Chuyện Lữ ngự sử, ta cho người dò la gia cảnh ông ta. Ba ngày nữa nàng sẽ có trong tay mọi thứ cần biết.”
Ngọc Lam cáo từ. Nhưng vừa xoay người ra tới cửa, giọng hắn lại vọng tới sau lưng nàng, chậm rãi, từng chữ rơi xuống như từng giọt nước lạnh:
“Ngọc Lam. Yến Thưởng Hoa năm nay, có một chén rượu, nàng đừng nâng lên.”
Bàn tay nàng đặt trên cánh cửa cứng đờ lại.
Chén rượu ở yến Thưởng Hoa. Bí mật chôn sâu nhất trong lòng nàng, thứ chưa một ai trên đời được biết. Sáng nay Tình Nhi vừa nhắc tới nó. Và giờ, đến lượt Tiêu Dục.
Nàng từ từ quay lại, tim đập dồn tới mức đau nhói. “Vương gia… nói chén rượu nào?”
Nhưng Tiêu Dục đã cúi xuống chồng công văn, ngòi bút son lướt đều đều trên giấy, chẳng buồn ngẩng lên. “Yến tiệc nào mà chẳng có rượu độc, nàng nói xem?” Hắn đáp nhẹ tênh, như đang nói về thời tiết. “Về đi. Đêm lạnh rồi.”
Ngọc Lam bước ra khỏi Tề vương phủ, gió đêm quất vào mặt buốt như dao. Trên trời, vầng trăng non vẫn treo lạnh lẽo chỗ cũ. Nàng ngỡ mình trở về để độc chiếm tấm bản đồ tương lai. Nhưng trong một ngày, đã có hai người — một nô tỳ nàng từng tin tưởng, và một vương gia nàng đang phải dựa vào — cùng chạm tay vào bí mật mà lẽ ra chỉ mình nàng được biết.
Kẻ nào trong hai người ấy, cũng đã từng chết một lần cùng nàng dưới ánh đao năm cũ? Hay… cả hai?
