Cái tên “Lâm Hạ” cháy đỏ trong ô nhân vật chính. Cuốn sách vừa chọn cô — không phải để tôn vinh, mà để giữ lại. Người đọc rơi vào truyện thì còn một đường bước ra; nhưng nhân vật chính của một cuốn sách thì mãi mãi thuộc về trang giấy.
Mười năm làm biên tập, Lâm Hạ chưa từng sợ một cái tên đến thế — nhất là khi cái tên ấy là của chính mình.
“Hoàn tác đi.” Lâm Hạ nghe giọng mình bật ra, khô khốc như tiếng giấy rách. Cô làm đúng điều một biên tập viên làm theo phản xạ khi lỡ tay: chộp lấy con trỏ, bấm hoàn tác. Ctrl+Z. Một lần. Hai lần. Ba lần liên tiếp, mạnh đến mức nếu đây là bàn phím thật thì phím Z đã văng ra rồi.
Không gì xảy ra. Cái tên cô vẫn nằm đó, đỏ như một con dấu vừa đóng xuống số phận.
“Vô ích thôi.” Con trỏ của Tần Mặc gõ chậm lại, mực đã bớt run. “Ô nhân vật chính vừa chuyển sang trạng thái ‘đã xuất bản’. Cô hiểu hai chữ ấy hơn bất kỳ ai trong phòng này. Bản thảo thì còn sửa. Sách in ra rồi thì chỉ còn cách tái bản. Mà tái bản, trong cuốn này, nghĩa là viết lại từ chương một — là mở lại đồng hồ đếm ngược, là lần thứ chín có một cái tên bị gạch đi cho gọn.”
“Tức là,” Lâm Hạ nuốt khan, “tôi muốn thoát thì phải đẩy Uyển Nhi hoặc chàng trở lại chỗ chết. Còn tôi ở lại thì cả ba cùng sống, nhưng tôi không bao giờ về được nhà.” Cô bật cười, cái cười của người vừa đọc trúng một cú twist rẻ tiền. “Tần Mặc, ông viết dở lắm. Đề bài của ông cứ xoay đi xoay lại đúng một kiểu: bắt người ta chọn giữa hai vết thương.”
“Tôi biết,” con trỏ đáp, và lần này nó gõ ra một câu khiến cả phòng lặng đi. “Vì tôi chỉ có đúng một kiểu đau để viết. Mười năm ngồi ở cái ghế này, tôi chưa từng được chọn gì khác ngoài đứng ngoài mà nhìn. Cô tưởng làm kẻ thứ tư là quyền lực à? Không. Là bản án. Người ở ghế này thấy hết, viết được hết, nhưng không được chạm vào một ai — và cũng không ai chạm vào được mình.”
Sau lưng Lâm Hạ, bàn tay Cố Trạm Uyên vẫn đặt trên vai cô, ấm đến mức cô thấy rõ mình vẫn đang được chạm vào. Hắn cúi xuống, giọng trầm khẽ bên tai: “Nghe cách hắn nói kìa. Hắn không doạ nàng. Hắn đang chào hàng.”
Lâm Hạ khựng lại. Đúng thật. Cô ngẩng lên nhìn màn hình. “Ông định đổi chỗ với tôi, phải không, Tần Mặc?”
Con trỏ dừng rất lâu. Rồi nó thú nhận: “Cái ghế tác giả đứng ngoài trang giấy. Ai ngồi vào đó thì không bị cuốn sách nuốt, vì họ vốn không thuộc về nó. Cô ngồi vào ghế của tôi, cô lập tức thoát khỏi ô nhân vật chính — cô lại thành kẻ ngoài truyện, cô về nhà được. Đổi lại, cô thành kẻ thứ tư mới. Cô sẽ thấy Uyển Nhi lớn lên, thấy vương gia của cô đi hết cuốn truyện… mà không bao giờ được nắm lấy một bàn tay nào nữa. Kể cả bàn tay đang đặt trên vai cô lúc này.”
Căn phòng đông cứng. Tiểu Nghiêm — nãy giờ nín thở nép sau lưng Đường tổng — bật ra một tiếng nghẹn: “Khoan đã… nghĩa là chị Hạ về được, nhưng đổi lại chị với anh vương gia… hết luôn hả? Kiểu như hai người ở hai đầu một trang giấy, đọc được nhau mà không sờ được nhau?” Cậu quay ngoắt sang Cố Trạm Uyên, mắt đỏ hoe. “Anh nói gì đi chứ! Anh là nam chính mà anh đứng im vậy?”
Cố Trạm Uyên không đáp cậu. Hắn chỉ xoay người Lâm Hạ lại, đối diện mình, và làm một việc rất không giống một nhiếp chính vương lạnh lùng trong nguyên tác: hắn cầm cả hai bàn tay đang run của cô, áp lên ngực mình, ngay chỗ trái tim. “Nàng nghe thấy không?” hắn hỏi. “Ta có nhịp tim. Ta biết ta là chữ do người khác viết ra. Nhưng ta cũng biết cái nhịp này — nó chỉ đập kiểu này từ hôm nàng rơi vào phòng động phòng, chê thoại của ta sến rồi sửa lại. Nàng về nhà mà bỏ cái nhịp này ở đây, thì nàng cứu được mạng nàng, nhưng nàng biên tập hỏng mất cái kết của chính nàng.”
“Chàng lại nói câu để độc giả khóc rồi đấy,” Lâm Hạ nói, mắt đã nhoè. “Em ghét chàng vì cái đó.”
“Ta biết,” hắn đáp. “Nên ta nói cho nàng ghét, thay vì để nàng lặng lẽ chọn cái ghế kia rồi tự nhủ là hy sinh cao thượng.”
Trong gương, Uyển Nhi đưa tay lên mặt kính, như muốn chạm vào cô. Cây bút đỏ trong tay em run run viết một dòng: “Chị Hạ, đừng đổi. Em không muốn được sống bằng cái giá là chị thành cái bóng mà em từng là. Nếu trong cuốn này ai đó phải làm kẻ đứng ngoài nhìn vào… thì em đã làm ba mươi bốn chương rồi. Em quen rồi. Để em.”
Lâm Hạ nhìn ba con người — một trong gương, một sau lưng, một cậu nhỏ đang mếu máo — mỗi người đều đang giành lấy chỗ chết về phần mình để nhường chỗ sống cho hai người còn lại. Và cô, đột nhiên, thấy máu nghề nổi lên. Bởi vì đây chính xác là cái tình huống mà một bản thảo hay hay bị các tác giả non tay bóp cho hỏng: dồn cả dàn nhân vật vào một cánh cửa chỉ đủ cho một người, rồi bắt họ khóc lóc đẩy nhau qua.
“Không ai đổi chỗ hết,” cô nói, và với tay lấy lại cây bút đỏ. “Tần Mặc, tôi hỏi ông một câu của người trong nghề. Cái ghế tác giả — cái ghế ông đang ngồi — tên tác giả trên đó, là do ai điền?”
Con trỏ khựng. Lần đầu tiên trong ba mươi lăm chương, nó gõ ra hai chữ ngập ngừng: “Là… tôi. Tất nhiên là tôi tự điền.”
“Ông chắc chứ?” Lâm Hạ gạt con trỏ sang góc trên cùng màn hình — chỗ lâu nay cô tưởng là trần của cả cuốn sách, chỗ ngự trị của kẻ thứ tư. Và ở đó, mờ mờ dưới ba chữ ‘Tần Mặc’, cô thấy một điều làm sống lưng cô lạnh toát: cái tên tác giả cũng đang nhạt dần ở mép, y hệt cách tên Uyển Nhi từng bị tẩy. Ai đó đang gạch cả Tần Mặc.
“Ông không phải kẻ trên cùng,” Lâm Hạ thì thầm. “Ông cũng chỉ là một cái tên trong ô của người khác. Trên đầu ông, còn một con trỏ nữa.”
Đúng lúc ấy, ở tận đỉnh màn hình — cao hơn cả cái ghế mười năm của Tần Mặc — một con trỏ mới hiện ra. Nó không màu đỏ của biên tập, không màu đen của người sống, cũng không phải mực nhợt của nhân vật. Nó trắng. Trắng như trang giấy chưa ai viết. Và nó bắt đầu gõ, từng chữ một, bình thản đến rợn người:
“Cả bốn người các vị đều đang cãi nhau xem ai được ở lại trong truyện của tôi.”
Leave a Reply