Category: Trinh thám

  • Căn Hộ 1204 Không Bao Giờ Sáng Đèn – Chương 1: Người Thuê Trọ Đã Chết Vẫn Trả Tiền Nhà

    Căn Hộ 1204 Không Bao Giờ Sáng Đèn – Chương 1: Người Thuê Trọ Đã Chết Vẫn Trả Tiền Nhà

    Căn hộ 1204 đã hai năm nay chưa từng sáng đèn. Nhưng tháng nào tiền thuê cũng vào tài khoản, đúng ngày mùng năm, không sai một phút.

    Tôi là Diệp Chi, quản lý tòa chung cư Minh Nguyệt. Công việc của tôi là giữ cho một trăm hai mươi căn hộ vận hành trơn tru, và tuyệt đối không thắc mắc về những người trả tiền đúng hạn. Người thuê phòng 1204 tên Lâm Tú Nhiên. Suốt hai năm, tôi chưa từng gặp cô ta một lần. Không nhận thư, không gọi bảo trì, không một tiếng động. Chỉ có tiền, đều đặn rơi vào tài khoản như đồng hồ.

    Cho đến đêm nay.

    Mười một giờ khuya, căn 1104 ngay bên dưới gọi điện, giọng hoảng hốt: nước đang rỉ xuống từ trần nhà, ướt cả phòng ngủ. Nguồn rò rỉ ở tầng trên. Ở căn 1204.

    Tôi cầm chìa khóa dự phòng, đứng trước cánh cửa gỗ sẫm màu ấy, tim đập lạ thường. Theo quy định, tôi có quyền vào khi có sự cố khẩn cấp. Tôi gõ ba tiếng. Im lặng. Gõ thêm ba tiếng nữa. Vẫn chỉ có tiếng nước nhỏ tí tách vọng ra từ bên trong.

    Tôi tra chìa vào ổ. Tay tôi run đến mức phải thử hai lần mới mở được.

    Cửa bật mở, và một luồng khí lạnh ùa ra, lạnh hơn hẳn hành lang, kèm theo một mùi hương — hoa ly trắng, ngọt và nồng, cái mùi người ta hay đặt trước bàn thờ.

    Tôi bật đèn. Bóng đèn chớp mấy cái rồi sáng lên.

    Căn hộ trống rỗng. Không giường, không tủ, không một món đồ đạc nào của người ở. Sàn nhà phủ một lớp bụi mỏng, in dấu chân — chỉ một đường dấu chân duy nhất, đi thẳng từ cửa vào tới bức tường cuối phòng khách. Và trên bức tường ấy…

    Tôi nghẹt thở.

    Cả bức tường phủ kín ảnh. Hàng trăm tấm ảnh, xếp ngay ngắn thành từng hàng thẳng tắp, được nối với nhau bằng những sợi chỉ đỏ chằng chịt như mạng nhện. Bên dưới là một chiếc bàn nhỏ, trên đặt một bình hoa ly trắng còn tươi nguyên — ai đó vừa thay hoa, không quá một ngày — hai cây nến đã cháy gần hết, và một khung ảnh lồng kính đặt chính giữa, trang trọng như một di ảnh.

    Tôi bước lại gần, chân như không còn là của mình.

    Người trong tất cả những tấm ảnh đó là một cô gái. Cô ta uống cà phê ở quán quen của tôi. Cô ta đứng chờ thang máy ở sảnh tòa nhà này. Cô ta đi bộ trong công viên gần nhà tôi, tóc buộc cao đúng kiểu tôi vẫn buộc. Có tấm chụp qua cửa sổ, ban đêm, khi cô ta đang ngủ.

    Cô gái trong ảnh, là tôi.

    Từng tấm một, đều là tôi. Suốt hai năm cuộc đời tôi, có kẻ đã đứng đâu đó phía sau, lặng lẽ ghi lại từng ngày.

    Khung ảnh giữa bàn thờ được lau sạch bóng. Tôi cầm nó lên bằng đôi tay lạnh cóng. Đó cũng là ảnh tôi — nhưng tôi không nhớ mình từng chụp tấm này. Phía dưới, có người viết bằng nét chữ nắn nót, mực đỏ:

    “Lâm Tú Nhiên. An nghỉ. Chị sẽ sống thay em thật tốt.”

    Lâm Tú Nhiên. Cái tên trên hợp đồng thuê nhà. Cái tên tôi vẫn tưởng là một người thuê vô hình nào đó.

    Khung ảnh tuột khỏi tay tôi, rơi xuống sàn, mặt kính vỡ toang.

    “Đừng động vào bất cứ thứ gì nữa.”

    Giọng đàn ông vang lên sau lưng, trầm và lạnh. Tôi quay phắt lại. Một người đàn ông đứng ngay ngưỡng cửa, áo khoác sẫm màu, tay cầm một tấm thẻ ngành mà tôi kịp đọc được hai chữ: Hình sự. Ánh mắt anh ta sắc như dao, quét một vòng khắp căn phòng rồi dừng lại trên mặt tôi — và ở đó có gì đó thay đổi, một thoáng sững sờ mà anh ta vội giấu đi.

    “Cô là ai? Sao lại ở đây?” Tôi hỏi, giọng vỡ ra.

    “Điều tra viên Cố Trạm. Tôi theo dõi căn hộ này ba tháng nay rồi.” Anh ta bước vào, đóng cửa lại sau lưng, tách tôi khỏi lối thoát duy nhất. “Vụ án tôi phụ trách là một cô gái mất tích cách đây hai năm. Cô ta thuê chính căn hộ này. Sau đó biến mất không dấu vết, và cứ mỗi tháng lại có người dùng danh tính cô ta để trả tiền thuê nhà.”

    Anh ta cúi xuống, nhặt khung ảnh vỡ dưới chân tôi lên, nhìn tấm hình, rồi lại nhìn tôi. Lần này ánh mắt anh ta không giấu nữa. Nó đầy kinh ngạc, và một điều gì khác — gần như là thương xót.

    “Cô gái mất tích ấy,” anh ta nói chậm rãi, đưa tấm ảnh trong khung ra trước mặt tôi, “tên là Diệp Chi.”

    Máu trong người tôi như đông cứng lại.

    Đó là tên tôi. Nhưng trong hồ sơ của anh ta, người mang tên tôi đã chết hai năm trước. Còn người phụ nữ đang đứng đây, sống suốt hai năm qua trong chính tòa nhà này, lại mang một cái tên khác — Lâm Tú Nhiên.

    Cố Trạm bước tới một bước, hạ giọng, từng chữ rõ ràng đến rợn người:

    “Vậy nếu cô là Diệp Chi… thì suốt hai năm nay, người sống dưới cái tên của cô, rốt cuộc là ai?”

  • Kẻ Sát Nhân Gửi Hoa Mỗi Sáng Thứ Hai – Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa

    Kẻ Sát Nhân Gửi Hoa Mỗi Sáng Thứ Hai – Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa

    Bó cúc trắng đầu tiên nằm trước cửa căn hộ của tôi vào đúng sáu giờ mười lăm phút sáng thứ Hai, và tôi biết ngay đó không phải quà.

    Người ta không gói hoa tang bằng giấy báo cũ. Người ta cũng không cắm vào giữa bó một tấm thẻ đánh máy vỏn vẹn một dòng: “Nạn nhân số một. Cô đến muộn rồi, pháp y Lâm.”

    Tôi là Lâm Diệp, hai mươi tám tuổi, ba năm làm giám định pháp y cho Đội trọng án thành phố. Tôi đã mổ hơn hai trăm cái xác, đã ngửi mùi tử thi đến mức cà phê buổi sáng cũng ám mùi formalin. Vậy mà tay tôi vẫn run khi nhặt bó cúc lên. Không phải vì sợ. Vì lạnh. Trên cánh hoa còn dính sương, loại sương chỉ đọng khi hoa được để ngoài trời từ đêm — nghĩa là kẻ gửi đã đứng ngay bậc thềm này, cách giường tôi ngủ chưa đầy năm mét, suốt cả một đêm.

    Tôi gọi cho đội. Chuông đổ hai hồi thì Thẩm Dịch bắt máy, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ. Anh là đội trưởng trọng án, người đàn ông có đôi mắt lúc nào cũng như đang đọc vị người đối diện, và là người ba tháng trước đã lạnh lùng bác bỏ báo cáo giám định của tôi trước cả phòng họp.

    “Có hoa,” tôi nói. “Cúc trắng. Kèm thẻ. Hắn gọi tôi là pháp y Lâm.”

    Đầu dây bên kia im lặng ba giây. Với Thẩm Dịch, ba giây im lặng là cả một cơn bão.

    “Đừng chạm thêm vào nó,” anh nói. “Anh tới ngay. Và Lâm Diệp — khóa cửa lại.”

    Hai mươi phút sau anh có mặt, áo khoác còn vắt hờ trên vai, tóc chưa kịp chải. Anh cúi xuống bó hoa, đeo găng, lật tấm thẻ bằng đầu nhíp. Rồi anh làm một việc khiến sống lưng tôi lạnh toát: anh rút điện thoại, mở một bức ảnh, đặt cạnh tấm thẻ.

    Cùng một phông chữ. Cùng một kiểu căn lề lệch phải.

    “Ba hôm trước,” anh nói chậm rãi, “bọn anh vớt được một cô gái dưới chân cầu Vọng Nguyệt. Ban đầu kết luận tự tử. Trong túi áo cô ta có một tấm thẻ y hệt thế này. Anh giấu nó khỏi báo cáo vì chưa hiểu. Giờ thì…” Anh ngẩng lên nhìn tôi, và lần đầu tiên trong ba tháng, ánh mắt sắc lạnh ấy có một thứ khác — một sự áy náy. “Giờ thì anh hiểu tại sao cái xác đó lại được đưa nhầm sang tổ khác thay vì đến tay em.”

    Tôi hiểu ngay điều anh không nói ra. Có người đã cố ý không cho tôi khám nghiệm cái xác ấy. Và người đó, hoặc kẻ đứng sau, giờ đang gửi hoa đến tận cửa nhà tôi.

    “Anh nghĩ cô gái dưới cầu không tự tử,” tôi nói.

    “Anh không nghĩ gì cả.” Thẩm Dịch đứng dậy, cao hơn tôi cả một cái đầu, giọng trở lại vẻ lạnh quen thuộc. “Anh chỉ tin bằng chứng. Và bằng chứng đang bảo anh rằng em cần khám lại cái xác đó. Ngay hôm nay.”

    Nhà xác thành phố nằm ở tầng hầm bệnh viện, lạnh đến mức hơi thở đóng thành khói. Tôi kéo ngăn số mười bảy ra, và trong khoảnh khắc ánh đèn huỳnh quang chớp lên, tôi thấy khuôn mặt cô gái xấu số. Trẻ. Chừng hai mươi. Có một nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái.

    Tay tôi khựng lại giữa không trung.

    Tôi biết khuôn mặt này. Không phải quen sơ. Ba năm trước, ở lớp học buổi tối, cô gái này từng ngồi cạnh tôi. Tên cô là Hạ Vân. Chúng tôi đã mất liên lạc sau một học kỳ. Và bây giờ cô nằm đây, trắng bệch, trên bàn giám định của chính tôi.

    “Em quen cô ấy?” Thẩm Dịch đứng sau lưng tôi, đọc được nét mặt tôi ngay lập tức.

    Tôi không trả lời. Tôi lật cổ tay cô gái lên. Trên da, dưới lớp phấn trang điểm tử thi mà ai đó đã cẩu thả phủ lên — một vết bầm hình bốn ngón tay. Không phải vết của người nhảy cầu. Là vết của một bàn tay siết chặt, ghì xuống.

    Cô ấy bị giữ lại. Trước khi rơi.

    Tôi lấy đèn soi vào kẽ móng tay cô. Có sợi vải. Màu xanh rêu. Loại vải cảnh phục.

    Cả nhà xác như đông cứng lại. Tôi ngẩng lên, và trong tấm kính phản chiếu, tôi thấy Thẩm Dịch cũng vừa nhìn thấy sợi vải ấy. Gương mặt anh không đổi, nhưng bàn tay đặt trên thành bàn inox đã siết lại.

    “Lâm Diệp,” anh nói, giọng trầm hẳn xuống, “sợi vải đó…”

    “Là của đồng phục đội mình,” tôi tiếp lời anh, tim đập thình thịch. “Kẻ giết Hạ Vân là người trong ngành. Là người ở gần chúng ta.”

    Điện thoại tôi rung lên trong túi. Một tin nhắn từ số lạ. Tôi mở ra, và cả căn phòng lạnh giá bỗng như hút hết không khí.

    “Giỏi lắm, pháp y Lâm. Cô tìm ra sợi vải rồi. Nhưng cô chưa đoán được nó nằm trong tủ đồ của ai đâu. Gợi ý nhỏ: người đó đang đứng ngay sau lưng cô.”

    Tôi ngừng thở. Sau lưng tôi, chỉ có một người.

    Và Thẩm Dịch, chậm rãi, đưa tay ra sau lưng anh — về phía bao súng.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Bó Cúc Trắng Trước Cửa