Ngõ Thanh Hòe hiện ra dưới ánh chiều tà như một vết cắt hẹp giữa lòng thành phía tây, hai bên tường vôi loang lổ, dây thường xuân bò kín. Xe ngựa của Ninh tần dừng lại cách đầu ngõ chừng năm chục bước. Ngọc Lam vén rèm nhìn ra, và tim nàng thắt lại một nhịp: trước cổng tư dinh họ Trần, ba con ngựa ô đang buộc hờ bên gốc hòe già, yên cương không mang phù hiệu, bờm cắt gọn theo lối quân doanh. Ám vệ. Người của Hoàng hậu đã tới trước nàng nửa bước.
“Chậm rồi.” Viên thị vệ của Ninh tần thì thầm, tay đã đặt lên chuôi đao. “Tiểu thư, để thuộc hạ xông vào—”
“Không.” Ngọc Lam giữ tay hắn lại, giọng khẽ mà cứng. “Ám vệ giết người không chớp mắt, nhưng chúng sợ nhất là bị nhìn thấy. Giữa ban ngày, trong ngõ có dân cư, chúng không dám gây án ầm ĩ. Chúng vào để ‘mời’ đứa bé đi êm thấm, chứ không phải để tàn sát.” Nàng buông rèm xuống, đầu óc quay cuồng những nước cờ. “Nếu ta xông vào bằng đao, ta cho chúng cái cớ để giết cả nhà rồi đổ tội cho loạn đảng. Ta phải vào bằng cách khác.”
Nàng tháo vội cây trâm ngọc trên tóc, rút chiếc khăn tay thêu chỉ vàng của Ninh tần mà nàng mượn lúc lên xe, rồi bước xuống. Không giáp, không đao, chỉ một thân váy áo lụa và dáng đi thong dong của một tiểu thư đi thăm họ hàng. Viên thị vệ toan cản, nàng đã khoát tay: “Ngươi mặc thường phục, đi cách ta mười bước, làm gia nhân. Chờ hiệu của ta.”
Cổng tư dinh khép hờ. Ngọc Lam đẩy nhẹ, bước vào sân. Ba bóng người áo đen đang đứng quây quanh một lão bộc run rẩy và một đứa bé gái độ bảy tuổi, tóc buộc hai búi, mắt đỏ hoe vì sợ. Nghe tiếng động, ba cái đầu quay phắt lại, sáu con mắt lạnh như nước giếng mùa đông ghim vào nàng.
“Ai?” Tên đứng đầu buông một tiếng, bàn tay đã luồn vào trong tay áo — nơi giấu ám khí.
Ngọc Lam mỉm cười, nụ cười ngọt ngào và ngây thơ đến mức chính nàng cũng thấy ghê tay. “Ơ kìa, các vị là người của phủ nào thế? Ta là biểu tỷ của Trần tiểu muội đây, hôm nay phụng ý Ninh tần nương nương tới đón muội ấy vào cung hầu hạ. Nương nương thương đứa nhỏ mồ côi, muốn nhận làm nghĩa nữ.” Nàng vung nhẹ chiếc khăn thêu chỉ vàng, để phù hiệu phượng hoàng của Ninh tần lấp lánh dưới nắng. “Xe giá của nương nương đỗ ngay đầu ngõ. Chẳng hay… các vị định đón muội ấy đi đâu, mà không có ý chỉ của nương nương?”
Ba tên ám vệ liếc nhau. Cái tên “Ninh tần” như một gáo nước lạnh dội vào mưu tính của chúng. Chúng đến để đưa đứa bé đi lặng lẽ, làm con tin ép Trần lão khai cung — một việc kiến không hay quỷ không biết. Nhưng giờ đây, giữa thanh thiên bạch nhật, một sủng phi mang long thai đã cắm cờ vào đứa trẻ này trước. Nếu chúng ra tay, chẳng khác nào công khai cướp nghĩa nữ của Ninh tần, một tội đủ để Hoàng hậu phải chối bay chối biến.
“Ninh tần nương nương nhận nghĩa nữ, sao ta không nghe nội vụ phủ báo lại?” Tên đầu lĩnh vẫn chưa chịu buông, giọng dò xét.
“Vì nương nương vừa quyết định trên thuyền hoa sáng nay thôi.” Ngọc Lam bước tới, mỗi bước một khoan thai, đến khi đứng chắn giữa bọn ám vệ và đứa bé. Nàng cúi xuống, dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu lạnh ngắt của con bé, nhưng ánh mắt ngước lên nhìn tên đầu lĩnh thì sắc lạnh không còn chút ngây thơ nào. “Các vị muốn ta về bẩm với nương nương rằng, ám vệ không rõ lai lịch đã chặn đường nghĩa nữ của người ngay tại tư gia chăng? Nương nương đang nóng lòng ôm cháu, e là nghe xong sẽ tâu thẳng lên bệ hạ. Bấy giờ, chủ nhân của các vị — dù là ai — sẽ phải giải thích thế nào?”
Không khí trong sân đặc quánh lại. Ngọc Lam nghe rõ tiếng tim mình đập, nghe cả tiếng gió lùa qua tán hòe. Nàng đang đánh cược bằng một quân bài rỗng — nàng không có ý chỉ, không có ấn tín, chỉ có một chiếc khăn mượn và một cái tên. Nếu bọn ám vệ liều lĩnh, ba mũi ám khí đủ để nàng và đứa bé chết ngay tại chỗ, xác vùi trong một tư dinh vắng chủ.
Nhưng nàng hiểu loài chó săn của Hoàng hậu. Chúng trung thành, nhưng chúng sợ liên lụy đến chủ nhân hơn cả sợ chết. Và nàng đã đặt lên bàn cân đúng thứ chúng sợ nhất.
Một khắc dài như một canh giờ trôi qua. Rồi tên đầu lĩnh khẽ cụp mắt, bàn tay từ từ rút khỏi tay áo, trống không. “Đắc tội với nghĩa nữ của nương nương, là do thuộc hạ lỗ mãng.” Hắn chắp tay, giọng khô khốc. “Xin tiểu thư chuyển lời tạ lỗi tới nương nương.” Nói rồi, ba bóng đen lướt qua nàng, nhanh và lặng như ba con dơi, biến mất sau bức tường vôi.
Chỉ đến khi tiếng vó ngựa xa dần ngoài đầu ngõ, Ngọc Lam mới thấy sống lưng mình ướt đẫm. Nàng quỳ xuống, ôm lấy đứa bé đang nức nở, vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy. “Không sao rồi. Tỷ tỷ đưa muội đi nơi an toàn.”
Trần lão bộc — thì ra chính là em trai của Trần lão ngự y, người trông nom đứa cháu — run rẩy quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa: “Ân nhân… ân nhân cứu mạng…” Ngọc Lam vội đỡ ông dậy. Nàng biết, giành được đứa bé này, nàng đã siết chặt sợi dây trói buộc lòng trung của Trần lão ngự y trong ngục. Chừng nào con bé còn bình an trong tay nàng, ông lão trong cung còn một lý do sắt đá để cắn răng không khai nửa lời.
Nàng bế đứa bé lên xe, dặn viên thị vệ đưa thẳng về một trang viện kín đáo ở ngoại thành mà Tề vương phủ đã sắp sẵn. Nước cờ tưởng đã thua, nàng vừa gỡ lại được. Nhưng khi xe ngựa lăn bánh, một ý nghĩ lạnh buốt chợt xuyên qua đầu nàng, khiến bàn tay đang vỗ về đứa trẻ khựng lại.
Bọn ám vệ rút lui quá dễ dàng.
Chúng là chó săn của Hoàng hậu, được lệnh bắt con tin. Vậy mà chỉ một cái tên Ninh tần đã khiến chúng buông tay, không một lời cật vấn thêm, không một nỗ lực níu kéo? Trừ phi… việc đưa đứa bé đi vốn không còn quan trọng với chúng nữa. Trừ phi Hoàng hậu đã có trong tay một quân bài khác, lớn hơn, chắc hơn, khiến mụ chẳng buồn tranh với nàng một đứa trẻ bảy tuổi.
Ngọc Lam bật rèm xe, ngoái nhìn lại con ngõ Thanh Hòe đang khuất dần trong bóng chiều. Và nàng chợt nhận ra một điều mà lẽ ra nàng phải thấy ngay từ đầu: trong sân tư dinh khi nãy, có ba con ngựa buộc ngoài cổng — nhưng chỉ có ba tên ám vệ rời đi.
Vậy tên thứ tư đã cưỡi con ngựa nào tới? Và giờ này, hắn đang ở đâu?
Một tiếng vó ngựa lẻ loi vọng lên từ phía sau xe, mỗi lúc một gần. Ngọc Lam siết chặt đứa bé vào lòng, tay kia lặng lẽ lần tới cây trâm ngọc nhọn hoắt giấu trong tay áo. Trò chơi, hóa ra, vẫn chưa hề kết thúc.
Leave a Reply