“Lôi con tiện tỳ này ra chém! Nó dám làm hỏng yến tiệc mừng thọ của Vương gia!”
Ta tỉnh lại giữa tiếng quát và hai bàn tay thô ráp đang siết chặt lấy vai mình. Đầu đau như búa bổ, trước mắt là một khoảng sân đá lát lạnh lẽo, mấy chiếc đèn lồng đỏ đung đưa trong gió đêm. Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì, thì một lưỡi đao đã chắn ngang trước cổ, ánh thép lấp lóa.
Khoan đã. Đao thật à?
Trong đầu ta, ký ức của một người xa lạ ùa về như nước vỡ đê. Ta là Tô Niệm — nhưng không phải Tô Niệm ba mươi tuổi, bếp trưởng nhà hàng ba sao vừa gục xuống bên bếp lò sau ca làm mười tám tiếng. Ta là Tô Niệm mười sáu tuổi, một nô tỳ nhỏ trong Nhiếp Chính Vương phủ, vừa nướng cháy con cá chép dâng lên bàn tiệc thọ của Vương gia, và theo lệ, tội ấy phải trả bằng cái đầu.
Ta xuyên không rồi. Xuyên vào cái thân xác sắp bị chém.
“Khoan!” Ta hét lên, giọng khàn đặc của thân thể này khiến chính ta cũng giật mình. “Ta… nô tỳ xin Vương gia một cơ hội!”
Tên quản sự mặt béo cười khẩy. “Cơ hội? Ngươi làm hỏng món chính, cả phủ mất mặt trước khách khanh. Cơ hội gì?”
Ta liếc nhanh về phía đại sảnh sáng đèn. Bên trong, tiệc thọ vẫn đang diễn ra, tiếng đàn sáo réo rắt. Và ở vị trí cao nhất, một người đàn ông mặc áo bào đen thêu chỉ bạc đang ngồi tựa vào ghế, tay cầm chén rượu mà chẳng buồn uống. Gương mặt anh ta nghiêng trong ánh nến, lạnh đến mức cả gian phòng náo nhiệt cũng như đóng băng quanh chỗ anh ngồi.
Nhiếp Chính Vương Mộ Dung Tiêu. Ký ức của thân xác này cho ta biết: ba năm trước ông bị trúng độc, từ đó mất hẳn vị giác. Sơn hào hải vị với ông đều nhạt như nhai sáp. Người ta đồn Vương gia tính khí thất thường, giết người không chớp mắt, chính vì cái lưỡi đã chết ấy.
Một người không còn nếm được vị ngon… Ta bỗng bật cười trong lòng. Nghề của ta, cả đời chỉ làm một việc: khiến người ta phải mở to mắt vì một miếng ăn.
“Nô tỳ có thể nấu một món,” ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào tên quản sự, “khiến Vương gia — nếm ra vị.”
Cả sân lặng đi. Tên quản sự trợn mắt, rồi cười ha hả như nghe chuyện tiếu lâm. “Con ranh này điên rồi! Ngươi tưởng ngươi là ai?”
“Cho nó thử.”
Ba chữ ấy vang ra từ đại sảnh, không lớn, nhưng đủ khiến tiếng đàn sáo im bặt. Mộ Dung Tiêu đặt chén rượu xuống, ánh mắt xuyên qua màn đêm, dừng lại trên người ta. “Nếu không được,” giọng anh bình thản đến rợn người, “thì chém luôn cả tên quản sự tiến cử. Ngươi dám cược không?”
Tên quản sự mặt cắt không còn giọt máu, quay sang trừng ta như muốn ăn tươi nuốt sống. Nhưng ta chỉ hít một hơi thật sâu.
Dám chứ. Ta gục xuống vì căn bếp, thì cũng phải sống lại vì căn bếp.
Người ta lôi ta vào gian bếp phủ. Nồi niêu, dao thớt, gia vị — thô sơ hơn ta tưởng, nhưng đủ. Ta bỏ qua đám nguyên liệu quý bày sẵn, chỉ lấy một con cá chép còn sống, vài lát gừng, hành, một nhúm muối và một hũ rượu gạo. Càng đơn giản, càng khó giấu tay nghề.
Ta khứa cá đúng thớ, dùng sống dao dần nhẹ cho thịt mềm, ướp muối vừa vặn rồi hấp cách thủy — thứ kỹ thuật mà thời này người ta chưa quen, giữ cho thịt cá ngọt lịm mà không tanh. Lúc cá gần chín, ta rưới một lớp mỡ hành nóng già lên trên, tiếng “xèo” vang lên, hương thơm bốc nghi ngút khiến mấy nô tỳ đứng xem nuốt nước bọt ừng ực.
Không cầu kỳ. Chỉ là một đĩa cá hấp. Nhưng là đĩa cá hấp ta đặt vào cả ba mươi năm cầm dao.
Khi ta bưng đĩa cá đặt trước mặt Mộ Dung Tiêu, cả đại sảnh nín thở. Ông cầm đũa lên, chậm rãi, như một người đã quá quen với việc thất vọng. Ánh mắt ông thoáng chút giễu cợt, gắp một miếng cá trắng nõn đưa vào miệng.
Rồi ông khựng lại.
Đôi đũa trong tay ông dừng giữa không trung. Gương mặt lạnh như băng ấy lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt — đôi mắt sâu thẳm chợt mở lớn, đồng tử khẽ run. Ông ngồi bất động, lâu đến mức ta tưởng mình đã thất bại, tim đập thình thịch chờ tiếng “chém”.
Nhưng ông không nói “chém”. Ông chậm rãi đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn ta, và trong giọng nói trầm khàn ấy lần đầu tiên có một thứ cảm xúc mà ngay cả ông cũng chưa kịp gọi tên.
“Ngươi…” Ông nhìn ta chằm chằm, như thể ta không phải một nô tỳ, mà là một bóng ma từ dĩ vãng. “Ba năm rồi ta không nếm được vị gì. Vậy mà món này…”
Cả sảnh xôn xao. Có kẻ hoảng hốt quỳ sụp xuống, có tiếng đao rút khỏi vỏ — bọn thị vệ tưởng ta bỏ độc khiến Vương gia biến sắc. Một mũi kiếm lạnh buốt lập tức kề sát sau gáy ta.
Mộ Dung Tiêu giơ tay lên, ra hiệu cho tất cả im lặng. Ông đứng dậy, từng bước đi về phía ta, cao lớn như một bức tường phủ bóng. Ông cúi xuống, ghé sát tai ta, giọng nói khẽ đến mức chỉ mình ta nghe được, mà từng chữ lại khiến sống lưng ta lạnh toát:
“Rốt cuộc ngươi đã bỏ gì vào món ăn này… khiến một cái lưỡi đã chết ba năm của ta, sống lại?”
Leave a Reply