Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 9: Người Đàn Bà Đứng Dưới Mưa
Cửa vừa mở, hơi mưa lạnh ùa vào cùng mùi nước hoa đắt tiền.
Diệp San San khép ô, bước qua ngưỡng cửa như thể cả căn biệt thự này là của cô ta. Váy trắng, gót nhọn, môi đỏ — đẹp một cách sắc bén, đẹp kiểu khiến người ta phải đề phòng.
“Anh Trạm.” Cô ta chỉ nhìn Cố Trạm, như thể Hạ Miên là một món đồ nội thất. “Ba năm không gặp, anh vẫn giỏi giấu cảm xúc như xưa. Nhưng lần này anh giấu không nổi rồi.”
Cố Trạm kéo Hạ Miên lui về sau lưng mình, giọng lạnh đến đóng băng. “Cô lấy bản hợp đồng ở đâu ra?”
Diệp San San bật cười, tiếng cười trong veo mà nhọn hoắt. “Anh nên hỏi là ai đưa nó cho em thì đúng hơn.” Cô ta bước tới bàn, thản nhiên rót cho mình một ly nước như chủ nhà. “Chú Dương của anh, anh Trạm à. Chú anh và em, giờ là bạn làm ăn. Ông ấy cần tống anh khỏi ghế chủ tịch. Còn em thì…” cô ta liếc Cố Trạm từ đầu đến chân, “…em chỉ cần lấy lại thứ đáng lẽ là của em từ ba năm trước.”
Hạ Miên nghe tim mình rơi thẳng xuống. Cô đã đoán được một nửa, nhưng nghe tận tai vẫn đau. Vậy ra Cố Dương và người đàn bà này đã bắt tay từ lâu, và tấm bìa gãy góc của tiệm bánh chỉ là một nước cờ nhỏ trong ván cờ lớn hơn nhiều.
“Ba năm trước hai nhà đã bàn chuyện đính ước.” Diệp San San nói tiếp, mắt long lanh nước — thứ nước mắt tập dượt kỹ đến mức gần như thật. “Rồi anh biến mất khỏi lễ đính hôn của chính mình, không một lời. Anh có biết em đã đứng trước bao nhiêu người, mặc bộ váy ấy, chờ một người không bao giờ đến không?”
“Tôi chưa từng đồng ý đính ước.” Cố Trạm nói, từng chữ tách bạch. “Đó là chú tôi tự sắp.”
“Nhưng cả giới thượng lưu đều biết em bị anh bỏ.” Giọng cô ta rít lên, lớp vỏ ngọt ngào rạn vỡ. “Ba năm em chịu đủ lời mỉa mai. Giờ thì tới lượt anh nếm mùi. Sáng mai, chín giờ, hội đồng quản trị Vân Đỉnh họp bất thường. Chú Dương đã trình đủ chữ ký. Chủ đề: bãi nhiệm anh vì vi phạm điều khoản đạo đức — dùng một cuộc hôn nhân giả để lừa cổ đông và truyền thông.”
Cô ta đặt ly nước xuống, tiếng thủy tinh chạm gỗ vang lên khô khốc trong không gian nghẹt thở.
“Trừ khi,” Diệp San San mỉm cười, quay sang nhìn Hạ Miên lần đầu tiên, ánh mắt ngọt như mật tẩm độc, “anh tuyên bố hủy cái trò hề với cô thợ bánh này, và đứng cạnh em trong buổi họp mai. Một đám cưới thật, đàng hoàng. Chú Dương sẽ rút đơn. Cổ phần của anh được giữ. Còn cô ta…” cô ta nhún vai, “…có thể về nướng bánh nốt phần đời còn lại.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng. Ngoài kia mưa quất vào cửa kính.
Hạ Miên siết chặt vạt áo. Cô nhìn tấm lưng rộng của người đàn ông đang chắn trước mặt mình — người vừa hôn cô, vừa nói yêu cô, vừa xé toạc lớp băng anh dùng suốt ba mươi năm để tự vệ. Nếu vì cô mà anh mất tất cả những gì anh gây dựng, mất cả cái đế chế là lẽ sống của anh, thì tình yêu ấy còn nghĩa lý gì?
“Tôi không cần cô rút đơn.” Cố Trạm mở lời, giọng bình thản đến rợn người. “Chú tôi muốn ghế chủ tịch, cứ để ông ấy đến mà lấy. Còn cô, Diệp San San, cô không mua được tôi bằng một buổi họp hội đồng. Ba năm trước không, bây giờ càng không.”
“Anh Trạm!” Cô ta gằn lên. “Anh đang đánh cược cả Vân Đỉnh vì một người đàn bà à?”
“Không.” Anh nói. “Tôi đang từ chối bán chính mình. Lần thứ hai.”
Diệp San San nhìn anh trân trối, rồi bật cười, tiếng cười lần này lạnh và cay đắng. “Được. Vậy sáng mai chúng ta gặp nhau ở phòng họp. Em muốn xem, khi mất hết, anh còn giữ nổi cô ta được bao lâu.” Cô ta cầm ô, quay gót, dừng lại ở cửa. “À, quên mất. Khoản vay của tiệm bánh cô ấy — giờ nằm trong tay nhà em rồi. Ngủ ngon nhé, chị dâu hụt.”
Cánh cửa đóng lại. Mưa nuốt chửng bóng cô ta.
Cố Trạm quay lại, đưa tay muốn kéo Hạ Miên vào lòng. “Đừng nghe cô ta. Anh sẽ lo hết. Em chỉ cần—”
“Anh sẽ mất Vân Đỉnh.” Hạ Miên ngắt lời, giọng cô run nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến lạ. “Vì em.”
“Anh không cần Vân Đỉnh bằng cần em.” Anh nắm lấy tay cô. “Nghe rõ chưa?”
Hạ Miên cười, một nụ cười khiến tim anh đột nhiên chợt thắt lại vì linh cảm chẳng lành. Cô rướn người, đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ như cánh bướm, rồi tựa đầu vào ngực anh, giấu đi đôi mắt đã ướt.
“Em biết rồi,” cô thì thầm. “Đi ngủ đi anh. Mai còn phải ra trận.”
Đêm đó, khi hơi thở Cố Trạm đã đều trong giấc ngủ hiếm hoi, Hạ Miên khẽ gỡ cánh tay anh đang vòng quanh eo mình. Cô ngồi dậy trong bóng tối, nhìn gương mặt anh — lần đầu tiên không còn nếp nhăn căng thẳng giữa hai hàng mày.
“Xin lỗi anh,” cô nói, không thành tiếng.
Rồi cô mặc áo khoác, cầm điện thoại, và lặng lẽ bước ra khỏi phòng khi trời còn chưa kịp sáng. Cô có một việc phải làm — một việc mà nếu nói ra, anh sẽ không bao giờ để cô làm.
Leave a Reply