Ba chữ tên Nhiếp chính vương nằm chình ình trên ô tác giả của cuốn sách thứ hai — chỗ mà lẽ ra không một nhân vật nào được phép đặt tên mình. Cố Trạm Uyên nhìn nó. Và lần đầu tiên sau ba mươi mốt chương, hắn — kẻ chưa từng đọc nổi một con chữ trên màn hình — bỗng khẽ nhíu mày, môi mấp máy, đọc thành tiếng đúng cái tên của chính mình.
Lâm Hạ chết lặng. Một nhân vật vừa biết đọc, nghĩa là một nhân vật đã trèo được lên phía trên trang giấy. Và ở phía trên ấy — nơi xưa nay chỉ có tác giả mới được đứng — có kẻ đang chờ hắn.
Cố Trạm Uyên đọc lại tên mình. Lần thứ hai. Chậm rãi, tròn vành rõ chữ, như một đứa trẻ vừa được ai đó dạy mặt chữ đầu đời.
Cả căn phòng nín thở. Ba mươi mốt chương qua, hắn là người duy nhất trong đám không đọc nổi một dòng trên màn hình. Hắn từng bảo màn hình với hắn chỉ là một tấm gương trắng lấp loá. Vậy mà bây giờ, hắn đọc.
“Vương gia… biết chữ máy tính rồi hả?” Tiểu Nghiêm há hốc. “Chị Hạ ơi, hay ta đăng ký cho vương gia một khoá tin học văn phòng luôn đi?”
Không ai cười nổi. Lâm Hạ thì hiểu ra, và cái hiểu ấy khiến sống lưng cô lạnh toát.
“Không phải hắn học được chữ,” cô nói khẽ. “Là vị trí của hắn đổi rồi. Một nhân vật đứng trong truyện thì chỉ thấy được cảnh trong truyện. Muốn đọc được con chữ trên màn hình này — thứ chữ nằm ngoài trang giấy — thì phải trèo lên phía trên trang. Mà phía trên trang giấy…” cô nuốt khan, “…chỉ có đúng một chỗ đứng. Chỗ của tác giả.”
Cô quay sang cuốn sách thứ hai. Ba chữ “Cố Trạm Uyên” vẫn nằm nguyên trên ô tên tác giả, đen nhánh, ngang ngạnh.
“Kẻ thứ tư kia,” cô nói, giọng run, “không viết tên chàng vào đó để chơi. Nó vừa đẩy một nhân vật lên làm tác giả. Nó đưa cho chàng cây bút.”
Con trỏ lạ ở dòng bên vẫn nhấp nháy đều. Bình thản đến phát sợ. Rồi nó lại gõ, từng chữ một, bằng thứ mực đen của người sống:
“Cô biên tập giỏi thật. Đúng, tôi đưa cho hắn cây bút. Vì suốt bảy lần gửi đi bảy lần trả về, tôi chưa từng dám làm cái việc ấy.”
“Ông là ai?” Lâm Hạ gõ trả lời, ngón tay bấu vào phím. “Tác giả gốc đã buông bút rồi. Trên ông ấy còn ai nữa?”
Một quãng lặng. Con trỏ lạ đứng im lâu đến mức Đường tổng phải bấu chặt thành ghế.
“Tôi là người viết ra chương một,” nó gõ. “Không phải tác giả gốc — tác giả gốc là kẻ tôi thuê để viết tiếp giùm, vì tôi bí. Tôi mới là kẻ đầu tiên nặn ra Lâm Uyển Nhi. Tôi cho con bé một khuôn mặt, một cái tên, rồi… không nghĩ ra nổi cho nó một lối sống. Nên tôi gán nó làm nữ phụ. Kẻ thừa. Rồi tôi gửi bản thảo đi, nhờ người viết hộ cái kết. Bảy lần. Ai cũng viết đến chương ba mươi mốt là tắc. Vì không ai chịu cho một kẻ thừa được sống.”
Lâm Hạ thấy tim mình thắt lại. Cô nhìn xuống bàn tay — bàn tay của Uyển Nhi, cô gái bị chính người tạo ra mình xếp vào ô “kẻ thừa” ngay từ nét bút đầu tiên.
“Còn tôi thì sao?” cô hỏi. “Tôi rơi vào đây từ chương ba. Ai kéo tôi vào?”
“Tôi.” Câu trả lời gọn lỏn. “Lần thứ tám, tôi thôi không thuê người viết nữa. Tôi thả một biên tập viên thật vào trong truyện. Một người quen tay khai tử nhân vật. Tôi cá rằng, chỉ có kẻ cả đời gạch tên người khác mới đủ nhẫn tâm để gạch nốt con bé Uyển Nhi đi cho gọn, để cái kết cuối cùng được viết ra.”
Căn phòng lặng như tờ. Lâm Hạ ngồi chết trân. Thì ra cô được chọn không phải vì cô giỏi cứu người. Mà vì kẻ trên cao kia tin cô sẽ ra tay giết người — giết Uyển Nhi.
“Ông tính nhầm rồi,” cô nói, từng chữ nghiến ra. “Tôi làm biên tập mười năm. Tôi gạch tên nhân vật hàng nghìn lần. Nhưng chưa một lần nào tôi thấy nhẹ lòng khi làm việc đó. Ông tưởng nghề của tôi là giết chữ à? Không. Nghề của tôi là giữ cho bằng được những chữ đáng sống.”
Và rồi, chuyện không ai ngờ xảy ra.
Bàn tay cô — bàn tay chung của cô và Uyển Nhi — bỗng không còn do cô, cũng không do Uyển Nhi điều khiển nữa. Nó được nhấc lên bởi một sức mạnh khác. Ấm. Vững. Cố Trạm Uyên đã đặt tay hắn chồng lên tay cô, và lần này, chính hắn dẫn con trỏ đi.
Hắn — người vừa được đẩy lên làm tác giả — kéo con trỏ về cuốn sách thứ hai. Về đúng cái ô có tên hắn. Lâm Hạ chồm theo, tim đập loạn.
“Chàng làm gì đấy? Đừng ký thêm gì vào đó—”
“Ta không ký,” Cố Trạm Uyên nói, mắt vẫn dán vào màn hình mà bây giờ hắn đọc được từng chữ. “Ta xoá.”
Hắn khựng lại một nhịp, rồi bật ra một tiếng cười khẽ — cái cười ngạo nghễ của kẻ từng đứng giữa pháp trường mà không đổi sắc. “Nàng vừa dạy cả bọn một câu hay lắm: nghề của nàng là giữ chữ đáng sống. Vậy để ta dùng cái quyền tác giả mà kẻ kia vừa nhét vào tay ta, làm đúng một việc — trước khi ta trả nó lại.”
Ngón tay hắn hạ xuống. Ba chữ “Cố Trạm Uyên” trên ô tác giả cuốn sách thứ hai nhoè đi, rồi tan thành khoảng trống trắng như cũ.
Nhưng hắn không dừng ở đó. Con trỏ dưới tay hắn trượt tiếp, sang trang bản thảo trắng của chương cuối — nơi con số đỏ “còn 1 chương” vẫn treo lơ lửng. Và người đàn ông cổ trang chưa từng chạm vào một cái bàn phím trong đời, bắt đầu gõ. Vụng về. Từng chữ một. Nhưng dứt khoát.
Hắn không viết đường sống cho mình. Không viết đường về cho Lâm Hạ. Không ký tên Uyển Nhi vào chỗ chết.
Hắn viết một câu hỏi. Gửi thẳng lên kẻ thứ tư đang ngồi phía trên tất cả bọn họ.
“Ngươi bảo bảy người trước đều tắc ở chương ba mươi mốt vì không ai chịu cho kẻ thừa được sống. Vậy ta hỏi ngươi một câu, kẻ đẻ ra tất cả chúng ta: đến chính ngươi — người cầm bút đầu tiên — ngươi có dám cho con bé Uyển Nhi sống không?”
Câu chữ vừa hiện lên, cả bốn con người và ba linh hồn trong phòng cùng nín thở.
Con trỏ của kẻ thứ tư đứng im rất lâu. Lâu đến mức Lâm Hạ tưởng nó đã đăng xuất, đã bỏ chạy như bảy lần trước.
Rồi màn hình chớp một cái.
Con số đỏ “còn 1 chương” ở góc phải bỗng rung lên. Nó không tụt xuống “còn 0”. Nó cũng không đứng yên. Nó… tăng lên. Chậm rãi, lì lợm, con số nhảy thành một dòng chữ mới mà suốt ba mươi hai chương chưa từng xuất hiện:
“Đang mở lại chương ba mươi mốt. Tác giả gốc yêu cầu viết lại từ đầu.”
Và bên dưới, con trỏ của kẻ thứ tư gõ ra đúng một dòng, run rẩy, bằng thứ mực đen nhoè đi như bị nước mắt làm loang:
“Tôi không biết. Đó chính là lý do tôi tìm người viết suốt bảy lần. Nhưng lần này… tôi sẽ ngồi lại xem. Cô biên tập — cô đọc giúp tôi một cái tên nữa được không? Cái tên nằm ở dòng cuối cùng của cuốn sách thứ hai, cái dòng mà con bé Uyển Nhi lén viết trong đêm thứ hai mươi tám. Tôi… chưa bao giờ dám mở nó ra.”
Lâm Hạ chậm rãi kéo con trỏ xuống cuối cuốn sách thứ hai. Xuống dòng chữ cuối cùng mà Uyển Nhi giấu suốt hai mươi tám đêm. Và khi cô đọc được nó, bàn tay cô cứng đờ trên phím.
Bởi cái tên nằm ở dòng cuối ấy — không phải của Uyển Nhi, không phải của cô, không phải của vương gia.
Đó là tên của kẻ thứ tư.
Leave a Reply