Người Chết Không Nói Dối – Chương 1: Xác Trong Biệt Thự Số 9 Nắm Chặt Ảnh Của Tôi

Written by

in

Tử thi trong biệt thự số 9 đã lạnh, nhưng bàn tay phải vẫn nắm chặt đến mức các khớp ngón trắng bệch.

Diệp Tô quỳ xuống bên cạnh, đèn pin lia một vòng qua khuôn mặt người đàn ông xa lạ. Trạc năm mươi, áo sơ mi đắt tiền, không có dấu vết vật lộn. Mọi thứ đều gọn gàng một cách bất thường — trừ nắm tay kia, siết như thể đến giây cuối cùng vẫn không chịu buông một điều gì.

“Pháp y Diệp, hiện trường của cô rồi đấy.” Một cảnh sát trẻ đứng lùi ra, giọng có phần dè chừng. Trong đội, ai cũng biết cô Diệp hai mươi bảy tuổi này khó tính đến mức nào với người sống, và dịu dàng đến kỳ lạ với người chết.

Cô không đáp. Đeo găng, cô nhẹ nhàng tách từng ngón tay tử thi ra. Cứng đờ. Đã chết ít nhất mười tiếng. Ngón út bật ra trước, rồi ngón áp út, và khi ngón cái cuối cùng rời khỏi lòng bàn tay, một vật nhỏ rơi xuống nền đá hoa.

Một tấm ảnh. Cũ, mép đã sờn, ép trong lớp nhựa mỏng để không thấm nước.

Diệp Tô nhặt lên, đưa ra trước đèn.

Rồi cô đứng hình.

Trong ảnh là một cô bé chừng bảy tuổi, tóc tết hai bên, đứng trước cổng một trường tiểu học đã bị đập bỏ từ lâu. Cô bé đang cười, để lộ chiếc răng cửa bị sún. Sau lưng em là một người đàn ông mặc áo blouse trắng, một tay đặt lên vai em, khuôn mặt bị nắng làm mờ.

Cô bé đó là Diệp Tô.

Người đàn ông áo trắng là cha cô.

Và cha cô đã chết ba năm trước, trong một vụ mà hồ sơ khép lại bằng hai chữ “tai nạn”.

Không thể nào. Đầu ngón tay cô lạnh toát. Tấm ảnh này cô chưa từng thấy. Cả album của gia đình cô cũng không có nó. Vậy vì sao nó lại nằm trong tay một người đàn ông cô chưa gặp bao giờ, trong một căn biệt thự cô chưa từng bước vào?

“Diệp Tô.” Một giọng nam trầm, khô, vang lên sau lưng.

Cô giật mình quay lại, theo phản xạ giấu tấm ảnh vào lòng bàn tay.

Lục Thâm đứng ở khung cửa, cao lớn, áo khoác đen còn dính hơi lạnh của mưa đêm. Đội trưởng đội trọng án, ba mươi hai tuổi, gương mặt như tạc từ đá, đôi mắt lúc nào cũng như đang đo lường xem người đối diện đang giấu điều gì. Ba năm trước, anh là người ký vào biên bản kết luận cái chết của cha cô là tai nạn. Ba năm nay, mỗi lần đứng cạnh anh, cô đều thấy như có một mũi kim găm dưới da.

“Đội trưởng Lục.” Cô đứng dậy, giọng bình thản đến mức chính mình cũng thấy giả. “Nạn nhân nam, khoảng năm mươi tuổi, tử vong do ngừng tim, chưa loại trừ khả năng bị hạ độc. Cần giải phẫu mới kết luận được.”

“Trong tay hắn có gì?”

Cô nghẹn nửa giây. “Không có gì.”

Anh bước tới, ánh mắt rơi xuống bàn tay đang nắm hờ của cô, rồi ngược lên gương mặt cô. Trong khoảng cách gần đến mức cô ngửi được mùi mưa và mùi thuốc lá lạnh trên áo anh, Lục Thâm hạ giọng, từng chữ rõ ràng:

“Diệp Tô, ba năm rồi. Cô vẫn nói dối vụng về y như ngày đầu.”

Tim cô đập lỡ một nhịp. Anh biết. Nhưng cô không nhượng bộ, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. “Đội trưởng muốn khám người pháp y ngay tại hiện trường sao? Vậy mời gọi nữ đồng nghiệp đến, tôi không quen bị đàn ông động vào.”

Khóe môi anh khẽ giật. Không rõ là tức hay là buồn cười.

Đúng lúc đó, cảnh sát trẻ ban nãy hớt hải chạy vào. “Đội trưởng! Xác minh được danh tính nạn nhân rồi. Tên là Ngụy Trạch Đông, sáu mươi mốt tuổi…” Cậu ta liếc bảng thông tin trên máy, rồi ngập ngừng nhìn Diệp Tô. “Nghề nghiệp cũ… giám định viên pháp y. Nghỉ hưu bảy năm trước. Từng công tác cùng đơn vị với…”

Cậu ta không dám nói hết.

Nhưng Diệp Tô đã nghe rõ điều cậu ta nuốt vào. Từng công tác cùng đơn vị với cha cô.

Cả căn phòng như chao đi một nhịp. Người đàn ông chết trong tay nắm chặt ảnh cô hồi bé, lại chính là đồng nghiệp cũ của cha cô — người mà lẽ ra cô phải biết mặt, nhưng lại hoàn toàn xa lạ.

Cô lật vội tấm ảnh trong tay, phần lưng ảnh mà nãy giờ cô chưa kịp xem.

Ở đó, bằng nét chữ run rẩy của người sắp cạn hơi, viết vội mấy dòng bút bi:

“Cha con không chết vì tai nạn. Người ký kết luận đó biết rõ. Đừng tin đội trọng án. Đừng tin —”

Dòng chữ đứt ở đó. Vệt bút kéo dài thành một đường ngoằn ngoèo, như thể người viết bị ai đó giật mất cây bút — hoặc giật mất mạng sống — ngay giữa chừng.

“Người ký kết luận đó biết rõ.”

Diệp Tô ngẩng lên. Người ký vào bản kết luận “tai nạn” cho cha cô ba năm trước, đang đứng ngay trước mặt cô, cách cô nửa bước chân.

Lục Thâm nhìn xuống, và cô biết — qua ánh mắt anh khựng lại nửa giây trên dòng chữ — rằng anh đã đọc được.

Bàn tay anh đưa ra, chậm rãi, đặt lên cổ tay cô. Không siết, nhưng cũng không cho cô rút về.

“Tấm ảnh này,” giọng anh khàn đi, “cô đưa cho tôi.”

“Vì sao tôi phải đưa cho người mà tử thi bảo tôi đừng tin?” Cô nhìn thẳng vào anh, tim đập thình thịch nhưng giọng lạnh như băng. “Đội trưởng Lục, rốt cuộc ba năm trước anh đã che giấu điều gì cho cái chết của cha tôi?”

Trong một thoáng cực ngắn, cô thấy điều gì đó lóe lên rồi tắt trong đáy mắt anh. Không phải sự giận dữ của kẻ bị vạch trần. Mà là một thứ gần với đau đớn hơn.

Anh không trả lời câu hỏi của cô. Thay vào đó, anh cúi sát xuống, gần đến mức hơi thở phả vào tai cô, và nói một câu khiến toàn thân cô hóa đá:

“Chú Ngụy không phải người đầu tiên. Ba năm nay, đã có bốn người biết sự thật về cha cô lần lượt chết đi. Và bây giờ,” anh siết nhẹ cổ tay cô, “người thứ năm biết, vừa mới đọc dòng chữ đó — chính là cô.”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *