Category: Kiếm hiệp

  • Kiếm Này Chỉ Rút Vì Một Người – Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

    Kiếm Này Chỉ Rút Vì Một Người – Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

    Đêm ấy tuyết rơi trên Lãnh Kiếm Cốc, và ta rút kiếm lần cuối cùng, chỉ để nhận ra thanh kiếm này chưa từng thuộc về ta.

    Ta là Tô Vãn Ninh, đệ tử cuối cùng còn sống của Lãnh Kiếm Môn. Bảy ngày trước, cả sư môn ba mươi hai người bị thảm sát trong một đêm. Ta sống sót vì đêm đó bị phạt quỳ ngoài Hàn Đàm, cách kiếm phòng ba dặm, nghe tiếng thét vọng qua tuyết mà không sao chạy về kịp. Khi ta lê về đến nơi, chỉ còn máu đông thành băng và một mùi hương lạ — hương trầm pha máu — vương lại trên xà nhà.

    Sư phụ ta chết, tay vẫn nắm chặt một mảnh lụa. Trên mảnh lụa, bằng máu, người viết bốn chữ run rẩy: “Đừng tin Cố Trạm.”

    Cố Trạm. Thiếu chủ Thương Lan Các, người mà cả giang hồ gọi là “Kiếm quân tử”, người ba năm trước từng đứng dưới cội mai già trong sân Lãnh Kiếm Môn, đưa cho ta một thanh kiếm gãy và nói: “Vãn Ninh, khi nào kiếm này liền lại, ta sẽ đến cưới muội.”

    Thanh kiếm ấy giờ đang nằm trong tay ta. Đã liền lại. Vì chính ta, suốt ba năm, đêm nào cũng mài, cũng rèn, cũng chờ.

    Ta ôm mảnh lụa đẫm máu của sư phụ, quỳ giữa tuyết, và trong lòng dấy lên một câu hỏi lạnh hơn cả băng: nếu Cố Trạm là kẻ thảm sát sư môn, thì ba năm chờ đợi của ta là gì? Là ta đã ngày ngày mài sắc thanh kiếm cho kẻ sẽ giết người thân của mình sao?

    “Muội tìm ta suốt bảy ngày rồi.” Một giọng nói vang lên sau lưng, trầm và ấm, quen thuộc đến mức ta muốn chảy nước mắt và muốn rút kiếm cùng một lúc. “Vãn Ninh, bỏ kiếm xuống. Muội đang thương cả người.”

    Ta quay lại. Cố Trạm đứng đó, áo trắng phủ tuyết, gương mặt tuấn tú ấy vẫn dịu dàng như ba năm trước. Nhưng ta đã không còn là cô bé năm xưa. Ta nhìn vào tay áo chàng — và thấy ở cổ tay, thấp thoáng một vết xước chưa lành, hình lưỡi kiếm. Vết xước ấy, ta biết, chỉ có kiếm pháp của Lãnh Kiếm Môn mới để lại được. Nghĩa là đêm thảm sát, có người trong sư môn đã chống trả, đã chạm được vào kẻ này.

    “Chàng bị thương ở đâu?” ta hỏi, giọng ta bình tĩnh đến mức chính ta cũng thấy lạ.

    Cố Trạm khựng lại nửa nhịp. Chỉ nửa nhịp thôi. Nhưng với người luyện kiếm, nửa nhịp là ranh giới giữa sống và chết.

    “Săn sói trên núi Thương Lan,” chàng đáp, kéo tay áo che đi. “Vãn Ninh, ta biết muội đau. Cả môn phái… ta cũng đau. Nhưng hung thủ không phải ta. Có kẻ muốn muội hận ta, muốn muội tự tay giết ta để giang hồ đại loạn. Muội thông minh, muội phải nhìn ra chứ?”

    Lời chàng nói có lý. Có lý đến mức ta suýt tin. Đó mới là điều đáng sợ nhất ở Cố Trạm — chàng luôn có lý.

    Ta bước tới, kiếm chưa rút khỏi vỏ, chỉ chống mũi kiếm xuống nền tuyết. “Vậy chàng thề đi. Thề với vong linh sư phụ ta, rằng đêm đó chàng không có mặt ở Lãnh Kiếm Môn.”

    Chàng nhìn ta rất lâu. Tuyết rơi giữa hai người, không ai lên tiếng. Rồi chàng khẽ mỉm cười — nụ cười buồn mà ta từng nghĩ là dành riêng cho mình.

    “Ta không thề được,” chàng nói.

    Ba chữ ấy khiến trời đất trong lòng ta sụp đổ.

    “Vì ta có mặt ở đó thật.” Cố Trạm bước tới một bước, giọng vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt đã có thứ gì đó ta chưa từng thấy. “Ta đến để cứu. Muội có biết vì sao sư phụ muội viết ‘đừng tin Cố Trạm’ không? Vì người sợ. Người sợ muội biết được bí mật mà cả Lãnh Kiếm Môn giấu muội hai mươi năm nay.”

    “Bí mật gì?” Ta gằn từng chữ.

    “Thân thế của muội, Vãn Ninh.” Chàng nâng tay, chậm rãi, như sợ làm ta hoảng. “Muội không phải đệ tử được nhặt về. Muội là người mà cả giang hồ đang truy lùng. Thanh kiếm trong tay muội — nó không phải ta tặng muội để cầu hôn. Nó là vật ta phải mang về để chứng minh muội đã chết.”

    Tay ta siết chặt chuôi kiếm. Máu dồn lên tai ù đặc.

    “Chàng nói dối.”

    “Ta ước gì ta nói dối.” Cố Trạm dừng lại, cách ta đúng một tầm kiếm. “Nhưng muội nghe đi. Nghe cho kỹ.”

    Và trong khoảnh khắc ấy, giữa tuyết trắng Lãnh Kiếm Cốc, ta nghe thấy — không phải lời chàng — mà là tiếng bước chân. Rất nhiều bước chân. Vòng quanh, khép lại, từ mọi hướng trong màn tuyết.

    Cố Trạm thở dài, và lần đầu tiên, giọng chàng có chút gì như hối lỗi thật sự: “Họ đến rồi. Ta đã cố đến trước để đưa muội đi. Vãn Ninh, giờ muội chỉ có hai lựa chọn — tin kẻ đã giết sư môn muội, hay chết dưới tay những người sắp bước ra kia.”

    Ta rút kiếm khỏi vỏ. Tiếng thép ngân lên lảnh lót trong đêm.

    Nhưng ta chưa kịp hỏi chàng câu cuối cùng — rằng thanh kiếm này, rốt cuộc, ta nên chĩa vào ai.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Đừng Tin Cố Trạm

  • Đêm Ta Đến Lấy Mạng Chàng – Chương 1: Mũi Kiếm Chạm Cổ

    Đêm Ta Đến Lấy Mạng Chàng – Chương 1: Mũi Kiếm Chạm Cổ

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Mũi Kiếm Chạm Cổ

    Mũi kiếm chạm vào yết hầu người đàn ông, chỉ cần nàng ấn thêm nửa tấc, máu sẽ theo lưỡi thép chảy xuống gối.

    Trong bóng đêm dày như mực của Lãnh Sương Trang, Tô Uyển đứng bất động bên giường, hơi thở nhẹ đến mức ngọn nến tàn cuối phòng cũng không lay. Ba canh giờ mai phục trên xà nhà, một khắc buông người xuống không tiếng động — nàng đã làm việc này hàng trăm lần. Vô Thanh Các không dạy đệ tử biết run tay.

    Vậy mà đêm nay, ngón tay nàng lại lạnh hơn thường lệ.

    Người trên giường là Tạ Vô Cữu, kiếm chủ trẻ tuổi nhất trong lịch sử Lãnh Sương Trang, kẻ mà giang hồ đồn rằng một chiêu có thể chẻ đôi mưa rào. Cái giá cho cái đầu của hắn đủ để nàng rời khỏi Các, sống nốt quãng đời còn lại dưới một cái tên không dính máu.

    Nàng nghiêng cổ tay.

    “Nàng tới trễ ba năm rồi, A Uyển.”

    Bốn chữ trầm thấp vang lên trong đêm, chậm rãi, không chút kinh hoảng của một kẻ sắp chết. Mắt Tạ Vô Cữu vẫn nhắm, hàng mi dài phủ bóng, nhưng khóe môi khẽ nhếch như thể hắn đã chờ nàng từ lâu lắm.

    Tô Uyển cảm thấy sống lưng mình cứng lại.

    A Uyển.

    Cái tên đó, cả thiên hạ này không còn ai gọi. Người cuối cùng gọi nàng như thế đã chết trong biển lửa Thanh Vân Kiếm Phái mười năm trước, cùng với cha mẹ nàng, cùng với tất cả những gì nàng từng có.

    “Ngươi gọi ai?” Giọng nàng khàn đặc, lưỡi kiếm ấn sâu thêm một phân. Một giọt máu ứa ra nơi cổ hắn, đỏ tươi trên làn da tái. “Ta không tên không họ. Nhớ nhầm người rồi.”

    Tạ Vô Cữu mở mắt.

    Trong bóng tối, đôi mắt ấy sáng lạ thường, đen thẳm mà tĩnh lặng, nhìn thẳng vào nàng không hề né tránh mũi kiếm. Ánh mắt đó khiến tim Tô Uyển đập lỡ một nhịp — không phải vì sợ, mà vì một thứ gì đó rất xa xôi, rất quen, đã ngủ yên trong nàng suốt mười năm chợt cựa mình.

    “Cổ tay trái của nàng,” hắn nói khẽ, “có một vết sẹo hình lưỡi liềm. Nàng bị thương khi trèo qua tường rào hái trộm mai của sư phụ, năm tám tuổi. Ta là người băng bó cho nàng.”

    Lưỡi kiếm trong tay nàng khẽ rung.

    Không ai biết chuyện đó. Không một ai. Đó là một buổi chiều đông rất lâu về trước, khi nàng còn là tiểu sư muội được cả phái nâng niu, khi thế gian với nàng chỉ gói gọn trong sân kiếm phủ đầy tuyết và tiếng cười của một thiếu niên áo xanh luôn theo sau lưng nàng.

    “Không thể nào,” nàng thì thầm. “Sư huynh đã chết. Chính mắt ta thấy nóc điện Thanh Vân sập xuống.”

    “Nàng thấy điện sập.” Tạ Vô Cữu chậm rãi ngồi dậy, mặc kệ mũi kiếm men theo cổ mình. “Nàng không thấy ta chết.”

    Hắn đưa tay — không phải để gạt kiếm, mà để kéo lỏng cổ áo. Dưới ánh nến hấp hối, một vết sẹo dài chạy từ vai xuống ngực hắn hiện ra, ngoằn ngoèo như vết cháy của lửa. Tô Uyển biết vết sẹo ấy. Nàng đã nằm mơ thấy nó trong mười năm — đêm cuối cùng, có một thân ảnh áo xanh lao vào biển lửa để đẩy nàng ra khỏi cửa điện đang đổ.

    “Là ta đưa nàng ra,” Tạ Vô Cữu nói, giọng cuối cùng cũng vỡ ra một chút. “Là ta bỏ nàng lại bên bờ suối rồi quay vào tìm sư phụ. Ta tìm không thấy ai cả, A Uyển. Ta cũng tưởng nàng đã chết.”

    Tô Uyển thấy mắt mình nóng lên. Mười năm rèn luyện để trở thành một lưỡi dao vô cảm, vậy mà chỉ một câu nói đã đủ khiến bức tường ấy nứt toác.

    Nàng lùi lại một bước, thu kiếm về, cả người run rẩy. “Nếu ngươi thật là sư huynh… vì sao đổi tên? Vì sao ẩn thân ở Lãnh Sương Trang? Vì sao mười năm qua không đi tìm ta?”

    “Vì ta đang truy lùng kẻ đã thiêu rụi Thanh Vân Kiếm Phái.” Ánh mắt hắn tối lại, sắc như một lưỡi kiếm rút khỏi vỏ. “Ta đổi tên, ẩn danh, leo lên đến vị trí kiếm chủ, chỉ để một ngày có đủ sức đến gần hắn. Và ta đã tìm ra rồi, A Uyển. Ta biết kẻ đó là ai.”

    Tô Uyển nín thở.

    Kẻ thù giết cả nhà nàng. Bóng ma đã ám suốt mười năm trong từng giấc ngủ.

    “Là ai?” nàng hỏi, tiếng gần như không thành lời.

    Tạ Vô Cữu nhìn nàng, trong mắt là một nỗi thương xót khiến nàng chợt thấy lạnh toàn thân.

    “Người phái nàng đến lấy mạng ta đêm nay,” hắn nói, từng chữ rành rọt như đóng đinh vào tim nàng, “chính là kẻ đã châm ngọn lửa năm đó. Chưởng môn Vô Thanh Các — người nàng gọi là ân sư suốt mười năm qua — chính là hắn.”

    Thanh kiếm trong tay Tô Uyển rơi xuống nền đá, ngân lên một tiếng lảnh lót, chói tai đến rợn người trong đêm câm lặng.

    Và ngay khoảnh khắc ấy, ngoài cửa sổ, một tiếng còi hiệu của Vô Thanh Các rúc lên — tín hiệu báo rằng nhiệm vụ đã thất bại, và sát thủ tiếp theo đang trên đường tới.

    Nhưng lần này, họ được lệnh lấy mạng cả hai người.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Mũi Kiếm Chạm Cổ