Category: Khoa huyễn

  • Nơi Trái Tim Bị Lập Trình – Chương 1: Nhịp Đập Trái Phép

    Nơi Trái Tim Bị Lập Trình – Chương 1: Nhịp Đập Trái Phép

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Nhịp Đập Trái Phép

    Trên màn hình của Diệp Tâm, có một trái tim đang đập sai.

    Đường biểu đồ lẽ ra phải phẳng lặng như mặt hồ đêm — sáu mươi nhịp một phút, đều tăm tắp, đó là chỉ số của một công dân khỏe mạnh ở Thành Vọng. Nhưng đường sóng nàng đang theo dõi lại vọt lên, run rẩy, nhảy loạn như một con thú bị nhốt đập vào lồng ngực ai đó.

    Chín mươi tư nhịp. Rồi một trăm lẻ hai.

    “Phát hiện dao động cảm xúc vượt ngưỡng,” giọng hệ thống vang lên đều đặn bên tai nàng. “Khu B, tầng bốn mươi, mã công dân 7-Không-Chín-Một. Yêu cầu xác minh và can thiệp.”

    Diệp Tâm khép mắt lại nửa giây.

    Năm nay là năm thứ ba mươi kể từ Đại Hỗn Loạn — cái năm mà theo sách giáo khoa, loài người suýt tự hủy diệt vì những thứ họ gọi là “cảm xúc mãnh liệt”. Chiến tranh vì thù hận. Tự sát vì đau khổ. Và trên hết, những thảm kịch không đếm xuể vì một thứ độc dược cổ xưa mang tên tình yêu. Vì vậy Thành Vọng ra đời, và cùng với nó là con chip Tĩnh — một hạt kim loại nhỏ bằng móng tay cấy sau gáy mỗi công dân, giữ cho mọi nhịp tim đập trong ngưỡng an toàn, giữ cho không ai còn phải khổ vì yêu.

    Diệp Tâm là kỹ sư giám sát của Cục Bình Ổn. Công việc của nàng là tìm ra những trái tim đập sai, và sửa chúng lại cho đúng.

    Nàng chưa từng thấy đường sóng nào loạn đến thế này.

    “Xác nhận can thiệp trực tiếp,” nàng gõ lệnh. “Tôi sẽ tự đến.”

    Tầng bốn mươi của Khu B là một hành lang trắng toát, im lặng đến mức tiếng gót giày của nàng vang như tiếng gõ cửa vào cõi khác. Căn hộ 7-0-9-1 mở he hé. Bên trong, một người đàn ông đang đứng quay lưng ra cửa sổ, nhìn xuống thành phố đèn xanh lạnh lẽo trải dài đến chân trời.

    “Anh là Tô Vũ?” nàng hỏi, tay đặt lên chiếc máy điều chỉnh đeo bên hông. “Chip của anh đang phát tín hiệu bất thường. Tôi đến để hiệu chỉnh lại.”

    Người đàn ông quay lại.

    Và đúng khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, chiếc máy trong tay Diệp Tâm bỗng rít lên một hồi chuông báo động.

    Nàng cúi xuống nhìn màn hình, và tim nàng — trái tim vốn luôn đập đúng sáu mươi nhịp của nàng — chợt hẫng một nhịp.

    Đường sóng trên máy không chỉ hiển thị nhịp tim của anh.

    Nó hiển thị cả nhịp tim của nàng. Và cả hai đường đang vọt lên cùng một lúc, cùng một biên độ, như hai sợi dây đàn được gảy bởi cùng một bàn tay.

    “Cô cũng cảm thấy, đúng không?” Tô Vũ nói khẽ. Giọng anh trầm, ấm, khác hẳn thứ giọng đều đều vô cảm mà nàng nghe suốt hai mươi tám năm cuộc đời. “Cái cảm giác ngay lúc này. Như thể có thứ gì đó trong lồng ngực vừa thức dậy.”

    “Đó là lỗi thiết bị,” Diệp Tâm vội đáp, lùi lại một bước. “Chip của anh hỏng, gây nhiễu sang máy của tôi. Tôi sẽ khắc phục ngay.”

    “Chip của tôi không hỏng.” Anh bước tới, và mỗi bước chân khiến con số trên màn hình nhảy cao thêm. “Tôi đã tự tay tháo nó ra ba tháng trước.”

    Diệp Tâm chết lặng.

    Tháo chip Tĩnh là trọng tội. Là bản án tử. Không một công dân nào sống nổi quá bảy ngày sau khi gỡ chip — hệ thống sẽ định vị, và Đội Bình Ổn sẽ đến. Vậy mà người đàn ông trước mặt nàng đã sống ba tháng, đứng đây, bình thản nhìn nàng bằng đôi mắt sống động đến nhức nhối.

    “Ba tháng qua tôi mới thật sự sống,” Tô Vũ nói. “Tôi biết đau. Tôi biết nhớ. Tôi biết sợ. Và cô có biết điều kỳ lạ nhất là gì không?” Anh dừng lại, cách nàng chỉ một sải tay. “Đường sóng của cô — tôi đã nhìn thấy nó trên hệ thống từ nhiều tháng trước, khi tôi còn làm trong Cục. Trong hàng triệu trái tim phẳng lặng của thành phố này, chỉ có tim cô là thỉnh thoảng lại khẽ run. Chip của cô cũng đang hỏng, Diệp Tâm. Cô chỉ chưa dám thừa nhận thôi.”

    “Không.” Nàng lắc đầu, nhưng bàn tay đặt trên máy đã lạnh toát mồ hôi. “Tôi là kỹ sư giám sát. Nhiệm vụ của tôi là báo cáo mọi bất thường. Kể cả anh.”

    “Vậy thì báo cáo đi.” Anh chìa cổ tay ra, không hề né tránh. “Nhưng trước khi cô bấm nút đó, hãy nhìn màn hình một lần nữa. Và tự hỏi: nếu tôi là người bệnh, vì sao trái tim cô cũng đang đập giống hệt tôi?”

    Ngón tay Diệp Tâm run rẩy trên nút báo động màu đỏ. Chỉ cần một cái ấn, Đội Bình Ổn sẽ đến trong ba phút, và người đàn ông này sẽ biến mất khỏi Thành Vọng như chưa từng tồn tại.

    Nàng cúi nhìn màn hình lần cuối.

    Hai đường sóng vẫn đang đập cùng một nhịp. Và ở góc màn hình, một dòng chữ đỏ vừa hiện lên mà nàng chưa từng thấy trong suốt sự nghiệp của mình:

    “Cảnh báo: chip giám sát viên đang trong quá trình tự vô hiệu hóa. Thời gian còn lại: 6 ngày 23 giờ.”

    Ngoài hành lang, tiếng bước chân của Đội Bình Ổn đang tiến lại gần.

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Nhịp Đập Trái Phép

  • Anh Là Ký Ức Em Đã Bán Đi – Chương 1: Người Mua Lại Nỗi Nhớ

    Anh Là Ký Ức Em Đã Bán Đi – Chương 1: Người Mua Lại Nỗi Nhớ

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Người Mua Lại Nỗi Nhớ

    “Ký ức số 47 của cô — buổi chiều mưa đầu tiên cô biết yêu. Tôi trả gấp mười lần giá thị trường.”

    Người đàn ông đặt tấm thẻ tín dụng lượng tử lên mặt quầy kính, giọng bình thản như đang mua một cốc cà phê. Hạ Miên ngẩng lên, và trong một tích tắc, tay nàng khựng lại trên bàn phím ánh sáng.

    Nàng làm ở Ký Quán — một tiệm mua bán ký ức nằm ở tầng hầm thứ chín của thành phố Tân Vọng, nơi ánh mặt trời thật đã là một món hàng xa xỉ từ bốn mươi năm trước. Ở đây, người nghèo bán đi những mảnh ký ức đẹp nhất đời mình để đổi lấy tiền sống qua ngày, còn người giàu thì mua chúng về, cấy vào não, sống thay một cuộc đời mà họ chưa từng có.

    Hạ Miên đã tiếp hàng nghìn khách. Nhưng chưa ai đòi mua một ký ức được đánh số chính xác đến vậy.

    “Thưa ông,” nàng giữ giọng nghề nghiệp, “ký ức trong kho của Ký Quán đều ẩn danh và mã hóa. Ngay cả nhân viên như tôi cũng không biết số 47 là của ai, nội dung ra sao. Ông muốn tìm một ký ức cụ thể như thế là không thể.”

    Người đàn ông ngước lên nhìn nàng.

    Hắn chừng ba mươi, khoác áo choàng xám của giới kỹ sư thần kinh cấp cao, gương mặt lạnh và mệt, dưới mắt là quầng thâm của kẻ nhiều năm không ngủ trọn một giấc. Nhưng ánh mắt hắn khi chạm vào nàng thì lại nóng đến kỳ lạ — nóng như thể hắn đã nhìn khuôn mặt này cả vạn lần trong bóng tối.

    “Số 47 là của cô, Hạ Miên.” Hắn nói tên nàng, chậm rãi, như nếm một chữ đã mòn trên lưỡi. “Ba năm trước cô đã bán nó ở chính cái quầy này. Buổi chiều mưa. Một chàng trai đưa cô về dưới một chiếc áo mưa rách. Cô đã bán đúng cái ký ức đó đi, với giá đủ trả viện phí cho mẹ cô.”

    Cả người Hạ Miên lạnh toát.

    Nàng chưa bao giờ kể cho ai về việc bán ký ức để cứu mẹ. Đó là điều ô nhục nhất đời nàng — bán đi thứ đẹp nhất mình có để đổi lấy ba tháng máy thở cho một người rốt cuộc vẫn ra đi. Trong hồ sơ Ký Quán, giao dịch đó được xóa sạch danh tính theo luật. Không ai được phép biết.

    “Ông là ai?” Giọng nàng khàn đi. “Sao ông biết những chuyện đó?”

    Người đàn ông không đáp ngay. Hắn rút từ trong ngực áo ra một con chip ký ức nhỏ bằng móng tay, đặt xuống mặt kính. Con chip phát ra ánh sáng xanh dịu, và trên bề mặt nó, một dòng chữ hiện lên bằng nét bút tay của chính Hạ Miên — nét chữ nàng nhận ra ngay lập tức, dù không nhớ đã viết bao giờ.

    “Gửi người sẽ quên tôi. Đừng mua lại. Hãy để tôi được quên anh.”

    Hạ Miên nhìn dòng chữ, và một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đầu nàng nhói lên, như có ai lấy kim khều vào một chỗ trống trong trí nhớ — một khoảng đen trơn lì mà bấy lâu nàng luôn né tránh không dám chạm tới.

    “Cô không nhớ tôi.” Người đàn ông nói, và lần đầu tiên, giọng hắn nứt ra một vệt đau. “Tất nhiên rồi. Vì cô không chỉ bán đi một buổi chiều mưa. Cô đã bán đi toàn bộ ký ức về tôi. Từng ngày. Từng giờ. Cả lời cô hứa sẽ cưới tôi.”

    Hạ Miên lùi lại một bước, lưng chạm vào tủ lưu trữ lạnh ngắt.

    “Không.” Nàng lắc đầu. “Tôi chỉ bán một ký ức. Chỉ một. Người ta không được phép mua quá một mảnh ký ức của cùng một người, luật —”

    “Luật có ngoại lệ, nếu người mua là chồng chưa cưới, và người bán tự nguyện ký vào đơn xin xóa toàn phần.” Hắn ngắt lời, đẩy về phía nàng một tờ khế ước điện tử. Ở dòng cuối cùng là chữ ký của nàng — và bên cạnh, chữ ký của hắn. “Tần Dã. Đó là tên tôi. Cái tên mà ba năm nay cô không còn nhớ nổi.”

    Ký Quán quanh nàng như chao đảo. Những kệ chip ký ức phát sáng lấp lánh bỗng trở nên xa lạ và tàn nhẫn.

    Nàng cố ghép lại. Nếu hắn nói thật — nếu nàng thật sự đã bán sạch ký ức về một người tên Tần Dã — thì tại sao? Người ta bán ký ức đau để quên nỗi khổ. Nhưng ký ức về tình yêu, về lời hứa hôn nhân, sao lại phải xóa?

    “Nếu chúng ta yêu nhau đến thế,” nàng nghe giọng mình vỡ ra, “thì tại sao tôi lại tự tay xóa anh đi?”

    Tần Dã im lặng rất lâu. Ánh đèn xanh của con chip hắt lên khuôn mặt hắn, làm nó trắng bệch như một bóng ma.

    “Vì đó là điều kiện.” Cuối cùng hắn nói. “Điều kiện để cứu mạng cô. Có kẻ muốn giết cô, Hạ Miên, và cách duy nhất để cô sống là cô phải quên tôi — quên đến mức chính cô cũng không biết mình từng có một người như tôi. Cô đã đồng ý. Cô cầu xin tôi để cô quên.”

    Hắn nhặt con chip lên, đặt nó vào lòng bàn tay nàng, khép những ngón tay lạnh giá của nàng lại quanh nó.

    “Nhưng ba năm rồi, kẻ đó đã tìm ra cô. Đêm nay. Chậm nhất là trước khi thành phố tắt đèn tầng chín.” Mắt hắn ghim chặt vào mắt nàng, không chớp. “Con chip này là mảnh ký ức cuối cùng còn sót lại. Nếu cô cấy nó vào, cô sẽ nhớ ra kẻ đó là ai — nhưng cùng lúc, cô cũng sẽ nhớ ra tất cả, kể cả lý do vì sao cô thà quên tôi còn hơn được yêu tôi.”

    Ngón tay Hạ Miên siết chặt con chip đến trắng bệch.

    Đúng lúc ấy, toàn bộ đèn trong Ký Quán vụt tắt.

    Trong bóng tối đặc quánh, nàng nghe tiếng cửa an ninh tầng chín bị bẻ gãy, và một giọng nói xa lạ, trầm và ngọt, vọng vào từ cầu thang.

    “Hạ Miên. Ba năm rồi. Em nhớ anh chứ?”

    ◀ Chương trướcChương tiếp ▶
    ☰ Danh sách chương (1)
    1. ▶ Chương 1: Người Mua Lại Nỗi Nhớ