Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 12: Bí Mật Sau Cái Chết Của Mẹ Anh
Câu nói của Cố Dương treo lơ lửng trong phòng họp như một lưỡi dao.
Cố Trạm không nhúc nhích. Anh — người đàn ông có thể ký hợp đồng nghìn tỷ không đổi sắc mặt — đứng đó, mặt trắng bệch, như một cậu bé bảy tuổi lần nữa bị bỏ lại trong hành lang bệnh viện lạnh lẽo hai mươi ba năm trước.
“Anh ta nói dối.” Hạ Miên bước tới, nắm lấy cánh tay anh. Tay anh lạnh ngắt. “Anh Trạm, nhìn em. Ông ta đang cùng đường nên phun ra bất cứ thứ gì để làm anh gục ngã. Đừng để ông ta thắng ở phút cuối.”
An ninh đã áp giải Cố Dương ra ngoài, nhưng tiếng cười của ông ta vẫn vọng lại nơi ngưỡng cửa: “Cứ nghe hết đoạn ghi âm đi, cháu trai. Rồi cháu sẽ hiểu vì sao cả đời cháu không dám yêu ai.”
Cánh cửa đóng lại. Hội đồng lục tục giải tán trong thì thầm bàn tán, để lại hai người giữa căn phòng rộng thênh thang.
Cố Trạm chậm rãi ngồi xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. “Anh đã giữ cái USB đó nửa năm,” anh nói, giọng nghẹn. “Đêm nào anh cũng lấy ra, rồi lại cất đi. Anh sợ… anh sợ nếu nghe hết, anh sẽ biết đêm đó không phải tai nạn.”
Hạ Miên quỳ xuống trước mặt anh, gỡ hai bàn tay anh ra khỏi mặt, giữ chúng trong tay mình. “Vậy thì mình cùng nghe,” cô nói khẽ. “Anh không phải nghe một mình nữa. Đã có em ở đây.”
Chiều hôm đó, trong phòng làm việc, họ mở đoạn ghi âm — bản gốc luật sư Trần lưu, không phải chiếc USB rỗng Hạ Miên đã cố tình để Cố Dương giật lấy.
Giọng người mẹ vang lên, mỏng và run: “Anh biết không, tôi không sợ chết. Tôi chỉ sợ con trai tôi lớn lên trong cái nhà này, học cách yêu tiền hơn yêu người.” Rồi giọng một người đàn ông — cha của Cố Trạm — lạnh lùng đáp lại, rồi tiếng cãi vã, tiếng đồ vật rơi vỡ, một tiếng thét, và im lặng.
Nhưng ngay sau đó, một giọng thứ ba — chính là Cố Dương của hai mươi ba năm trước — thì thầm gấp gáp: “Anh cả, bình tĩnh. Chị ấy chỉ trượt chân. Cứ để tôi lo. Không ai cần biết đêm nay có anh ở đây.”
Cố Trạm nghe đến đó thì bật dậy, thở dốc. Hạ Miên ôm chặt lấy anh từ phía sau, áp má vào tấm lưng đang run lên.
“Là tai nạn,” cô nói, nước mắt rơi xuống áo anh. “Anh nghe rõ chưa? Mẹ anh trượt chân. Cha anh có mặt, đã cãi nhau, và đó là điều ông ấy mang theo cả đời như một hình phạt. Còn chú Dương — ông ta biến một tai nạn thành một bí mật, rồi dùng chính bí mật đó để thao túng cả nhà anh suốt hai mươi ba năm. Ông ta không giết mẹ anh. Ông ta giết niềm tin của anh vào tình yêu.”
Cố Trạm quay lại, ôm lấy cô, siết chặt như thể sợ buông ra cô sẽ tan biến. Người đàn ông chưa từng khóc trước mặt ai, lần đầu tiên gục đầu vào vai một người phụ nữ, và vai áo cô ướt đẫm.
“Cả đời anh tưởng yêu ai cũng sẽ mất người đó,” anh nói vào tóc cô. “Anh tưởng trái tim anh hỏng từ đêm ấy. Nhưng em… em cứ thế bước vào căn bếp khóa kín của anh, và mở nó ra.”
“Vì em thích anh mà,” Hạ Miên bật cười trong nước mắt. “Ngốc ạ.”
Một tuần sau, cơn bão đi qua. Cố Dương bị khởi tố về hành vi biển thủ; Diệp San San, dính líu qua công ty ma, phải bồi thường và biến khỏi thành phố. Bài báo bôi nhọ được gỡ, thay bằng một thông cáo chính thức: Chủ tịch Vân Đỉnh và phu nhân xác nhận hôn nhân hợp pháp. Khoản vay của tiệm bánh được giải chấp toàn bộ.
Tối ấy, Cố Trạm nấu ăn — vụng về, cháy một góc trứng, nhưng là lần đầu anh tự tay vào bếp cho người khác kể từ khi mẹ mất. Căn bếp từng bị khóa giờ sáng đèn, thơm mùi hành phi và tiếng hai người cãi nhau xem ai rửa bát.
Hạ Miên đang cười thì bỗng thấy hoa mắt. Cái đĩa trên tay cô chao đi.
“Hạ Miên!” Cố Trạm lao tới đỡ lấy cô đúng lúc cô lảo đảo, gương mặt cô trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Em không sao,” cô cố nói, nhưng chân đã mềm nhũn. “Chắc tại mấy hôm nay mệt quá…”
Anh bế thốc cô lên, tim đập loạn, lao ra xe. Và trong lúc phóng tới bệnh viện, điện thoại anh sáng lên một tin nhắn từ số lạ — số anh chưa từng lưu, nhưng nội dung khiến máu anh đông lại:
“Chúc mừng anh Trạm. Nhưng anh nên hỏi vợ mình, ba năm trước cô ấy thật sự là ai, và vì sao cô ấy lại xuất hiện đúng lúc anh cần một cô vợ hợp đồng đến thế.”
Leave a Reply