Đêm ấy, tuyết đổ trắng Mai Kiếm Cốc, và ba trăm thanh kiếm gãy dưới lòng thung lũng cùng lúc rung lên.
Tô Vãn đang thay hương trước mộ sư phụ thì nghe tiếng ngân ấy — không phải tiếng gió, mà là tiếng thép rên. Nàng lớn lên trong thung lũng này, mười ba năm canh giữ những nấm mồ chôn kiếm của các bậc anh hùng đã khuất. Mỗi thanh kiếm gãy cắm trên mộ đều còn giữ lại một tia kiếm ý cuối cùng của chủ nhân. Bình thường chúng lặng như người chết. Chỉ khi có sát khí thật sự bước vào cốc, chúng mới đồng loạt run lên báo động.
Nàng chưa kịp đứng dậy thì một bóng người ngã sấp xuống trước cửa mộ đường, kéo theo một vệt máu dài in trên nền tuyết.
Là một nam tử trẻ, áo trắng đã nhuộm đỏ nửa lưng, tay vẫn nắm chặt một nửa thanh kiếm gãy. Hắn ngẩng lên, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt sắc như chưa từng biết cúi đầu. “Cô nương… giấu ta. Chúng đang tới.”
Tô Vãn chưa kịp hỏi “chúng” là ai thì từ miệng cốc, đuốc đã sáng rực. Mười mấy hắc y nhân tràn vào như nước vỡ đê, đứng đầu là một lão nhân mặc áo gấm xám, tay cầm phất trần, khí thế trầm ổn đến rợn người.
“Thủ mộ cô nương.” Lão nhân chắp tay, giọng ôn hòa mà từng chữ như dao. “Người này là nghịch tặc của Thiên Cơ Các. Trong tay hắn có nửa thanh Đoạn Nhạc kiếm. Ngươi giao hắn ra, bổn các trọng thưởng. Bằng không—” Ánh mắt lão quét qua những nấm mồ kiếm, “—ba trăm nấm mộ này, e rằng đêm nay sẽ thành ba trăm đống tro.”
Tô Vãn đứng chắn trước người thanh niên, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt. Sư phụ trước khi chết đã dặn nàng một lời, dặn đi dặn lại: “Vãn nhi, dù trời sập, con cũng không được rút kiếm khỏi cốc này.” Ba năm nay nàng chưa từng phạm lời. Nhưng ba trăm nấm mồ nàng ngày ngày quét dọn, thắp hương — nàng không để ai động vào.
“Tiền bối nhận nhầm người rồi.” Nàng cất giọng bình thản. “Đây là mộ địa. Kẻ chết không phân biệt chính tà. Người bị thương ngã vào đất của người chết, theo lệ Mai Kiếm Cốc ba đời, ta phải che chở cho tới khi hắn lành. Tiền bối muốn bắt người, xin đợi trời sáng, đợi hắn khỏi, rồi quang minh chính đại mà bắt.”
Lão nhân cười. “Quy củ của một cô nương giữ mộ, cũng đòi ràng buộc Thiên Cơ Các sao?” Lão phẩy tay. “Đốt.”
Một hắc y nhân ném đuốc về phía nấm mồ gần nhất — nấm mồ chôn thanh kiếm của sư phụ nàng.
Tô Vãn không kịp nghĩ. Thân hình nàng lướt đi như một tia khói, tay rút phắt thanh kiếm gãy trên chính nấm mồ ấy, gạt cây đuốc văng ngược trở lại. Kiếm gãy chạm vào không khí, phát ra một tiếng ngân trong veo, và trong khoảnh khắc ấy, tất cả ba trăm thanh kiếm trong cốc cùng rền vang hưởng ứng, như ba trăm oan hồn cùng lúc tỉnh giấc.
Mấy tên hắc y nhân xông tới đều bị nàng đánh lui chỉ trong ba chiêu. Thân pháp nhẹ, kiếm chiêu sắc, dứt khoát không chút do dự — hoàn toàn không giống một cô gái quét mộ.
Lão nhân áo gấm nheo mắt, nét ôn hòa trên mặt cứng lại. “Kiếm pháp này… Lãnh Nguyệt thân pháp, Đoạn thủy tam kiếm… Ngươi là người của ai?”
Tô Vãn không đáp. Nàng đứng thở dốc giữa màn tuyết, thanh kiếm gãy của sư phụ nắm trong tay lần đầu sau ba năm, lạnh buốt mà quen thuộc đến nhức lòng.
Chính lúc ấy, nàng nghe sau lưng vang lên một tiếng nấc nghẹn.
Người thanh niên áo trắng đang chống nửa thanh Đoạn Nhạc kiếm gượng đứng dậy, ánh mắt hắn không nhìn kẻ địch, cũng không nhìn đường thoát. Hắn đang nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gãy trong tay nàng — cụ thể là nhìn cái chuôi kiếm, nơi khắc một dấu triện mờ hình chim ưng.
Máu trên môi hắn chảy dài, giọng run lên không phải vì đau, mà vì một thứ gì đó còn tàn khốc hơn cả cái chết.
“Thanh kiếm đó…” Hắn ngẩng lên nhìn nàng, mắt đỏ ngầu. “Chuôi khắc ưng triện… Đây là kiếm của Ưng gia trang. Là thanh kiếm đã chém chết cả nhà ta mười năm trước.”
Tô Vãn chết lặng.
Thanh kiếm nàng thờ phụng suốt mười ba năm, thanh kiếm nàng gọi là di vật của sư phụ, thanh kiếm nàng vừa liều mình rút ra để bảo vệ hắn —
“Cô nương.” Người thanh niên nhìn nàng, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng, “sư phụ ngươi… rốt cuộc là ai?”
Leave a Reply