Đêm ấy, lò đan cổ của Huyền Hỏa Tông nứt ra một tiếng, và trong lửa có người gọi tên Lâm Cửu.
Lâm Cửu là dược đồng. Ở một tông môn luyện đan lớn nhất Nam Vực, dược đồng là thứ thấp kém nhất — thấp hơn cả con la chở than. Chúng không có linh căn, không thể tu luyện, cả đời chỉ quẩn quanh bên các lò đan để canh lửa, quạt than, hốt tro. Lâm Cửu mười sáu tuổi, gầy như cây sậy, hai bàn tay chi chít vết bỏng, và mang một cái tên rẻ rúng chỉ vì hắn là đứa trẻ thứ chín bị bỏ trước cổng tông môn trong một mùa đông đói kém.
Đêm nay đến phiên hắn trực Cửu Chuyển Lò — cái lò đan cổ nhất, to bằng cả gian nhà, tương truyền đã có từ thời tổ sư khai tông ba nghìn năm trước. Không ai được phép động vào nó ngoài Đan Trưởng lão. Việc của dược đồng chỉ là giữ cho ngọn lửa nền dưới đáy lò không tắt suốt đêm.
Lâm Cửu ngồi co ro bên đống than, bụng đói cồn cào. Ban chiều hắn lại bị Triệu Đồng — dược đồng lớn nhất, kẻ luôn cướp phần cơm của những đứa yếu hơn — hất cả bát cháo loãng xuống đất. “Đồ không linh căn thì ăn đất cũng đủ rồi,” gã cười khẩy. Lâm Cửu không cãi. Hắn học được từ lâu rằng ở nơi này, kẻ yếu mà cãi thì chỉ chuốc thêm đòn.
Hắn với tay bỏ thêm một thỏi than vào bếp lửa nền. Đúng khoảnh khắc ấy, Cửu Chuyển Lò rùng mình.
Không phải rung nhẹ. Cả thân lò đồng đen bỗng nóng bừng lên, những hoa văn cổ khắc trên mặt lò sáng rực như dòng dung nham. Một luồng hơi nóng khủng khiếp phả ra, hất Lâm Cửu ngã ngửa. Hắn nghe trong lò vọng ra tiếng nứt — răng rắc, như băng vỡ, như xương gãy — rồi một đường nứt hình tia chớp xé toạc thân lò từ đỉnh xuống đáy.
Lâm Cửu điếng người. Lò đan của tổ sư! Nếu nó vỡ, hắn — một dược đồng canh lửa — chắc chắn sẽ bị ném xuống Hàn Đàm Ngục, chết không toàn thây.
Hắn lao tới, hai tay ôm lấy thân lò đang nóng đỏ như muốn giữ nó lại, bất chấp mùi thịt cháy khét bốc lên từ lòng bàn tay mình. “Đừng vỡ, xin đừng vỡ…” hắn lắp bắp trong nước mắt.
Rồi từ trong khe nứt, giữa ngọn lửa xanh biếc, một giọng nói khàn đặc như đã ngủ vùi cả nghìn năm cất lên, vang thẳng vào đầu hắn:
“Đứa nhỏ… cuối cùng cũng có kẻ chạm tới ta bằng cả hai tay.”
Lâm Cửu chết lặng. Xung quanh không một bóng người. Giọng nói ấy không đến từ ngoài tai, mà vang lên từ chính bên trong hộp sọ hắn.
“Ba nghìn năm,” giọng nói tiếp, mỗi chữ nặng như đá tảng, “ta chờ một cái đỉnh lò biết đau thay ta. Bao nhiêu thiên tài linh căn cửu phẩm đến đây, chúng chỉ muốn cướp lửa của ta. Chỉ có ngươi… một đứa không linh căn, lại ôm lấy ta khi ta sắp tắt.”
Từ khe nứt, một đốm lửa nhỏ bằng hạt đậu tách ra, màu xanh chuyển dần sang trắng bạc, lơ lửng bay đến trước ngực Lâm Cửu. Hắn muốn tránh nhưng toàn thân cứng đờ không cử động nổi.
“Ta là tàn hồn của người luyện đan cuối cùng thời Thượng Cổ. Xác ta đã tan, đạo ta đã đứt, chỉ còn một sợi thần thức nương trong lò này. Ta không còn thời gian chọn lựa nữa.” Đốm lửa áp vào lồng ngực Lâm Cửu. “Đứa nhỏ, ngươi có muốn sống khác đi không? Có muốn… không bao giờ phải ăn đất nữa không?”
Lâm Cửu chưa kịp trả lời. Đốm lửa đã chìm vào ngực hắn.
Cơn đau ập tới như có người rót cả một dòng sông lửa vào từng đường gân mạch. Lâm Cửu ngã sấp xuống nền tro, co quắp, cắn răng đến bật máu để không hét lên. Trong cơn mê man, hắn “thấy” — không phải bằng mắt — một thứ mà cả đời dược đồng chưa từng dám mơ: bên trong cơ thể hắn, nơi đáng lẽ trống rỗng vì không có linh căn, giờ đang hình thành một cái lò nhỏ xíu bằng ánh lửa bạc, chầm chậm quay chín vòng.
Người ta nói kẻ không linh căn thì vĩnh viễn không thể chứa linh khí. Nhưng cái lò trong người hắn không cần linh căn — nó nuốt lấy hơi nóng, nuốt lấy tro tàn, nuốt lấy cả cơn đói khát bảy tháng qua của hắn, rồi luyện tất cả thành một dòng khí ấm áp chảy khắp châu thân.
Khi Lâm Cửu mở được mắt, trời đã gần sáng. Cửu Chuyển Lò trước mặt hắn đã tắt ngấm, thân lò rạn nứt chằng chịt, nguội lạnh như một cái xác. Còn hai lòng bàn tay hắn — vốn bỏng rộp cả mảng — giờ da non đã kín miệng, hồng hào lành lặn.
Có tiếng bước chân gấp gáp ngoài sân. Ánh đuốc loang loáng. Giọng Triệu Đồng the thé vang lên, đầy vẻ đắc thắng: “Trưởng lão! Ở đây! Chính thằng Lâm Cửu trực đêm nay! Lò tổ sư vỡ rồi, chắc chắn là nó phá!”
Cửa gian lò bật tung. Đan Trưởng lão — một lão giả áo tía, khí tức trầm như núi — bước vào, ánh mắt đầu tiên rơi xuống Cửu Chuyển Lò đã chết, gương mặt lập tức tái đi vì phẫn nộ. Rồi ánh mắt ấy chuyển sang Lâm Cửu đang quỳ giữa đống tro.
Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, vẻ giận dữ trên mặt lão đông cứng lại, thay bằng một sự kinh hãi tột độ. Lão lảo đảo lùi một bước, run run chỉ tay vào ngực Lâm Cửu.
“Ngươi… trên người ngươi…” giọng vị trưởng lão luyện đan cả đời vỡ vụn, “cái khí tức này… không thể nào… đây là Đan Đạo Thượng Cổ đã thất truyền ba nghìn năm!”
Cả gian lò chết lặng. Triệu Đồng há hốc miệng. Lâm Cửu cúi nhìn hai bàn tay lành lặn của mình, và lần đầu tiên trong đời, hắn nghe thấy giọng nói khàn đặc kia khẽ cười trong đầu:
“Đứng dậy đi, đồ đệ. Kẻ hôm qua còn bắt ngươi ăn đất — hôm nay, để ta dạy ngươi cách khiến cả tông môn này quỳ xuống.”
Leave a Reply