Cái tên nằm ở dòng cuối cùng cuốn sách thứ hai — cái tên Uyển Nhi lén viết suốt hai mươi tám đêm — không phải của nàng, không phải của Lâm Hạ, cũng không phải của vị vương gia đang đứng sau lưng cô. Đó là tên của kẻ thứ tư. Và khi ánh mắt Lâm Hạ chạm vào nó, cả mười năm làm biên tập của cô bỗng đổ sụp trong một tiếng “cạch”.
Bởi cô biết cái tên ấy. Cô đã từng cầm nó trên tay. Và cô đã từng, bằng chính bàn tay này, gạch nó đi.
Cái tên ấy chỉ gồm ba chữ. Nằm lặng lẽ ở dòng cuối cùng cuốn sách thứ hai, viết bằng thứ mực nhợt nhạt mà một nhân vật không được phép cầm bút đã lén chấm ra từng đêm. Lâm Hạ đọc nó một lần, rồi hai lần, ngỡ mắt mình hoa.
“Tần Mặc,” cô đọc thành tiếng. Giọng cô lạc hẳn đi, như thể ba chữ ấy vừa rút mất không khí trong phổi.
“Tần Mặc?” Tiểu Nghiêm nghển cổ. “Nghe cứ như tên nam phụ hắc hoá trong mấy bộ chị hay biên tập ấy. Mà… ủa, sao mặt chị Hạ tái như tờ giấy nháp vậy? Chị quen hả?”
Lâm Hạ không đáp ngay được. Bởi vì cô quen. Quen đến mức sống lưng cô đông cứng lại.
Mười năm trước, năm cô vừa chân ướt chân ráo vào nghề, có một tập bản thảo dày cộp đặt trên bàn cô. Bìa ghi tên tác giả: Tần Mặc. Tựa sách: Đường Về Của Kẻ Thừa. Cô còn nhớ mình đã đọc nó trong một đêm mưa, đọc đến chương ba mươi mốt thì tắc — vì cả cuốn truyện có một nhân vật nữ phụ tên Lâm Uyển Nhi, xuất hiện lấp ló, không thoại, không tuyến, không mục đích. Và cô, bằng cây bút đỏ của một biên tập viên tập sự đang muốn chứng tỏ mình sắc bén, đã khoanh tròn cái tên ấy lại. Bên lề, cô viết đúng bảy chữ.
“Nhân vật này thừa. Xoá đi truyện gọn hơn.”
Cô trả bản thảo. Không nhận. Đó là lần đầu tiên trong đời cô gạch một nhân vật ra khỏi một cuốn sách. Cô đã quên bẵng nó suốt mười năm — cho đến giây phút này, khi chính cái nhân vật cô ra lệnh xoá đang mượn thân xác mình để thở, để yêu, để run rẩy viết tên kẻ tạo ra nó lên trang giấy mỗi đêm.
Con trỏ của kẻ thứ tư nhấp nháy. Rồi nó gõ, chậm rãi, bằng thứ mực đen của người sống:
“Cô nhớ ra rồi à. Phải. Người đầu tiên trả về bản thảo của tôi không phải nhà xuất bản nào xa lạ. Là cô. Cô là cái ‘lần thứ nhất’ trong bảy lần bị từ chối của tôi. Bảy chữ cô viết bên lề, tôi thuộc lòng đến tận bây giờ.”
Căn phòng lặng phắc. Đường tổng quay sang nhìn cô, ánh mắt không trách, chỉ ngỡ ngàng. Tiểu Nghiêm thì há hốc miệng, quên cả chớp mắt.
Lâm Hạ cảm thấy hai đầu gối mình muốn khuỵu. Thì ra không phải ngẫu nhiên cô rơi vào đây. Không phải kẻ thứ tư “chọn một biên tập viên quen tay khai tử” một cách chung chung. Nó chọn đúng người đã ký bản án tử đầu tiên cho Uyển Nhi. Nó lôi cô về đây để bắt cô đối diện với chính bảy chữ mình từng viết — bảy chữ đã biến một cô gái thành “kẻ thừa” trong suốt ba mươi mấy chương và bảy lần bản thảo bị trả về.
“Vậy ra,” cô nói, giọng khàn đặc, “người biến em ấy thành kẻ thừa… là tôi.”
Một bàn tay ấm đặt lên vai cô. Cố Trạm Uyên. Hắn cúi xuống, và lần này — với đôi mắt vừa đọc được chữ — hắn nhìn thẳng vào bảy chữ đỏ đang hiện lại trên màn hình, đọc chúng, rồi khẽ nhíu mày.
“Bảy chữ này,” hắn nói, chậm rãi, “nàng viết mười năm trước. Khi nàng còn chưa biết con bé sẽ có một khuôn mặt. Chưa biết nó sẽ biết đau, biết thương, biết lén viết tên người ta trong đêm.” Hắn ngừng lại. “Người viết ra một dòng chữ, và người phải sống với dòng chữ ấy — chưa bao giờ là cùng một người, Lâm Hạ.”
“Chàng lại nói thoại chuẩn để độc giả rơi nước mắt rồi đấy,” Lâm Hạ chớp mắt thật nhanh, cố nuốt cái nghẹn. “Em đã bảo em ghét mấy câu sâu sắc kiểu đó mà.”
“Ta biết,” hắn đáp, khoé môi cong lên. “Nên ta nói cho nàng ghét. Còn hơn để nàng đứng đó tự gạch tên mình.”
Đúng lúc ấy, bàn tay cô lại tự cử động. Uyển Nhi giành lấy con trỏ, nhưng lần này nàng không viết những dòng e ấp như mọi khi. Nàng gõ, nét chữ run run:
“Chị Hạ đừng tự trách. Em biết tên người viết ra em từ lâu rồi. Em viết tên ‘Tần Mặc’ mỗi đêm suốt hai mươi tám đêm, không phải để hận. Em nghĩ… nếu em gọi tên người ấy đủ nhiều lần, có lẽ một đêm nào đó người ấy sẽ nghe thấy, sẽ nhớ ra rằng cái ‘kẻ thừa’ này cũng do chính tay người ấy nặn ra. Cũng có một trái tim biết đập. Em không xin được sống. Em chỉ xin được nhớ tới.”
Màn hình chớp một cái. Con trỏ của kẻ thứ tư đứng im rất lâu — lâu đến mức mực đen của nó loang ra một vệt, y như một giọt nước mắt rơi trúng trang giấy còn ướt.
Rồi dòng chữ đỏ ở góc phải, cái dòng vừa nãy còn ghi “Đang mở lại chương ba mươi mốt. Tác giả gốc yêu cầu viết lại từ đầu”, bỗng rung lên. Bốn bức tường của căn phòng biên tập bắt đầu nhạt dần, như một trang giấy đang bị tẩy trắng để viết lại. Tách cà phê, chậu trầu bà, cái ghế xoay long bánh — tất cả loang ra thành những vệt mực mờ.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tiểu Nghiêm hoảng hốt túm chặt tay áo Đường tổng. “Cả căn phòng đang… tan ra kìa!”
“Nó không tan,” Lâm Hạ thì thầm, mắt dán vào màn hình. “Nó đang được viết lại. Chương một đang mở ra lần thứ tám.”
Và giữa nền trắng đang lan rộng, một dòng chữ mới hiện lên, sắc nét hơn tất cả những gì đêm nay cô từng thấy:
“Chương 1 — bản viết lại. Nhân vật chính: ______”
Cái ô để trống sau hai chữ “Nhân vật chính” nhấp nháy chờ đợi. Trống trơn. Lần đầu tiên trong cả cuốn truyện, cái ô ấy không được điền sẵn tên ai. Và bên dưới, con trỏ của Tần Mặc gõ ra một dòng cuối cùng, run rẩy nhưng dứt khoát:
“Tôi sẽ cho con bé sống. Lần này, tôi tự viết. Nhưng tôi chỉ được điền đúng một cái tên vào ô nhân vật chính. Một người sẽ là trung tâm của cả câu chuyện mới — và những người còn lại sẽ lại trở thành nền. Cô biên tập, cô đã gạch một cái tên mười năm trước. Giờ tôi trả cây bút lại cho cô. Cô nói tôi nghe: cái tên điền vào chỗ trống này… nên là ai?”
Lâm Hạ nhìn cái ô trống. Nhìn Uyển Nhi trong gương. Nhìn Cố Trạm Uyên đang đứng sau lưng mình. Rồi nhìn xuống mười ngón tay đang run trên bàn phím — mười ngón tay có quyền, chỉ một lần này thôi, viết ra ai được sống và ai lại thành kẻ thừa.
Và cô hiểu ra, lạnh toát sống lưng: dù cô gõ tên ai vào đó, thì hai người còn lại — trong đó có người đàn ông vừa đặt tay lên vai cô — sẽ lại bị đẩy về làm cái nền của trang giấy.
Leave a Reply