Trạm Ký Ức Cuối Cùng – Chương 1: Ký Ức Anh Trả Tiền Để Xóa Lại Mang Gương Mặt Tôi

Written by

in

“Tôi muốn xóa một người ra khỏi đầu mình. Toàn bộ. Không để lại một mảnh nào.”

Người đàn ông ngồi xuống ghế trích xuất, nói câu đó như đọc một bản hợp đồng. Không run, không tiếc. Chỉ có đôi mắt là quá tĩnh — tĩnh theo kiểu một người đã khóc cạn từ rất lâu rồi.

Kỷ Vãn liếc màn hình. Năm 2099, ở Trạm Ký Ức số 7 của thành phố Tân Nguyên, cô đã nghe câu này đến mòn tai. Người ta đến đây để bán đi một tuổi thơ khốn khổ, xóa một mối tình phản bội, quên một người thân đã khuất. Ký ức, ở thời đại này, chỉ là dữ liệu — trích ra được, cắt gọt được, và nếu trả đủ tiền, xóa sạch được.

“Tên đối tượng cần xóa?” Cô hỏi, ngón tay lướt trên bàn phím ánh sáng.

“Tôi không biết tên thật của cô ấy.” Anh dừng lại. “Tôi chỉ gọi cô ấy là ‘Vãn’.”

Ngón tay Kỷ Vãn khựng trên không.

Trùng tên thôi. Cô tự nhủ, hít một hơi. Cả thành phố này có bao nhiêu người tên Vãn. Cô kéo mũ trùm đầu xuống thấp hơn, che đi nửa gương mặt, rồi ấn nút khởi động vòng quét.

“Anh Thẩm, quy trình chuẩn. Tôi sẽ quét toàn bộ vùng ký ức liên quan đến đối tượng, dựng lại thành hình ảnh để anh xác nhận lần cuối. Sau khi anh đồng ý, tôi mới xóa. Đã xóa là không phục hồi được. Anh rõ chứ?”

“Rõ.” Thẩm Tri nhắm mắt. “Xóa nhanh giúp tôi. Càng nhìn lâu, tôi càng không nỡ.”

Kỷ Vãn gắn điện cực vào thái dương anh. Màn hình lớn trước mặt tối đi, rồi từng lớp ký ức bắt đầu hiện lên như mặt nước gợn sóng.

Một quán cà phê trong mưa. Một bàn tay con gái đưa qua chiếc ô. Một tiếng cười. Một căn phòng nhỏ ngập nắng, có chậu hoa trên bậu cửa sổ.

Rồi gương mặt người con gái trong ký ức từ từ quay lại, hướng thẳng vào ống kính của trí nhớ.

Kỷ Vãn buông tay khỏi bàn phím.

Cốc cà phê trên bàn cô đổ, chảy loang thành một vệt tối.

Gương mặt trong ký ức của người đàn ông xa lạ này — là gương mặt của chính cô.

Không phải. Nhìn nhầm rồi. Cô phóng to hình ảnh, tay run đến mức phải bấm ba lần mới trúng. Nhưng càng phóng to, càng rõ. Nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái. Vết sẹo mờ trên chân mày mà cô có từ năm bảy tuổi. Kiểu cười hơi lệch về một bên mà cô ghét cay ghét đắng mỗi lần soi gương.

Là cô. Không sai một chi tiết.

Nhưng cô chưa từng gặp người đàn ông này. Cô chắc chắn. Một gương mặt lạnh và đẹp đến thế, nếu từng gặp, sao có thể quên?

Rồi một ý nghĩ băng giá luồn qua sống lưng cô.

Hai năm trước, cô tỉnh dậy trong bệnh viện sau một “tai nạn giao thông”, và bác sĩ nói cô đã mất trọn hai năm ký ức. Hai năm đó, cô không nhớ mình đã ở đâu, làm gì, gặp ai. Gia đình bảo cô sống ở thành phố khác. Không có ảnh, không có bạn bè cũ, không một manh mối. Cô đã học cách sống chung với khoảng trống đó, như sống chung với một căn phòng bị khóa trong chính ngôi nhà của mình.

Và bây giờ, người đàn ông này đang trả tiền để xóa đi những ký ức về cô — trong đúng quãng thời gian cô không hề nhớ mình đã tồn tại.

“Sao dừng lại?” Thẩm Tri mở mắt. Ánh nhìn anh rơi vào màn hình, nơi gương mặt “Vãn” của ký ức vẫn đang đóng băng. Rồi anh quay sang cô — người kỹ thuật viên đang cúi đầu, tay siết chặt vạt áo blouse.

Cô quên mất. Cô quên mất mình cần kéo mũ che mặt.

Anh nhìn cô. Nhìn màn hình. Rồi lại nhìn cô.

Cả căn phòng đặc quánh như thể không khí vừa hóa thành thủy tinh. Cô nghe rõ tiếng tim mình đập, và tiếng máy quét kêu rè rè trong im lặng.

“Vãn?” Giọng anh vỡ ra ở âm cuối, run rẩy như một người vừa nhìn thấy hồn ma của người đã chết. Anh chồm dậy khỏi ghế, điện cực giật khỏi thái dương, nhưng anh không quan tâm. Bàn tay anh đưa lên, ngập ngừng giữa không trung, như muốn chạm vào cô mà lại sợ cô tan biến. “Là em… Em còn sống. Người ta bảo em chết rồi. Hai năm trước, họ bảo tôi rằng em đã—”

“Tôi không quen anh.” Kỷ Vãn lùi lại, va vào bàn máy. Giọng cô cứng đờ vì hoảng loạn. “Anh nhận nhầm người rồi. Tôi là kỹ thuật viên của trạm, tôi tên là—”

“Kỷ Vãn.” Anh nói tên cô, trước cả khi cô kịp nói ra. “Sinh ngày mười bảy tháng Ba. Sợ mưa nhưng thích mùi mưa. Uống cà phê không đường nhưng luôn gọi có đường để người khác đừng thấy mình khổ.” Mỗi câu như một nhát dao. “Kỷ Vãn, hai năm trước em biến mất khỏi đời tôi vào đúng cái đêm tôi định cầu hôn em.”

Cô đứng chết lặng. Không một chi tiết nào trong những điều anh vừa nói là thứ một người lạ có thể biết.

Máy quét vẫn đang chạy dở. Trên màn hình, một ký ức mới trồi lên — ký ức cuối cùng anh có về “Vãn”. Trong đó, cô đang ngồi trên ghế trích xuất y hệt lúc này, có người mặc áo đen gắn điện cực vào thái dương cô, và cô đang khóc, mấp máy môi nói một câu gì đó với người quay phim.

Thẩm Tri nhìn màn hình, toàn thân cứng lại. “Đó là… đêm em biến mất. Ai đó đã quay lại. Nhưng tôi chưa từng thấy đoạn này—”

Kỷ Vãn cũng nhìn. Và tim cô ngừng đập khi cô đọc được khẩu hình của chính mình trên màn hình, câu nói mà “cô” của hai năm trước đang gào lên trong tuyệt vọng:

“Đừng xóa anh ấy. Tôi xin các người, đừng bắt tôi quên anh ấy—”

Không phải cô mất trí nhớ vì tai nạn.

Có người đã cố tình xóa anh ra khỏi đầu cô. Và hai năm sau, chính người đàn ông ấy lại tự mình bước vào đây, trả tiền để xóa cô ra khỏi đầu anh — mà không hề biết cô đang ngồi ngay trước mặt.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *