Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 37: Bàn tay sau màn sương

Tiếng vó ngựa xé sương mỗi lúc một gần, dội vào vách gỗ mục của gian xưởng như tiếng trống thúc tang. Ngọc Lam không hoảng. Trong khoảnh khắc Thanh Lam mặt cắt không còn giọt máu, thiếu niên áo đen đã rút nửa lưỡi kiếm ra khỏi vỏ, thì nàng lại là người duy nhất đứng yên — bởi nàng đang tính, tính thật nhanh, xem trong tay mình còn lại những gì.

Bức vẽ khuôn mặt Gia Ninh còn chưa khô mực. Con chim sẻ mỏ ứa máu đen nằm trong chiếc lồng con. Một người thợ già mười ngón tay quấn băng, đôi chân đã quá yếu để chạy. Và một cánh cửa sau lưng — lối duy nhất, dẫn ra con ngõ hẹp thông về bờ tường phía tây. Ba nhịp thở, nàng đã chia xong mọi thứ trong đầu thành hai phần: phần phải giữ bằng mọi giá, và phần có thể vứt lại làm mồi.

“Tần sư phụ, đứng dậy.” Ngọc Lam kéo người thợ dậy, dúi cuộn giấy vào tay Thanh Lam. “Ngươi và sư phụ theo cửa sau, men bờ tường mà về hướng chợ cá. Đừng chạy — người chạy trong sương là người có tật. Cứ thong thả như hai kẻ đi chợ sớm.” Nàng gỡ chiếc trâm bạc trên tóc mình, cài lên búi tóc rối của Thanh Lam. “Nếu có ai chặn, ngươi là tiểu thư Thẩm gia đi lễ chùa. Ta ở lại.”

Nội dung chương bị khóa 🔒

🔓 Nhấn để mở chương

Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *