Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 35: Viên thuốc từ người ân nhân

Tiếng chuông thứ ba còn chưa dứt trong không khí, Ngọc Lam đã vén váy chạy. Hành lang dài hun hút, mỗi bước chân nàng giẫm lên một vũng sáng đèn lồng loang lổ, tim đập dồn đến mức nàng nghe được cả tiếng máu chảy bên thái dương. Giao ước rõ ràng: tiếng thứ nhất là cha tỉnh, tiếng thứ hai là an, tiếng thứ ba — chỉ một nghĩa duy nhất — trong phòng bệnh có kẻ nàng không cho phép bước vào.

Nàng đẩy cửa. Cánh cửa gỗ lim nặng trịch bật ra, và điều đầu tiên đập vào mắt nàng không phải là nha hoàn trực đêm, mà là một bóng người mặc quan bào màu lam sẫm đang cúi mình bên giường cha nàng, ba ngón tay đặt hờ lên cổ tay người bệnh. Ánh nến hắt lên gương mặt lạ — một người đàn ông trung niên, râu tỉa gọn, thần sắc điềm nhiên đến mức như thể ông ta mới là chủ nhân gian phòng này, còn nàng mới là kẻ xông vào.

“Tiểu thư chớ hốt hoảng.” Người ấy rút tay về, chắp lại hành lễ đúng mực, giọng trầm mà êm. “Lão phu là Ngự y Hạ Nguyên Bách, phụng mệnh Gia Ninh Trưởng công chúa, đêm nay đặc cách tới xem mạch cho Thẩm Thái sư. Công chúa nghe tin Thái sư trúng hàn độc, lo đến quên ăn, sai lão phu mang theo một tễ thuốc quý, bảo phải tận tay dâng mới yên lòng.”

Ba chữ “Gia Ninh Trưởng công chúa” rơi ra khỏi miệng ông ta nhẹ như gió thoảng, nhưng với Ngọc Lam, chúng nổ ra trong đầu nàng như một tiếng sấm. Chỉ mới nửa canh giờ trước, chính ba chữ ấy còn cháy thành tro trên ngọn nến của thiếu niên áo đen. Kẻ thù giấu mặt cả một kiếp người, vừa lộ tên, đã lập tức thò bàn tay vào tận đầu giường cha nàng.

Nội dung chương bị khóa 🔒

🔓 Nhấn để mở chương

Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *