“Dừng xe.” Ngọc Lam nói, giọng thấp mà dứt khoát.
Viên thị vệ giật cương, ngơ ngác: “Tiểu thư, phía sau có người đuổi, ta nên chạy—”
“Chạy, là để lộ cho hắn thấy ta sợ.” Nàng đặt đứa bé đang run rẩy vào lòng viên thị vệ, khẽ vuốt mái tóc buộc hai búi. “Ngươi ôm con bé, giữ trong khoang, dao rút sẵn. Bất kể ta và kẻ ngoài kia nói gì, chưa nghe hiệu của ta thì không được xuống.” Nàng vén rèm, bước xuống con đường đá lạnh, một mình đứng giữa ánh trăng non vừa nhô lên khỏi rặng cây.
Tiếng vó ngựa lẻ loi chậm dần rồi ngừng hẳn cách nàng chừng mười bước. Người trên lưng ngựa nhẹ nhàng nhảy xuống, chiếc áo choàng đen của ám vệ hoàng cung phủ kín thân hình mảnh khảnh — quá mảnh khảnh so với một sát thủ. Khi vành mũ trùm hất ra sau, ánh trăng rọi thẳng vào gương mặt kẻ ấy, Ngọc Lam nghe tim mình rơi tuột xuống một hố băng.
Là một khuôn mặt nàng đã nhìn mỗi ngày, suốt ba năm ròng nơi lãnh cung của kiếp trước. Người đã bưng cho nàng từng bát cháo loãng khi cả cung không ai thèm ngó tới. Người đã lấy thân che roi cho nàng. Người đã quỳ khóc đến lạc giọng dưới chân đài xử trảm, gọi tên nàng cho đến khi lưỡi đao rơi xuống.
“Tình Nhi.” Cái tên bật ra khỏi cổ họng Ngọc Lam, khô khốc.
Cô gái áo đen khẽ nghiêng người, hành một lễ chuẩn mực đến từng đốt ngón tay, rồi ngẩng lên, nở nụ cười hiền lành mà nàng đã quá quen — chỉ có điều, dưới ánh trăng, nụ cười ấy lạnh đến rợn gáy. “Tiểu thư còn nhớ nô tỳ. Thật vinh hạnh.”
“Ngươi… là ám vệ của Hoàng hậu.” Ngọc Lam nghe giọng mình vỡ ra ở chữ cuối. Không phải vì sợ, mà vì một điều gì đó trong lồng ngực đang gãy vụn. Ba năm lãnh cung của kiếp trước, giữa bốn bức tường rêu và những kẻ quay lưng, nàng đã bấu víu vào lòng trung của Tình Nhi như bấu vào ngọn cỏ cuối cùng trên vách núi. Và giờ nàng mới hiểu: ngọn cỏ ấy vốn do chính kẻ đẩy nàng xuống vực trồng nên.
“Từ trước khi tiểu thư bước chân vào lãnh cung cơ.” Tình Nhi thong thả đáp, như đang kể một chuyện vặt. “Nương nương phái nô tỳ đến hầu hạ, để xem một Thẩm tiểu thư sa cơ còn giãy giụa được bao lâu. Bát cháo nô tỳ bưng, tiểu thư ăn có ngon miệng không? Những lời tiểu thư mê sảng gọi trong đêm sốt, nô tỳ đều ghi lại từng chữ, sáng hôm sau đã nằm trên án thư của nương nương rồi.”
Từng câu như từng nhát dao lột đi một lớp ký ức. Ngọc Lam đứng lặng, để cơn đau ấy quét qua mình một lần cho hết. Rồi nàng hít một hơi thật sâu, và khi ngẩng lên, ánh mắt đã sắc lại như vừa được mài trên đá. Kiếp này, nàng không còn là đứa con gái ngây thơ tin người bằng cả trái tim nữa.
“Vậy hôm nay ngươi tới,” nàng nói, giọng đã bình thản đến kỳ lạ, “không phải để cướp lại đứa bé. Ba tên kia rút lui dễ dàng như thế, vì việc bắt con tin vốn chỉ là hư chiêu. Con bé này, Hoàng hậu chưa từng thật lòng cần.”
Tình Nhi khẽ vỗ tay, ánh mắt lóe lên vẻ tán thưởng thật sự. “Tiểu thư quả nhiên khác xưa. Nhanh trí hơn nhiều. Phải, nương nương bảo nô tỳ chuyển cho tiểu thư một lời.” Cô ta bước tới một bước, giọng hạ thấp như gió lùa qua kẽ lá. “Trần lão ngự y ư? Khai hay không khai, với nương nương chẳng còn nghĩa lý. Bởi ngay lúc này, một bản tấu đàn hặc Thẩm gia thông đồng với biên tướng, khi quân phản quốc, đã nằm sẵn trong tay ngôn quan, chỉ chờ yến Thưởng Hoa là dâng lên trước bá quan. Chứng cứ, nhân chứng, thủ bút — đủ cả. Tiểu thư mất công cứu một đứa trẻ, trong khi cả nhà mình đang bị người ta khiêng tới miệng vực.”
Ngọc Lam siết chặt cây trâm ngọc trong tay áo. Bản tấu ấy — kiếp trước cũng đã có, chính nó mở màn cho tấn thảm kịch tru di. Chỉ là kiếp trước nàng chẳng hề hay biết cho tới khi đầu người thân rơi xuống. Kiếp này, nàng đã biết trước nó tồn tại. Nhưng nghe từ chính miệng Tình Nhi, nàng vẫn thấy lạnh sống lưng — bởi thời điểm mụ tung đòn, sớm hơn nàng dự tính.
“Nương nương còn dặn thêm một câu.” Tình Nhi lùi lại, lên ngựa, dây cương gọn gàng trong tay. Cô ta cúi nhìn xuống nàng, nụ cười hiền lành ấy giãn ra, và lần này Ngọc Lam đọc thấy trong đó một thứ khiến máu nàng đông cứng — không phải sự đắc thắng của kẻ mạnh, mà là sự thấu suốt của kẻ đã biết trước kết cục. “Nương nương nói: chén rượu độc ở yến Thưởng Hoa năm ấy, lần này, tiểu thư định để ai nâng lên thay mình đây?”
Cả người Ngọc Lam hóa đá.
Năm ấy. Lần này. Chén rượu ở yến Thưởng Hoa — cái chén mà cả kinh thành, cả sử sách, cả kiếp trước lẫn kiếp này, chưa một ai được biết là khởi nguồn diệt môn của Thẩm gia. Đó là bí mật chôn sâu nhất trong lòng nàng, thứ nàng trọng sinh trở về để lật ngược. Trên đời này, ngoài nàng ra, không kẻ nào được phép biết đến sự tồn tại của nó.
Vậy mà bốn chữ “năm ấy, lần này” vừa buột ra khỏi miệng Tình Nhi, nhẹ tênh, như thể cô ta cũng đã từng đứng ở kiếp trước mà nhìn nàng chết.
“Ngươi…” Ngọc Lam bước tới, giọng lạc đi, “ngươi vừa nói gì? Ai dạy ngươi câu đó?”
Nhưng Tình Nhi chỉ mỉm cười, giật cương. Con ngựa ô chồm lên, xoay mình lao vút vào màn đêm, để lại sau lưng một tràng cười trong trẻo tan dần trong gió — trong trẻo hệt như tiếng khóc của cô ta dưới chân pháp trường năm nào.
Ngọc Lam đứng chôn chân giữa con đường vắng, ánh trăng đổ bóng nàng dài trên mặt đá lạnh. Lần đầu tiên kể từ khi mở mắt trong kiếp sống thứ hai, một nỗi sợ thật sự bò dọc sống lưng nàng. Nàng vẫn ngỡ mình là người duy nhất nắm trong tay tấm bản đồ của tương lai, là quân cờ duy nhất biết trước từng nước đi trên bàn cờ này.
Nhưng nếu trong bóng tối kia, còn có một kẻ khác cũng đã sống lại từ tro tàn của yến Thưởng Hoa — thì ván cờ nàng dày công bày ra, ngay từ nước đầu tiên, đã có người nhìn thấu tận đáy.
Leave a Reply