Category: Tiên hiệp

  • Ta Nghe Thấy Tiếng Lòng Vạn Vật – Chương 1: Cỏ Dại Trong Dược Viên Biết Nói

    Ta Nghe Thấy Tiếng Lòng Vạn Vật – Chương 1: Cỏ Dại Trong Dược Viên Biết Nói

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Cỏ Dại Trong Dược Viên Biết Nói

    “Con phế vật không có linh căn cũng dám bén mảng tới Dược Viên?”

    Giọng Kiều Nhi the thé xé toạc buổi sớm. Nàng ta hất cả chậu nước rửa đan lô còn váng tro, tạt thẳng vào lưng Tô Vãn đang quỳ nhổ cỏ giữa luống Tụ Linh Thảo.

    Nước lạnh buốt thấm qua lớp áo vải thô, dính vào da như kim châm. Tô Vãn cắn chặt răng, không ngẩng đầu. Ba năm làm dược đồng ở Thanh Vân Tông, nàng học được một điều xương máu: kẻ không có linh căn thì mỗi lời phản kháng chỉ là cái cớ để ăn thêm một trận đòn.

    “Ngày mai là kỳ Hiến Dược ba năm một lần.” Kiều Nhi khoanh tay, cằm hếch lên trời. “Luống Tụ Linh Thảo này ta chăm, công lao ta hưởng. Ngươi mà làm bẩn một cọng, ta lột da ngươi.”

    Nàng ta phất tay áo bỏ đi, để lại tiếng cười khúc khích của đám nữ đệ tử phía sau.

    Tô Vãn chậm rãi ngồi dậy, vắt vạt áo ướt. Nàng không giận. Từ lâu nàng đã hiểu, ở nơi lấy tu vi định thân phận này, một đứa con gái không dò ra nổi linh căn thì còn thấp hơn cả con thú kéo cối.

    Chỉ là — không ai biết một bí mật của nàng.

    Nàng nghe được tiếng của cỏ cây.

    Từ nhỏ, khi những đứa trẻ khác nghe gió là gió, nghe mưa là mưa, thì trong tai Tô Vãn, mỗi ngọn cỏ đều có một giọng nói. Cây non thì lảnh lót, cổ thụ thì trầm khàn. Ban đầu nàng tưởng ai cũng thế. Đến khi bị mẹ nuôi mắng là “quỷ ám”, nàng mới hiểu, thứ này phải giấu cho kỹ, giấu đến chết.

    Nàng cúi xuống, áp tay lên đất luống thảo. Và khựng lại.

    Cả luống Tụ Linh Thảo đang khóc.

    Không phải tiếng rì rào khoan khoái của cỏ được tưới đủ linh khí mọi ngày. Là tiếng nức nở khô khốc, đứt quãng, như trăm đứa trẻ bị bóp cổ cùng lúc.

    “Nóng… rễ ta cháy rồi…” một giọng non nớt thều thào ngay dưới lòng bàn tay nàng. “Có kẻ… đổ thứ nước đắng vào mạch đất… đêm qua…”

    Tô Vãn giật phắt tay lại như bị bỏng. Nàng bới lớp đất mặt lên. Bên dưới, rễ Tụ Linh Thảo vốn phải trắng nõn như ngọc thì nay đã ngả sang màu tím bầm, bốc lên mùi tanh nồng rất khẽ — mùi của Hủ Cốt Tán, một loại độc dược chuyên rút cạn linh khí thảo mộc mà chỉ đan sư mới nhận ra.

    Có người hạ độc cả luống thảo. Ngay trước kỳ Hiến Dược.

    Tim nàng đập dồn. Nếu ngày mai Kiều Nhi bưng luống thảo đã nhiễm độc này lên đài Hiến Dược, linh khí trong đó sẽ phát tác, làm hỏng cả mẻ đan của trưởng lão luyện đan — nhẹ thì phế đan, nặng thì đan lô nổ, thương vong không đếm xuể.

    Nàng phải báo. Phải báo ngay.

    Nhưng báo cho ai? Một dược đồng không linh căn nói “tôi nghe cỏ kể có người bỏ độc” — người ta sẽ cười đến gãy cả xương sườn, rồi vu cho nàng chính là kẻ phá hoại.

    “Đừng sợ…” Tô Vãn cúi thấp, thì thầm với luống thảo đang thoi thóp, giọng nàng run run. “Ta sẽ tìm cách. Ta không để các ngươi chết đâu.”

    “Ngươi… nghe được bọn ta sao?” Giọng cây non ngạc nhiên, yếu ớt.

    “Ừ. Ta nghe được.” Nàng chớp mắt, sống mũi cay xè. Đây là lần đầu tiên nàng thừa nhận điều đó thành lời với một sinh linh khác. “Ai bỏ độc? Các ngươi có thấy mặt hắn không?”

    Luống thảo im bặt, rồi những giọng nói nhỏ nhoi tranh nhau vang lên, chồng chéo, hoảng loạn — “Người mặc áo trắng”… “có mùi son phấn”… “tay đeo lục ngọc”…

    Lục ngọc. Tô Vãn nghẹn lại. Cả Thanh Vân Tông, người dám đeo trạc lục ngọc chỉ có một — đại đệ tử của trưởng lão Dược Đường, sư tỷ của chính Kiều Nhi.

    Kẻ hạ độc và kẻ sẽ dâng thảo, hóa ra là một phe. Chúng cố tình để Kiều Nhi ôm luống thảo độc lên đài, mượn tay nàng ta gây họa, rồi đổ tội cho ai đó thấp cổ bé họng.

    Đổ cho ai, thì đã quá rõ.

    Đúng lúc ấy, ngay dưới lớp đất sâu nhất của luống thảo, một giọng nói khác cất lên.

    Không giống bất kỳ tiếng cỏ nào nàng từng nghe. Trầm đến rợn người, chậm rãi, cổ xưa, như vọng lên từ đáy một cái giếng ngàn năm. Nó không nức nở, không hoảng loạn. Nó gọi nàng.

    “Tiểu cô nương… cuối cùng ngươi cũng chịu áp tai xuống đất.”

    Tô Vãn cứng đờ. Toàn thân nổi gai ốc.

    “Trong mảnh đất này chôn thứ còn cổ hơn cả tông môn của các ngươi.” Giọng nói ấy vang vọng thẳng vào trong đầu nàng, không cần qua bàn tay. “Ta đã ngủ tám trăm năm, chờ một kẻ nghe được lời của vạn vật. Và ngươi… con nha đầu bị người ta gọi là phế vật kia… ngươi có thứ mà cả tông môn này quỳ xuống cũng cầu không được.”

    “Ngươi… ngươi là ai?” Tô Vãn lắp bắp, môi khô khốc.

    “Là thứ mà bọn chúng gọi là linh căn.” Giọng nói bật ra một tiếng cười khẽ, ấm mà lạnh. “Ngươi không phải không có. Ngươi có một loại linh căn mà ba nghìn năm mới xuất hiện một lần. Chỉ là nó ngủ quá sâu, sâu đến mức không pháp khí nào của bọn phàm phu dò ra nổi.”

    Máu trong người Tô Vãn dồn hết lên tai. Cả đời bị khinh rẻ, cả đời bị gọi là phế vật, mà bây giờ…

    “Áp tay xuống đi, nha đầu.” Giọng nói dụ dỗ. “Nhận lấy ta. Ngày mai ngươi sẽ không còn là kẻ để người ta tạt nước bẩn nữa.”

    Ngón tay Tô Vãn run rẩy hạ xuống mặt đất.

    Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm đất, một thanh âm lạnh như băng chém ngang không gian, từ phía sau lưng nàng.

    “Ta khuyên ngươi đừng chạm.”

    Tô Vãn quay phắt lại.

    Cách nàng ba bước, một nam tử áo đen đứng lặng dưới bóng cây ngân hạnh, kiếm chưa rời vỏ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào tay nàng như nhìn một con rắn độc. Là Mộ Tranh — vị Kiếm trưởng lão trẻ nhất Thanh Vân Tông, người mà cả tông không ai dám nhìn thẳng vào mắt.

    “Thứ đang nói chuyện với ngươi dưới lòng đất kia,” giọng hắn trầm xuống, từng chữ đóng băng, “ba trăm năm trước đã nuốt sống cả một tòa tông môn. Và ngươi — vừa nghe thấy tiếng nó.”

    Ánh mắt hắn nheo lại, sắc như lưỡi kiếm.

    “Bây giờ thì nói ta nghe… ngươi rốt cuộc là ai?”

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Cỏ Dại Trong Dược Viên Biết Nói

  • Phế Đan Sư Trọng Sinh: Cả Tông Môn Quỳ Gối – Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

    Phế Đan Sư Trọng Sinh: Cả Tông Môn Quỳ Gối – Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

    Thứ đầu tiên Diệp Trầm Chi ngửi thấy khi tỉnh lại là mùi tử khí.

    Không phải mùi cồn sát trùng quen thuộc của phòng thí nghiệm. Là mùi thịt rữa, mùi máu đông, mùi đất ẩm trộn lẫn thành một thứ tanh lợm đến mức cổ họng nàng nghẹn lại.

    Nàng mở mắt. Trên đầu là một khoảng trời tròn xa tít, xám xịt như miệng giếng. Dưới lưng nàng không phải nền gạch bệnh viện, mà là… xương. Xương người, chồng chất, trắng hếu lẫn với những thi thể chưa kịp mục.

    “Đây là… đâu?”

    Giọng nói bật ra khàn đặc, không phải giọng của nàng. Ký ức lạ hoắc ùa vào như thác đổ, chèn ép hộp sọ đến buốt nhói.

    Diệp Vãn. Đệ tử ngoại môn Huyền Thương Tông. Mười sáu tuổi, không có linh căn, bị coi là phế vật.

    Ba ngày trước, tiểu thư đắc sủng của tông môn — Tô Ngưng — đã sai người đánh gãy chân nàng chỉ vì nàng dám nhặt một viên linh thạch rơi. Đánh đến khi nàng tắt thở, rồi ném xác xuống Vạn Cốt Uyên, nơi tông môn vứt những đệ tử đã chết.

    Diệp Trầm Chi siết chặt bàn tay gầy guộc không phải của mình. Móng tay bấm vào lòng bàn tay, đau đến mức nàng biết đây không phải mơ.

    Nàng — một tiến sĩ dược lý ba mươi tuổi ở kiếp trước — đã chết trong một vụ nổ phòng thí nghiệm khi cố cứu công thức giải độc dở dang. Vậy mà giờ đây linh hồn nàng lại nằm trong thân xác một cô gái vừa bị đánh chết, giữa một hố chôn người của cái thế giới tu tiên quái đản này.

    “Nực cười.” Nàng bật cười, khóe môi nứt ra rướm máu. “Chết một lần chưa đủ, ông trời còn bắt ta chết thêm lần nữa sao?”

    Nhưng Diệp Trầm Chi chưa bao giờ là người chịu nằm chờ chết.

    Nàng cắn răng chống tay ngồi dậy. Cái chân gãy đau thấu xương, nhưng nàng nghiến chặt hàm, không cho phép mình rên một tiếng. Trong lúc dò dẫm bám vào vách đá để đứng lên, ngón tay nàng chạm phải một thứ ấm nóng — không phải từ bên ngoài, mà từ chính bụng dưới của mình.

    Một luồng nhiệt lạ.

    Nàng khựng lại, nhắm mắt, dùng thứ trực giác của một người từng cả đời nghiên cứu cơ thể để “nhìn” vào trong. Và nàng thấy nó — nơi mà người tu tiên gọi là đan điền, đáng lẽ trống rỗng ở một kẻ vô linh căn, lại có một chiếc lò nhỏ màu đỏ sẫm đang khẽ xoay, tỏa ra hơi ấm dịu dàng.

    Một cái lò. Trong bụng nàng.

    Ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, một dòng chữ mờ ảo hiện trong tâm trí nàng, lạnh lùng và vô cảm:

    “Cửu Chuyển Đan Lô nhận chủ. Vật liệu hiện có: cỏ dại ba loại, xương người hai trăm bốn mươi bộ. Có muốn luyện chế không?”

    Diệp Trầm Chi đứng chết lặng giữa hố xương.

    Cỏ dại nàng hiểu. Nhưng… xương người? Nàng nhìn xuống dưới chân, nơi hàng trăm bộ hài cốt của những đệ tử xấu số nằm im lìm. Một ý nghĩ điên rồ, lạnh gáy, nhưng cũng rực sáng như tia lửa đầu tiên trong đêm, chợt bùng lên trong đầu nàng.

    Ở kiếp trước, nàng biết rõ hơn ai hết: độc và thuốc chỉ cách nhau một liều lượng. Thứ giết người cũng chính là thứ cứu người. Và cái lò này… cái lò này chính là kim thủ chỉ mà ông trời bù đắp cho nàng.

    “Luyện.” Nàng nói, giọng đã bình tĩnh đến đáng sợ. “Ta muốn xem, một phế vật như ta có thể làm được đến đâu.”

    Chiếc lò trong đan điền khẽ rung. Nàng cảm thấy một sợi khí nóng chảy ra, len vào cái chân gãy của mình. Trong tích tắc, cơn đau tê dại đi, xương như được một bàn tay vô hình nắn lại. Không lành hẳn, nhưng đủ để nàng đứng vững.

    Đây mới chỉ là một chút hơi ấm rò rỉ của nó thôi sao?

    Tim nàng đập nhanh lên, không phải vì sợ, mà vì một thứ khát khao đã tưởng chết theo vụ nổ ở kiếp trước — khát khao được sống, được đứng cao hơn những kẻ đã chà đạp mình.

    Nàng bắt đầu leo. Từng tấc một, bám vào những mấu đá gồ ghề trên vách Vạn Cốt Uyên, máu từ đầu ngón tay tứa ra bôi đỏ nền đá. Miệng giếng phía trên cứ lớn dần, lớn dần.

    Khi bàn tay nàng vừa bấu được lên mép hố, một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi tuyết và mùi trầm hương thanh khiết — thứ mùi hoàn toàn trái ngược với địa ngục dưới kia.

    Nàng ngẩng lên.

    Một người đàn ông đang đứng ngay bên miệng hố, y bào trắng như tuyết, tóc đen buông sau lưng, gương mặt tuấn mỹ đến mức lạnh lẽo. Đôi mắt hắn màu bạc, sâu hun hút, đang nhìn xuống nàng không chút cảm xúc — như nhìn một con sâu bò ra từ mộ địa.

    Diệp Trầm Chi nhận ra hắn. Ký ức của thân xác này run lên vì kinh hãi.

    Mộ Tiêu. Tông chủ trẻ nhất trong lịch sử Huyền Thương Tông. Người mà cả tu tiên giới đồn rằng tâm lạnh như băng, giết người không chớp mắt.

    Người đàn ông ấy khẽ nhướng mày, giọng trầm và lạnh vang xuống lòng hố:

    “Kẻ đã chết ba ngày… sao còn bò lên được?”

    Bàn tay hắn giơ lên. Một luồng kiếm khí trắng buốt tụ lại nơi đầu ngón tay, chĩa thẳng vào giữa trán nàng.

    “Yêu ma trong thân người, ta phải trừ.”

    Diệp Trầm Chi nhìn thẳng vào đôi mắt bạc đang muốn lấy mạng mình, khóe môi rớm máu bỗng cong lên một nụ cười.

    Ngay khoảnh khắc kiếm khí lao tới, chiếc lò trong đan điền nàng bất ngờ nóng bừng, và một dòng chữ lạnh lùng vang lên trong đầu:

    “Cảnh báo: sinh mệnh nguy cấp. Cửu Chuyển Đan Lô cưỡng chế khởi động — phun đan.”

    Nàng còn chưa kịp hiểu “phun đan” là gì.

    Chỉ thấy từ miệng mình, một viên đan dược đỏ rực bắn ra, va thẳng vào luồng kiếm khí của vị tông chủ lạnh lùng nhất tu tiên giới — và nổ tung.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Tỉnh Lại Trong Hố Chôn Người

  • Trường Dạ Dư Hỏa

    Trường Dạ Dư Hỏa

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Tia lửa trong đêm

    Chương 1: Tia lửa trong đêm

    Đêm ấy, mưa rơi tầm tã trên đỉnh Vân Sơn.

    Từng giọt nước lạnh buốt như kim châm táp vào gương mặt gầy gò của thiếu niên đang co ro dưới mái hiên đổ nát của miếu hoang. Gió núi rít qua khe cửa, thổi tắt ngọn lửa cuối cùng trong đống củi ẩm. Cả thân người cậu run lên bần bật, không rõ vì cái rét cắt da hay vì cơn đói đã hành hạ suốt ba ngày qua.

    Tên cậu là Lâm Diệp.

    Một kẻ mồ côi không cha không mẹ, sống lay lắt ở chân núi Vân Sơn bằng những công việc nặng nhọc mà chẳng ai thèm làm — gánh nước, bổ củi, dọn chuồng ngựa cho Lâm gia. Nói là “gia”, nhưng với cậu, nơi đó chưa bao giờ là nhà. Người trong trấn gọi cậu là “phế vật”, bởi đến năm mười sáu tuổi, cậu vẫn chưa cảm nhận được dù chỉ một tia linh khí nào trong cơ thể.

    Ở Vân Sơn trấn, một đứa trẻ không thể tu luyện thì chẳng khác gì cỏ rác. Người ta có thể chà đạp, sai khiến, đánh mắng — mà không ai lên tiếng.

    “Nếu ngay cả tu luyện cũng không thể, thì ta sống trên đời này để làm gì?”

    Lâm Diệp lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía ngọn đèn leo lét của một quán trọ xa xa dưới chân núi. Ở đó có ánh lửa, có hơi ấm, có tiếng người. Còn ở đây, chỉ có cậu, cơn mưa, và bóng tối.

    Sáng nay, cậu đã bị đuổi khỏi Lâm gia.

    Chỉ vì làm vỡ một chiếc chén trà của thiếu gia Lâm Thành, cậu bị đánh hai chục roi, rồi ném ra khỏi cổng như ném một con chó ghẻ. “Loại phế vật như ngươi, chết rục ngoài kia cũng chẳng ai tiếc.” — lời của Lâm Thành vẫn còn văng vẳng bên tai, cay đắng hơn cả những vết roi đang rỉ máu trên lưng.

    Cậu leo lên núi, tìm đến ngôi miếu hoang này, chẳng biết để làm gì. Có lẽ chỉ là muốn tìm một nơi yên tĩnh — để nếu có gục xuống, thì cũng không ai nhìn thấy.

    Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Sấm gầm gừ nơi chân trời.

    Rồi — đúng vào khoảnh khắc Lâm Diệp nhắm mắt lại, buông xuôi tất cả — một luồng sáng đỏ rực đột ngột xé toạc màn đêm.

    Nó không giống tia chớp. Tia chớp màu trắng, lạnh lẽo và chớp nhoáng. Còn thứ này đỏ như máu, như một ngọn lửa sống, kéo dài một vệt dài trên bầu trời rồi lao thẳng xuống — thẳng về phía ngôi miếu, thẳng về phía cậu.

    Lâm Diệp còn chưa kịp phản ứng.

    “Ầmmm—!”

    Một tiếng nổ chấn động cả sườn núi. Mái miếu sụp xuống. Bụi đá bắn tung tóe. Lâm Diệp bị hất văng ra sau, lưng đập mạnh vào bức tường đá, miệng ứa máu tươi. Trước mắt cậu tối sầm lại, tai ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập.

    Nhưng cậu không chết.

    Trong làn khói mù mịt, giữa đống gạch vụn, một đốm lửa nhỏ đang lơ lửng. Chỉ bằng đầu ngón tay, đỏ thẫm, nhưng ấm áp đến kỳ lạ — thứ hơi ấm mà cả đời Lâm Diệp chưa từng được biết. Đốm lửa ấy dập dờn, như đang thở, như đang… nhìn cậu.

    Và rồi, trong tâm trí cậu, vang lên một giọng nói.

    Không phải bằng tai. Mà là từ sâu bên trong, cổ xưa và trầm hùng, như tiếng chuông từ vạn năm trước vọng về, làm cả linh hồn cậu rung lên.

    “Ngươi… có muốn nắm giữ lửa của chính mình không?”

    Lâm Diệp nghẹn lời. Cậu ngơ ngác nhìn quanh — không một bóng người. Chỉ có đốm lửa đỏ vẫn lặng lẽ cháy giữa màn mưa mà không hề tắt.

    “Ngươi… là ai?” — cậu run rẩy hỏi, giọng khản đặc.

    “Ta không có tên. Hoặc đúng hơn, tên của ta đã bị lãng quên cùng với cả một kỷ nguyên.” Giọng nói đáp, chậm rãi. “Người đời sau gọi ta là Trường Dạ Dư Hỏa — ngọn lửa còn sót lại trong đêm dài. Ta đã đợi… rất lâu rồi, để tìm một kẻ đủ tuyệt vọng, nhưng chưa từng thực sự buông xuôi.”

    Lâm Diệp siết chặt bàn tay đang run.

    “Ta là phế vật. Ta không có linh căn. Ta không thể tu luyện.”

    “Không có linh căn?” Giọng nói bật ra một tiếng cười khe khẽ, không hề chế giễu, mà giống như… thương xót. “Đứa trẻ ngốc nghếch. Bọn họ nói ngươi trống rỗng, nên ngươi tin rằng mình trống rỗng. Nhưng một chiếc bình rỗng — mới là chiếc bình có thể chứa được ngọn lửa mạnh nhất thiên hạ.”

    Đốm lửa từ từ trôi lại gần. Càng gần, Lâm Diệp càng cảm nhận rõ hơi ấm ấy lan khắp cơ thể, xua tan cái lạnh, xoa dịu những vết thương trên lưng.

    “Nghe cho kỹ, Lâm Diệp.” Giọng nói trở nên nghiêm trang. “Nếu ngươi nhận lấy ta, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng. Sẽ có kẻ truy sát ngươi vì thứ ngươi mang trong người. Sẽ có lúc ngươi ước mình chưa từng gặp ta. Nhưng ta hứa một điều — kể từ giây phút này, sẽ không còn ai dám gọi ngươi là phế vật nữa.”

    Mưa vẫn rơi. Gió vẫn gào. Nhưng trong lòng Lâm Diệp, một thứ gì đó — đã tắt lịm từ lâu — bỗng bùng cháy trở lại.

    Cậu nghĩ đến hai chục roi trên lưng. Nghĩ đến ánh mắt khinh miệt của Lâm Thành. Nghĩ đến mười sáu năm sống như một cái bóng, bị chà đạp mà không có quyền phản kháng.

    Rồi cậu ngẩng đầu lên, đưa bàn tay gầy guộc về phía đốm lửa.

    “Ta muốn.” — giọng cậu, lần đầu tiên trong đời, không hề run rẩy. “Ta muốn nắm giữ lửa của chính mình.”

    Đốm lửa đỏ khẽ rung lên, như mừng rỡ — rồi vụt lao vào giữa lòng bàn tay cậu.

    Một luồng nhiệt nóng bỏng chạy dọc kinh mạch. Lâm Diệp gục xuống, toàn thân co giật, mồ hôi và máu hòa lẫn nước mưa. Cậu cảm thấy như cả cơ thể mình đang bị thiêu đốt và tái sinh cùng một lúc. Trong cơn đau đến ngất lịm ấy, cậu mơ hồ nghe thấy giọng nói cuối cùng:

    “Từ hôm nay, ngươi bước vào con đường tu luyện. Và ta… sẽ dẫn ngươi đi đến tận đỉnh của cửu thiên.”

    Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, Lâm Diệp chỉ kịp nhìn thấy — trên mu bàn tay mình — một ấn ký hình ngọn lửa đỏ thẫm đang từ từ hiện lên, sáng rực trong bóng đêm.

    Cậu không biết rằng, cách đó ngàn dặm, tại Thiên Hỏa Tông trên chín tầng mây, một vị trưởng lão đang bế quan bỗng bừng tỉnh, ánh mắt kinh hãi nhìn về phương nam:

    “Không thể nào… Trường Dạ Dư Hỏa… đã tái xuất thế gian rồi sao?”

    Đêm dài Vân Sơn, một tia lửa nhỏ vừa được thắp lên.

    Và không ai biết — nó sẽ thiêu rụi cả một giang hồ.

    (Hết chương 1)

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Tia lửa trong đêm