Chương 13: Bức ảnh cũ trong hộp thiếc
Đêm đó Diệp Hân không ngủ. Câu chuyện của Trạch Viễn cứ xoáy trong đầu. Cô lục tung ký ức tuổi thơ, nhưng mọi thứ quá mờ, như nhìn qua lớp kính mờ sương.
Cô nhớ mình có một hộp thiếc cũ, nơi cất giữ những kỷ vật của mẹ. Từ ngày mẹ mất, cô chưa từng đủ can đảm mở lại. Nhưng đêm nay, cô lấy nó xuống từ nóc tủ, thổi lớp bụi, mở nắp.
Bên trong là vài cây cọ khô, một chiếc khăn tay thêu, và một xấp ảnh cũ. Cô lần giở từng tấm. Mẹ cô cười dưới gốc bàng. Mẹ cô bên giá vẽ. Rồi đến một tấm khiến tay cô cứng lại.
Trong ảnh, mẹ cô đứng trước một tòa nhà đang xây dở, mặc áo bảo hộ, tay cầm bản vẽ, gương mặt rạng rỡ. Bên cạnh mẹ là một người đàn ông trung niên vest chỉnh tề. Và phía sau họ, trên tấm biển công trường lớn, là một dòng chữ cùng một biểu tượng mà Diệp Hân nhìn mỗi ngày ở nơi làm việc:
TẬP ĐOÀN THỊNH VIỄN.
Cô lật mặt sau tấm ảnh. Nét chữ nghiêng nghiêng của mẹ đã phai màu: *“Công trình đầu tiên. Cảm ơn anh Lục Hoài đã tin tưởng. — Diệp Vân, mùa thu năm ấy.”*
Lục Hoài. Diệp Hân bủn rủn cả người. Đó là tên cha của Trạch Viễn. Mẹ cô — Diệp Vân — từng làm việc cho ông Lục Hoài, từng thiết kế cho Thịnh Viễn. Người đàn ông trong ảnh chính là ông chủ tập đoàn nơi cô đang làm.
Từng mảnh ghép va vào nhau chan chát trong đầu cô. Cây bàng khu Bình An — mẹ cô trồng. Cậu bé mùa hè năm xưa được gửi đến một khu nhà có cây bàng. Trạch Viễn tìm “cô bé chia kẹo” suốt hai mươi bốn năm. Và giờ là tấm ảnh này.
Chẳng lẽ… tất cả những điều này không phải trùng hợp? Chẳng lẽ mẹ cô và nhà họ Lục có một mối liên hệ mà cô chưa từng biết?
Và nếu vậy — Diệp Hân rùng mình trước ý nghĩ vừa lóe lên — thì việc Lục Trạch Viễn giao cô làm chủ trì dự án Bình An, việc anh đối tốt với cô, những ánh mắt dịu dàng ấy… là vì cô, hay vì anh đã biết cô là ai ngay từ đầu?
Cô ôm tấm ảnh vào lòng, tim ngổn ngang. Có quá nhiều câu hỏi, và người duy nhất có thể trả lời — mẹ cô — đã không còn. Nhưng còn một người khác biết. Cô nhìn tấm ảnh, nhìn gương mặt ông Lục Hoài, và một quyết định hình thành: cô phải tìm ra sự thật về quá khứ của mẹ mình, dù nó dẫn cô tới đâu.
Leave a Reply