Category: Trọng sinh

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 9: Người nhìn thấu ván cờ

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 9: Người nhìn thấu ván cờ

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 8: Cố nhân dưới ánh trăng

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 8: Cố nhân dưới ánh trăng

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 7: Con tin trong tay tử thần

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 7: Con tin trong tay tử thần

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 6: Quân cờ trong tay địch

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 6: Quân cờ trong tay địch

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 5: Đồng thuyền, khác mộng

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 4: Kẻ giăng lưới ngược

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 3: Nước cờ đầu tiên

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 3: Nước cờ đầu tiên

    Nội dung chương bị khóa 🔒

    🔓 Nhấn để mở chương

    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

  • Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 2: Tiếng thì thầm trong Ngự Hoa viên

    Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 2: Tiếng thì thầm trong Ngự Hoa viên

    Cửa cung Vĩnh Định mở ra trước mắt Thẩm Ngọc Lam, uy nghiêm và lạnh lẽo y như trong ký ức. Nàng khoác tấm áo nguyệt bạch, tay cầm một hộp gấm đựng đôi giày thêu — cái cớ hoàn hảo để vào cung “tạ ơn” Thục phi, người từng chỉ dạy nàng nữ công thuở nhỏ. Kiếp trước, nàng chưa từng nghĩ tới việc này. Kiếp này, nàng biết rõ chỉ cần một cái cớ đủ khéo, cả hoàng cung này cũng chẳng ai để tâm đến một tiểu thư vô danh như nàng.

    Và vô danh, đôi khi lại là thứ vũ khí sắc bén nhất.

    Nàng không đi thẳng tới cung Thục phi. Vừa qua khỏi cửa nghi môn, Ngọc Lam rẽ ngoặt về phía Ngự Hoa viên, nơi giờ Ngọ ba ngày trước yến Thưởng Hoa, muội muội cùng cha khác mẹ của nàng — Thẩm Ngọc Nhu — sẽ có một cuộc gặp mà kiếp trước nàng đã ngu ngốc bỏ qua.

    Ngự Hoa viên mùa này mẫu đơn nở rộ, sắc đỏ thắm chen giữa lá xanh, đẹp đến nhức mắt. Ngọc Lam nép mình sau một giả sơn cạnh hồ sen, hơi thở nhẹ đến mức gần như không còn. Ba năm trong lãnh cung đã dạy nàng một điều: kẻ yếu muốn sống, trước hết phải học cách biến mình thành cái bóng.

    Chẳng bao lâu, một bóng dáng yểu điệu trong bộ váy hồ điệp phấn hồng bước tới. Thẩm Ngọc Nhu. Gương mặt kiều diễm ấy đang cười, nụ cười ngọt ngào mà kiếp trước nàng vẫn tin là tình thân. Đi cạnh nàng ta là một cung nữ mặc y phục xanh lục — Ngọc Lam nhận ra ngay: Thải Linh, tâm phúc của Lý Hoàng hậu.

    “Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?” Ngọc Nhu hạ giọng, nhưng trong không gian tĩnh lặng của khu vườn, từng chữ vẫn lọt vào tai Ngọc Lam rõ mồn một.

    “Tiểu thư yên tâm.” Thải Linh cúi người. “Hoàng hậu nương nương đã dặn kỹ. Đến hôm yến tiệc, chén rượu Thẩm đại tiểu thư dâng lên sẽ được đổi ngay tại bàn dâng rượu. Trong chén mới, có Hạc đỉnh hồng.”

    Ngọc Lam siết chặt hộp gấm trong tay. Hạc đỉnh hồng — kịch độc thấy máu phong hầu. Kiếp trước, người ta chỉ nói nàng “hạ độc”, nhưng nàng chưa từng biết đó là loại độc gì, càng không biết chén rượu ấy vốn không nhắm vào Hoàng hậu.

    “Nhưng…” Ngọc Nhu do dự, “chỉ vu cho tỷ ấy tội hạ độc Hoàng hậu, chẳng phải là đủ để trị tội Thẩm gia rồi sao? Cần gì phải…”

    “Tiểu thư ngây thơ quá.” Thải Linh khẽ cười, giọng lạnh như băng. “Vu tội thì dễ, nhưng bệ hạ đang sủng ái Thẩm tướng quân ngoài biên ải. Chỉ một lời vu cáo, làm sao lay chuyển được lòng bệ hạ? Phải có người thật sự chết. Chén độc ấy, sau khi ‘đổi’ từ tay Thẩm đại tiểu thư, sẽ được dâng lên… Ninh tần nương nương.”

    Ngọc Lam suýt nữa bật ra tiếng kinh hãi.

    Ninh tần. Vị phi tần đang mang long thai ba tháng, đứa con mà bệ hạ ngày đêm mong ngóng.

    Thì ra là vậy. Kiếp trước, đêm yến Thưởng Hoa, Ninh tần đột ngột thổ huyết mà chết, thai nhi cũng không giữ được. Bệ hạ đau đớn phát điên, chính tay ký lệnh tru di Thẩm gia. Nàng cứ ngỡ mình chỉ là kẻ vu oan cho Hoàng hậu, nào ngờ, nàng là con dao được mài sẵn để giết một người mẹ và một hài nhi vô tội — rồi gánh trọn cái tội tày trời ấy thay cho kẻ thật sự cầm dao.

    “Còn Tề vương gia?” Ngọc Nhu lại hỏi, giọng thoáng vẻ ghen tị. “Nghe nói bệ hạ định ban hôn tỷ ấy cho vương gia. Nếu tỷ ấy chết trong lãnh cung, chẳng phải…”

    “Đó lại càng là chuyện tốt.” Thải Linh cắt ngang. “Tề vương gia và Hoàng hậu vốn không cùng một phe. Để một tội nữ Thẩm gia gả vào vương phủ, chẳng khác nào cột một khối đá vào chân vương gia. Hoàng hậu nương nương có nằm mơ cũng chẳng cầu được ấy chứ.”

    Từng lời như từng nhát dao khắc vào tim Ngọc Lam. Hóa ra cuộc hôn nhân mà kiếp trước nàng từng ngỡ là ân điển, lại là một cái bẫy giăng sẵn. Tiêu Dục quay lưng với nàng, phải chăng cũng vì hắn sớm biết nàng chỉ là quân cờ thí?

    Nàng nhắm mắt, ghi khắc từng cái tên, từng chi tiết vào tận xương tủy. Hạc đỉnh hồng. Bàn dâng rượu. Ninh tần. Thải Linh. Ván cờ này, kiếp trước nàng thua vì mù. Kiếp này, nàng đã nhìn thấy từng nước đi của đối phương trước cả khi chúng ra tay.

    Đợi hai người kia đi khuất, Ngọc Lam mới khẽ thở ra, chậm rãi lùi khỏi giả sơn. Trong đầu nàng, một kế hoạch đã dần thành hình — nàng phải cứu Ninh tần, không phải vì lòng tốt, mà vì đứa con trong bụng Ninh tần chính là bằng chứng sống có thể lật ngược toàn bộ cục diện. Chỉ cần Ninh tần không chết, tội danh của Thẩm gia sẽ không có chỗ bám víu.

    Nàng vừa xoay người, chưa kịp bước đi, một bàn tay bất ngờ từ phía sau bịt chặt lấy miệng nàng, kéo mạnh nàng vào sau bóng cây liễu rủ. Hơi thở đàn ông phả sát bên tai, mang theo mùi trầm lãnh lẽo quen thuộc đến rợn người.

    “Nghe trộm,” một giọng nam trầm thấp vang lên ngay sát vành tai nàng, chậm rãi từng chữ, “cũng phải biết chọn chỗ, Thẩm tiểu thư.”

    Toàn thân Ngọc Lam cứng đờ. Nàng không cần quay đầu cũng biết người đang giữ chặt nàng là ai.

    Tiêu Dục.

    Kẻ mà kiếp này nàng đã thề sẽ không bao giờ dính líu — vậy mà giờ đây, hắn đang đứng sau lưng nàng, và trong đôi mắt nhìn xuống ấy, nàng đọc được thứ khiến sống lưng nàng lạnh toát: hắn đã ở đó từ bao giờ, và hắn đã nghe được bao nhiêu?

  • Phượng Hoàn Vương Phi

    Phượng Hoàn Vương Phi

    Chương 1: Trở về đêm định mệnh

    Khi Thẩm Ngọc Lam mở mắt ra, thứ đầu tiên nàng ngửi thấy là mùi trầm hương quen thuộc của Tây Uyển — thứ mùi mà kiếp trước, đến tận lúc chết nàng vẫn không sao quên được.

    Nàng bật dậy khỏi giường, tim đập loạn như trống trận. Bàn tay đưa lên trước mặt vẫn còn trắng nõn, thon dài, không phải bàn tay khô gầy nứt nẻ vì xiềng xích trong lãnh cung. Cổ tay nàng không còn vết sẹo. Cổ nàng — nàng đưa tay sờ lên — cũng không còn dấu dây lụa trắng đã siết chặt trong đêm mưa năm ấy.

    “Tiểu thư! Tiểu thư tỉnh rồi!” Một a hoàn chừng mười lăm tuổi vén rèm chạy vào, khuôn mặt tròn trịa lộ rõ vẻ mừng rỡ. “Người sốt cao suốt đêm, làm nô tỳ sợ chết khiếp.”

    Thanh Nhi. Là Thanh Nhi.

    Ngọc Lam nhìn con bé, cổ họng nghẹn lại. Kiếp trước, chính Thanh Nhi đã chết thay nàng dưới trận đòn của Hoàng hậu, chỉ vì không chịu khai gian rằng nàng hạ độc trong ngự thiện. Vậy mà giờ đây con bé đang đứng đó, sống sờ sờ, đôi mắt trong veo chưa hề biết đến khổ đau.

    “Hôm nay… là ngày bao nhiêu?” Giọng nàng khàn đặc.

    “Dạ, mùng tám tháng ba ạ. Còn ba ngày nữa là đến yến Thưởng Hoa của Hoàng hậu nương nương.”

    Ba ngày nữa là yến Thưởng Hoa.

    Ngọc Lam cảm thấy toàn thân lạnh toát. Nàng đã trở lại — trở lại đúng thời điểm mọi bi kịch bắt đầu. Yến Thưởng Hoa năm ấy, nàng ngây thơ mang chén rượu quỳ dâng lên Hoàng hậu, để rồi bị vu cho tội hạ độc. Cha nàng, Thẩm tướng quân trấn thủ biên cương, bị liên lụy tru di. Cả nhà họ Thẩm ba trăm mạng người, chỉ vì một chén rượu, mà thành oan hồn.

    Còn nàng, bị đày vào lãnh cung, chịu ba năm đọa đày, cuối cùng chết trong một đêm mưa, tay vẫn nắm chặt mảnh ngọc bội mẹ để lại.

    Kẻ hại nàng, nàng nhớ rõ từng khuôn mặt. Hoàng hậu Lý thị đứng sau rèm châu mỉm cười. Muội muội cùng cha khác mẹ Thẩm Ngọc Nhu, kẻ đã tráo chén rượu. Và người nàng từng gọi là phu quân — Tề vương Tiêu Dục, kẻ đã quay lưng bước đi không một lần ngoái lại khi nàng bị lôi ra khỏi vương phủ.

    Ngọc Lam nắm chặt tấm chăn, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến rướm máu. Ông trời đã cho nàng một cơ hội. Kiếp này, nàng sẽ không còn là con nai ngơ ngác chờ người ta xẻ thịt nữa.

    “Thanh Nhi,” nàng chậm rãi nói, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh khiến chính con a hoàn cũng ngạc nhiên, “lấy cho ta bộ đồ màu nguyệt bạch. Ta muốn vào cung một chuyến.”

    “Vào cung? Nhưng thái y dặn tiểu thư phải tĩnh dưỡng…”

    “Ta không sao.” Ngọc Lam đứng dậy, bước tới trước gương đồng. Trong gương là một thiếu nữ mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, đôi mắt vốn ngây thơ giờ đã ẩn chứa thứ gì đó sâu như vực thẳm. “Có vài món nợ, ta phải bắt đầu đòi từ hôm nay.”

    Nàng còn nhớ, ba ngày trước yến Thưởng Hoa, Ngọc Nhu từng lén gặp một cung nữ của Lý Hoàng hậu ở Ngự Hoa viên. Kiếp trước nàng không để tâm. Kiếp này, nàng sẽ đến đó, tận mắt nhìn, tận tai nghe, và ghi nhớ tất cả.

    Chỉ là, khi vừa bước ra khỏi cửa Thẩm phủ, một cỗ xe ngựa đen tuyền chạm bạc chắn ngang lối đi của nàng. Rèm xe vén lên, để lộ một khuôn mặt mà nàng đã thề kiếp này sẽ không bao giờ muốn nhìn thấy lần nữa.

    Tiêu Dục.

    Vị Tề vương phong lưu khôi ngô, người sẽ trở thành phu quân bạc tình của nàng, đang nhìn nàng bằng ánh mắt mà nàng chưa từng thấy ở kiếp trước — chăm chú, dò xét, thoáng chút kinh ngạc.

    “Thẩm tiểu thư,” hắn cất giọng, khóe môi nhếch lên, “nghe nói nàng bệnh nặng. Sao lại ở đây?”

    Ngọc Lam khẽ mỉm cười, cúi người hành lễ chuẩn mực không chê vào đâu được, trong lòng lại lạnh như băng.

    “Đa tạ vương gia quan tâm. Chỉ là tiểu nữ chợt nhận ra — có những thứ, nằm trên giường chờ đợi thì cả đời cũng không có được.”

    Ánh mắt Tiêu Dục thoáng sững lại.

    Còn Ngọc Lam đã quay người bước đi, tà váy nguyệt bạch phất qua như một cơn gió. Nàng biết, ván cờ này, kiếp này, người đi trước sẽ là nàng.