Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 10: Đánh Đổi Cả Bản Thân Để Cứu Anh
Sáu giờ sáng, trời còn nhờ nhờ hơi mưa đêm. Hạ Miên đứng trước cửa một tòa nhà cũ ở khu phố luật sư, hít một hơi thật sâu rồi bấm chuông.
Người mở cửa là một người đàn ông trung niên đeo kính, áo sơ mi phẳng phiu dù giờ này còn quá sớm. Luật sư Trần — người thứ ba, cũng là người cuối cùng, giữ bản gốc hợp đồng hôn nhân của cô và Cố Trạm.
“Cô Hạ.” Ông nhíu mày, không giấu vẻ kinh ngạc. “Cậu Trạm biết cô tới đây không?”
“Không.” Hạ Miên nói thẳng. “Và tôi mong ông đừng nói. Tôi cần ông giúp một việc.”
Cô đã suy nghĩ suốt đêm. Diệp San San nói bản hợp đồng do Cố Dương đưa. Nhưng bản gốc chỉ có ba người giữ — Cố Trạm không bao giờ để lộ, luật sư Trần theo anh mười năm không lý do gì phản, vậy chỉ còn một khả năng: bản bị rò rỉ không phải bản gốc, mà là bản sao. Và người duy nhất từng chạm được vào tủ hồ sơ cá nhân của Cố Trạm, ngoài anh ra, là chú anh — Cố Dương, kẻ vẫn còn giữ chìa khóa căn biệt thự cũ của dòng họ.
“Nếu bản tung lên báo là bản sao chụp lén,” Hạ Miên nói, đặt lên bàn xấp giấy cô đã in vội trong đêm, “thì nó được chụp trong phòng làm việc cũ của Cố Trạm ở tư dinh họ Cố. Nhìn góc bàn, nhìn cái chặn giấy hình con hạc — đó là phòng anh ấy đã dọn đi từ hai năm trước. Người chụp phải là người vào được căn phòng bị niêm phong đó. Chỉ có một người.”
Luật sư Trần cầm tấm ảnh lên, ánh mắt sau cặp kính sắc lại. “Cố Dương.”
“Ông ấy đột nhập lấy bản sao, rồi vu cho ông làm lộ để anh Trạm mất niềm tin vào người cuối cùng còn trung thành.” Hạ Miên nói. “Ông có thể chứng minh mình vô can. Nhưng tôi cần nhiều hơn thế. Tôi cần ông giúp tôi lấy được thứ có thể lật ngược hội đồng sáng nay.”
Người luật sư nhìn cô một lúc lâu. “Cô là một người phụ nữ nguy hiểm, cô Hạ ạ.”
“Tôi chỉ là một người đàn bà không muốn người mình yêu mất tất cả vì mình.” Cô đáp.
Ông thở dài, rồi mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc USB. “Cậu Trạm đưa tôi giữ cái này nửa năm trước, dặn chỉ dùng khi ‘không còn đường lui’. Tôi nghĩ hôm nay là ngày đó.” Ông đẩy nó qua bàn. “Bên trong là hồ sơ dòng tiền chú cậu ấy rút khỏi ba công ty con của Vân Đỉnh trong hai năm qua. Biển thủ, cô Hạ ạ. Đủ để ông ta ngồi tù, chứ đừng nói là mất ghế.”
Tim Hạ Miên đập dồn. “Vậy sao anh ấy chưa dùng?”
“Vì trong đó có một đoạn ghi âm.” Luật sư Trần tháo kính, lau chậm rãi. “Về cái chết của mẹ cậu ấy. Cậu Trạm không dám nghe hết. Cậu ấy sợ sự thật hơn là sợ mất công ty.” Ông nhìn cô. “Nếu cô mang cái này ra hội đồng, cô sẽ cứu được cậu ấy. Nhưng cô cũng sẽ mở một cánh cửa mà cậu ấy đã khóa suốt hai mươi năm. Cô chắc chưa?”
Hạ Miên nắm chặt chiếc USB trong lòng bàn tay. Nó nhỏ xíu, nhẹ tênh, mà nặng như cả số phận của người đàn ông đang ngủ say ở nhà, chẳng hề biết vợ mình đang đánh cược mọi thứ cho anh.
Cô nghĩ đến gương mặt anh đêm qua, lần đầu không còn căng thẳng. Cô nghĩ đến câu anh nói: “Tôi sợ mất cô còn hơn sợ yêu cô.”
“Tôi chắc.” Cô nói.
Bảy giờ rưỡi. Hạ Miên bước ra khỏi tòa nhà, gọi taxi. Đúng lúc ấy điện thoại rung — tin nhắn của Cố Trạm, gửi lúc bảy giờ mười lăm: “Em đâu? Đừng làm gì một mình. Anh van em.”
Cô nhìn dòng chữ, sống mũi cay xè. Cô gõ vội một câu trả lời, rồi tắt máy.
“Tin em một lần nữa. Chín giờ, phòng họp tầng thượng Vân Đỉnh. Em sẽ tới.”
Nhưng cô không kịp lên taxi. Một chiếc xe đen trờ tới sát vỉa hè, cửa mở ra. Trước khi Hạ Miên kịp lùi lại, một bàn tay đã nắm chặt cổ tay cô, kéo mạnh.
Người ngồi trong xe, khoác áo măng-tô, mỉm cười điềm đạm — nụ cười cô từng thấy thoáng qua trong một bức ảnh gia đình treo ở tư dinh họ Cố.
“Cháu dâu,” Cố Dương nói, giọng ôn tồn đến rợn người, “chúng ta nói chuyện một chút trước giờ họp nhé. Cái USB trong tay cháu ấy — chú nghĩ nó nên thuộc về chú.”
Leave a Reply