Cái ô trống sau hai chữ “Nhân vật chính” vẫn nhấp nháy, đói khát một cái tên. Tần Mặc — kẻ thứ tư ngồi phía trên tất cả — đã trả cây bút lại cho Lâm Hạ, kèm đúng một luật chơi tàn nhẫn: điền một cái tên duy nhất, người ấy sẽ là trung tâm của cả câu chuyện viết lại, còn hai người còn lại sẽ lại chìm xuống làm nền của trang giấy. Mười ngón tay cô run trên bàn phím, lạnh toát.
Nhưng Lâm Hạ làm biên tập mười năm. Và mười năm ấy dạy cô một điều mà không tác giả nào chịu tin: khi một đề bài buộc người ta phải chọn giữa hai cái kết đều tàn nhẫn, thì thứ sai không phải là lựa chọn — mà là chính cái đề bài. Cô rút tay khỏi phím chữ. Rồi với tay sang cây bút đỏ.
“Chị Hạ, gõ đại một tên đi chị!” Tiểu Nghiêm nhảy loi choi sau lưng. “Gõ tên vương gia! Nhìn ảnh là biết nam chính chính hiệu mà — à mà khoan, gõ vậy chị với chị Uyển Nhi thành nền mất tiêu…”
“Đấy,” Lâm Hạ nói khẽ, “cậu vừa tự trả lời rồi đó.” Cô nhìn cái ô trống, rồi nhìn sang tấm gương nơi Uyển Nhi đang đứng lặng, rồi ngoái lại người đàn ông có bàn tay ấm vẫn đặt trên vai mình. “Điền ai vào cũng có người thành thừa. Đó không phải một câu hỏi để trả lời. Đó là một cái bẫy được đóng gói tử tế như một ân huệ.”
Cố Trạm Uyên cúi xuống, giọng trầm ngay bên tai cô: “Nàng định làm gì?” Hắn hỏi, nhưng khoé môi đã cong lên — cái kiểu cười của kẻ đã đoán ra và đang thấy thích thú. “Ta thấy nàng cầm bút đỏ lên rồi đấy. Mười năm qua nàng gạch tên nhân vật bằng nó. Đêm nay nàng tính gạch gì?”
“Không gạch tên ai cả,” Lâm Hạ đáp. “Em gạch đề bài.”
Và cô làm thật. Cây bút đỏ trong tay Uyển Nhi — thứ mực của một nhân vật, thứ lẽ ra không được phép vươn tới dòng chữ nằm ngoài trang — được sức mạnh nào đó nhấc lên. Lâm Hạ kéo nó ngang qua ba chữ “Nhân vật chính”, gạch một đường đỏ chói, dứt khoát y như cách cô sổ toẹt một câu văn sáo rỗng. Rồi bên lề, cô viết bằng nét chữ biên tập gọn ghẽ đã thành phản xạ suốt mười năm: “Ai bảo một truyện chỉ được có một người ở trung tâm? Sửa: nhân vật chính — số nhiều.”
Màn hình khựng lại. Con trỏ của Tần Mặc đứng sững như bị ai tát. Rồi nó gõ, lần này nhanh và gấp, mất hẳn cái vẻ bình thản đáng sợ ba mươi ba chương qua: “Không được. Phần mềm chỉ nhận đúng một tên. Ô nhân vật chính không cho điền số nhiều — nó là luật của cả cuốn sách, không phải luật của tôi. Cô sửa kiểu đó, hệ thống sẽ coi là điền sai.”
“Thế điền sai thì sao?” Lâm Hạ hỏi, ngón tay vẫn ghì lấy bút.
Đáp lại cô không phải một dòng chữ. Ở góc phải màn hình, cái dòng đỏ nãy giờ ghi “Chương 1 — bản viết lại” bỗng rùng mình, rồi bung ra thành một con số. Một con số biết đếm. 60. 59. 58.
“Ồ, hay lắm,” Lâm Hạ cười khan, nhưng mồ hôi đã rịn ra ở thái dương. “Đồng hồ đếm ngược. Đúng bài mọi tác giả bí thường dùng khi hết ý: dí deadline cho nhân vật.”
Tần Mặc gõ tiếp, mực loang ra vì vội: “Không phải tôi dí. Đó là cơ chế cũ tôi cài từ bản đầu tiên, mười năm trước, để ép mình phải quyết. Tôi… tôi không tắt được nó nữa. Nếu hết sáu mươi giây mà ô nhân vật chính vẫn không có đúng một cái tên hợp lệ, bản viết lại sẽ huỷ. Và khi bản viết lại huỷ, cuốn sách quay về đúng chỗ nó dừng: chương ba mươi mốt, con số ‘còn một chương’, cái kết mà bảy người trước đều viết ra — cái kết xoá Lâm Uyển Nhi cho gọn.”
Cả căn phòng đang tan thành vệt mực bỗng đông cứng lại trong nỗi sợ. 51. 50. 49. Đường tổng khản giọng: “Lâm Hạ, cô đang cãi nhau với cái khung của cả cuốn truyện. Nó cứng hơn cô tưởng đấy.”
“Em biết,” Lâm Hạ nói. “Nhưng cái khung nào cũng do người ta viết ra. Mà thứ gì người viết ra được thì người sửa được.” Cô quay sang Uyển Nhi trong gương. “Em tin chị một lần nữa không? Chị sắp làm một việc mà nếu sai, chị đưa cả ba chúng ta về chỗ chết.”
Uyển Nhi trong gương gật đầu. Không do dự một nhịp nào. Đúng lúc ấy, bàn tay Cố Trạm Uyên lại chồng lên tay cô — như hai chương trước, ấm và vững — nhưng lần này hắn không giành lấy con trỏ. Hắn chỉ ghì tay cô lại cho khỏi run. “Viết đi,” hắn nói. “Ta đứng sau. Dù cái ô đó có đẩy ta về làm nền, thì cái nền ấy vẫn cứ đứng sau lưng nàng. Nàng gõ nhầm phím nào, ta sẽ ở đó mà chịu nhầm cùng.”
40. 39. Lâm Hạ hít một hơi. Cô không điền tên ai. Cô đặt con trỏ vào ô trống, và thay vì một cái tên, cô gõ đúng một câu — cái câu biên tập viên hay viết ở lề bản thảo khi muốn cứu một nhân vật khỏi bị cắt: “Nhân vật chính là người mà nếu thiếu đi, câu chuyện không còn kể được nữa. Cứ thử xoá lần lượt từng người trong ba người này, rồi xem truyện có còn đứng được không.”
Cô gõ xong. 33. 32. Màn hình đứng im. Con trỏ Tần Mặc không gõ gì. Cả phòng nín thở, chờ hệ thống báo “điền sai”, chờ con số rơi xuống không.
Nhưng con số không rơi. Nó dừng lại, khựng ở 32, run run như một cái máy đang nghĩ. Rồi ô nhân vật chính tự chạy chữ — không phải Lâm Hạ gõ, không phải Tần Mặc gõ. Cuốn sách đang thử làm theo lời cô: xoá thử Cố Trạm Uyên, nửa cuối truyện sụp vì không còn ai kéo tay nàng ở những chương nàng suýt gục; xoá thử Lâm Hạ, cả cuốn đứng khựng ở chương ba vì không còn kẻ ngoài truyện dám sửa số phận; xoá thử Uyển Nhi, trang giấy trắng xoá, vì đây vốn là chuyện của em ngay từ nét bút đầu tiên.
“Thấy chưa,” Lâm Hạ thì thầm, nước mắt ứa ra mà miệng vẫn cười, “thiếu ai truyện cũng gãy. Cả ba đều là nhân vật chính. Cái ô của ông sai từ đầu, Tần Mặc ạ. Đời làm gì có ai là kẻ thừa.”
Và rồi, đúng khoảnh khắc cô tưởng mình đã thắng, ô nhân vật chính chớp một cái thật mạnh. Ba dòng thử nghiệm biến mất. Con số đếm ngược cũng biến mất. Thay vào đó, cái ô tự điền vào một cái tên — chỉ một, gọn lỏn, sắc như dao — cái tên mà không một ai trong phòng vừa gõ ra:
“Nhân vật chính: Lâm Hạ.”
Lâm Hạ chết đứng. Bởi cô hiểu ngay cái tên ấy nghĩa là gì. Suốt ba mươi ba chương, thứ duy nhất giữ cho cô một đường về là vị thế kẻ ngoài truyện — cô là biên tập viên bị thả vào đây, không thuộc về trang giấy, nên còn có thể bước ra. Nhưng một khi cuốn sách chốt cô làm nhân vật chính của chính nó, thì cô không còn là người đọc rơi vào truyện nữa. Cô trở thành người của truyện. Trung tâm của trang giấy. Vĩnh viễn.
Con trỏ của Tần Mặc gõ ra một dòng cuối cùng, và lần này mực của nó không loang vì buồn — nó run vì hoảng: “Không phải tôi làm. Cô nghe tôi nói này, cô biên tập — tôi không gõ cái tên đó. Cuốn sách tự chọn cô rồi. Nó vừa hiểu ra cô là kẻ duy nhất sửa được nó… nên nó quyết định giữ cô lại. Cô vừa cứu được Uyển Nhi. Nhưng cô vừa tự khoá mất đường về nhà của chính mình.”
Sau lưng Lâm Hạ, bàn tay Cố Trạm Uyên siết chặt lại. Còn trong gương, Uyển Nhi đưa tay bịt miệng, đôi mắt mở to nhìn cái tên đang cháy đỏ trên ô nhân vật chính — cái tên của người đã cứu em, giờ đang bị chính cuốn sách nuốt lấy.
Leave a Reply