Bàn tay chặn ngang trước mặt Ngọc Lam không hề dùng sức, nhưng nàng vẫn đứng sững lại như bị đóng đinh xuống nền đá. Mảnh tiên hồng trong tay thiếu niên áo đen đúng là loại giấy nàng gửi đi lúc rạng sáng — cùng thớ, cùng nếp gấp, cùng vệt son nàng miết ở góc để làm dấu. Chỉ một chi tiết ấy đã nói cho nàng biết: người trước mặt thật sự là tai mắt của Tiêu Dục, chứ không phải trò gài của kẻ thứ ba. “Cái tên,” nàng hạ giọng, từng chữ nén xuống như sợ chính mình nghe thấy, “ngươi nói người thợ đã khai. Là ai?”
Thiếu niên không đáp ngay. Hắn liếc một vòng qua dãy hành lang tối, qua bóng mấy tên gia đinh đang lấp ló ngoài nhị môn, rồi mới khẽ lắc đầu. “Ở đây tường có tai. Vương gia dặn, chuyện này chỉ được vào mắt tiểu thư, không được lọt vào tai kẻ thứ hai.” Nói đoạn, hắn xòe mảnh tiên hồng ra — mặt trong có ba chữ viết bằng nét bút nhỏ như đầu kim, mực còn chưa khô hẳn. Ngọc Lam đưa mắt xuống. Chỉ một cái liếc, máu trong người nàng như đông lại.
Nàng đã chuẩn bị tinh thần cho mọi cái tên. Một quản sự của phủ, một ngự y bị mua chuộc, thậm chí một người trong Đông cung. Nàng cũng đã ngờ đến Liễu thị đến mức gần như chắc chắn. Nhưng ba chữ trên mảnh giấy này không nằm trong bất cứ toan tính nào của nàng — bởi đó là cái tên mà cả kinh thành, từ hoàng đế đến kẻ quét ngõ, đều cúi đầu gọi bằng hai tiếng tôn kính. Người đàn bà mà không một ai dám nghi. Người sẽ đứng ở vị trí cao nhất trong Yến Thưởng Hoa ba ngày nữa.
“Không thể nào,” Ngọc Lam nghe tiếng chính mình bật ra, khô khốc. “Người này… bà ta hằng năm phát chẩn cứu đói, dựng chùa cầu phúc cho thiên hạ. Nửa triều đình mang ơn bà ta.” Thiếu niên áo đen thu mảnh giấy lại, châm vào ngọn nến trên tay, nhìn nó cháy thành tro trước khi hắn buông tay. “Vương gia bảo: chính vì ai cũng mang ơn, nên ai cũng câm. Một kẻ mà cả thiên hạ đều tin, thì lời khai của một tên thợ khắc ngọc sắp chết có nghĩa lý gì? Tiểu thư cầm cái tên ấy đi tố, chỉ tổ chuốc lấy tội vu hãm hoàng thân.”
Ngọc Lam siết chặt tay áo. Mọi mảnh vỡ trong đầu nàng bỗng ghép lại thành một bức tranh lạnh gáy. Kiếp trước, chính người đàn bà tôn quý ấy đã dịu dàng đứng ra “làm mai” cho nàng, gả nàng vào nơi tưởng là bến đỗ mà hóa ra là huyệt mộ. Chính bà ta đã vỗ về Thẩm gia bằng những lời ngọt như mật ong trong khi âm thầm rút từng viên gạch dưới chân họ. Nàng đã đội ơn bà ta suốt nửa đời người, đến chết vẫn tưởng mình chết vì phận bạc, chứ không ngờ bàn tay đưa tang mình lại chính là bàn tay từng nâng khăn lau nước mắt cho mình.
Nội dung chương bị khóa 🔒
🔓 Nhấn để mở chương
Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.
“Vậy còn kế phu nhân của ta?” Ngọc Lam ép mình bình tĩnh trở lại. “Bà ta vừa cho xe chạy về phường Kim Ngọc. Nếu người thợ đã khai ra kẻ khác, cớ gì Liễu thị phải cuống cuồng đi bịt miệng hắn?” Thiếu niên khẽ nhếch môi, một nụ cười non nớt mà lạnh. “Bởi kế phu nhân của tiểu thư cũng chỉ là kẻ được sai. Bà ta nhận lệnh cắm độc, nhận lệnh dựng con hạc đen, nhưng bà ta không hề biết kẻ trên đầu mình là ai — chỉ biết một đầu mối duy nhất là người thợ ấy. Nay việc vỡ lở, bà ta hoảng, vội đi diệt khẩu để tự cứu. Bà ta tưởng giết xong người thợ là cắt được sợi dây nối tới mình. Nào ngờ,” hắn ngừng một nhịp, “sợi dây ấy đã nằm trong tay vương gia từ ba ngày trước rồi.”
Ngọc Lam thoáng rùng mình. Thì ra nàng và Liễu thị, suốt bấy lâu, đều chỉ là những con cờ trên cùng một bàn — chỉ khác nhau ở chỗ nàng biết mình là cờ, còn bà ta thì không. Người đàn bà tôn quý kia thả Liễu thị ra để hại Thẩm gia, rồi lại chuẩn bị sẵn cách vứt bỏ Liễu thị khi ván cờ tàn. Một mũi tên, giết hai con chim: hạ Thẩm Thái sư, và bịt luôn cái miệng có thể tố ngược mình. “Nếu Liễu thị chết ở phường Kim Ngọc,” Ngọc Lam chậm rãi nói, “thì mọi tội danh sẽ đổ lên đầu một xác chết, và kẻ đứng sau vẫn ung dung ngồi trên cao.”
“Tiểu thư sáng dạ.” Thiếu niên gật đầu. “Vương gia bảo, đừng ra khỏi phủ đêm nay. Người thợ khắc ngọc đã được vương gia đưa đi giấu kỹ, kế phu nhân có tới phường Kim Ngọc cũng chỉ vồ được cái bóng. Còn tiểu thư — điều tiểu thư cần làm không phải là chạy theo bịt lỗ hổng, mà là giữ cho mình sạch sẽ đến ngày Yến Thưởng Hoa. Bởi đến hôm ấy, vương gia sẽ trao tận tay tiểu thư thứ đủ khiến cả cái tên tôn quý kia phải quỳ.”
Ngọc Lam im lặng hồi lâu. Nàng biết Tiêu Dục không cho không ai điều gì, và cái “thứ đủ khiến người ta phải quỳ” ấy chắc chắn có kèm một cái giá nàng chưa nhìn thấy. Nhưng lúc này, nàng không còn đường lùi. Cha nàng vừa thoát chết trong gang tấc; Thẩm gia vẫn treo lơ lửng trên miệng vực; còn kẻ thù thật sự thì ẩn sau lớp hào quang mà cả thiên hạ tôn thờ. Muốn lật ván cờ này, một mình nàng không đủ. Nàng cần Tiêu Dục — dù biết dựa vào hắn chẳng khác gì ngủ chung giường với hổ.
“Về nói với vương gia,” nàng cất tiếng, giọng đã lấy lại vẻ băng lạnh thường ngày, “ta sẽ đến Yến Thưởng Hoa. Đúng chỗ, đúng lời, đúng khắc như hắn dặn. Nhưng ngươi nhắn thêm một câu: Thẩm Ngọc Lam ta không quen làm quân cờ bị người xoay. Nếu hôm ấy có kẻ định mượn tay ta để đổ máu, thì ta sẽ đổ ngược máu ấy lên chính kẻ cầm dao.” Thiếu niên áo đen cúi người thật thấp, lần đầu trong mắt hắn ánh lên chút gì như nể phục, rồi lẫn vào bóng tối hành lang, nhanh đến mức nàng chớp mắt đã không còn thấy đâu.
Ngọc Lam đứng lặng dưới mái hiên, hơi sương đêm thấm qua lớp áo mỏng mà nàng không buồn kéo áo choàng. Trong đầu nàng chỉ còn ba chữ vừa cháy thành tro trên ngọn nến. Ba chữ ấy, kiếp trước nàng từng viết đi viết lại trong thư cảm tạ, từng thêu lên khăn dâng lễ, từng quỳ lạy mà gọi bằng ân nhân. Giờ đây, ba chữ ấy hiện ra dưới một lớp nghĩa hoàn toàn khác — sắc như lưỡi dao đã chờ nàng suốt một kiếp người.
Nàng ngẩng đầu nhìn về hướng hoàng cung, nơi ánh đèn cung khuyết le lói sau lớp mây đêm. Còn hai ngày nữa là Yến Thưởng Hoa. Còn hai ngày nữa, nàng sẽ bước vào chính cái yến tiệc đã chôn vùi cả đời trước của mình — nhưng lần này, không phải với tư cách một con mồi ngơ ngác, mà với tư cách kẻ đã biết trước mọi con bài. “Gia Ninh Trưởng công chúa,” nàng khẽ bật ra ba chữ ấy giữa màn đêm, chậm rãi, từng tiếng một, như nếm thử vị của một món độc mà nàng sắp phải tự tay pha lại. “Kiếp trước người dạy ta cúi đầu. Kiếp này, ta sẽ dạy người biết thế nào là ngẩng mặt lên nhìn kẻ mình từng khinh.”
Đúng lúc ấy, từ phía phòng bệnh của Thẩm Thái sư, một tiếng chuông đồng nhỏ bỗng vang lên hai hồi — ám hiệu mà nàng dặn nha hoàn chỉ được gõ khi cha nàng tỉnh lại. Ngọc Lam quay phắt người. Nhưng chưa kịp bước, tiếng chuông thứ ba lại vang — mà theo giao ước, tiếng thứ ba chỉ có một nghĩa: trong phòng bệnh, ngoài cha nàng, còn có một người khác nàng không hề cho phép bước vào.
Post Views: 11
Leave a Reply