Chuông gió trên cửa tiệm reo lên đúng lúc trời đổ mưa. Ôn Kiều ngẩng đầu, kim khâu còn kẹp giữa hai ngón tay — và nụ cười chào khách của cô đông cứng lại giữa chừng.
Người đàn ông bước vào là Lãnh Dịch Thâm.
Bốn năm rồi. Bốn năm kể từ cái đêm anh bỏ lại thành phố này mà đi, không một lời từ biệt. Giờ anh đứng đó, khoác áo măng tô đắt tiền, vai còn đọng vài giọt mưa, cao lớn và xa lạ như bước ra từ một thế giới khác — cái thế giới mà tiệm sửa đồ chật hẹp mười mét vuông của cô không bao giờ với tới.
“Xin chào.” Anh nói, giọng lịch sự và trống rỗng. “Nghe nói ở đây sửa vest gấp trong ngày.”
Anh không nhận ra cô.
Hoặc anh giả vờ không nhận ra. Ôn Kiều không biết đằng nào đau hơn.
Cô đặt kim xuống, hít một hơi, đứng dậy. “Vâng. Anh cứ đưa đồ.”
Anh đặt lên bàn một chiếc túi vải may đo màu xám tro. Kéo khóa. Bên trong là một bộ vest ba mảnh màu xanh than, vải mịn đến mức chỉ nhìn thôi Ôn Kiều đã biết giá của nó bằng cả tháng tiền tiệm. Trên ngực áo cài một đóa hoa cài bằng lụa trắng.
Hoa cài ngực. Màu trắng.
“Đây là…” cô nghe giọng mình khẽ đi.
“Vest cưới của tôi.” Lãnh Dịch Thâm đáp gọn. “Ngày kia làm lễ. Thợ may chính giao trễ, tay áo dài hơn một phân, cổ áo cấn. Cô sửa lại giúp tôi, tối nay lấy được không?”
Ngày kia. Anh cưới. Vào ngày kia.
Ôn Kiều cúi đầu, để mái tóc che đi khuôn mặt. Cô cầm bộ vest lên, ngón tay khẽ run, nhưng giọng vẫn bình thản đến mức chính cô cũng ngạc nhiên. “Được. Anh để lại số điện thoại. Tám giờ tối tới lấy.”
Anh đọc một dãy số. Không phải số cũ. Tất nhiên rồi — cái gì thuộc về bốn năm trước, anh đã thay hết.
Anh đi rồi, chuông gió lại reo, tiếng mưa ùa vào rồi khép lại sau cánh cửa. Ôn Kiều đứng yên rất lâu, ôm bộ vest cưới của người đàn ông mình từng yêu nhất đời, thấy sống mũi cay xè.
Ôn Kiều à, mày đúng là kẻ ngốc nhất thành phố này.
Cô mang bộ vest ra bàn, bật đèn, trải phẳng. Bàn tay làm nghề mười năm của cô tự khắc biết phải làm gì — tháo chỉ tay áo, đo lại, gấp mép. Cô làm rất chậm, chậm hơn bình thường, như thể kéo dài cái công việc này ra là còn được giữ anh lại thêm chút nữa, dù chỉ qua một bộ quần áo.
Đến khi lộn mặt trong áo để sửa lớp lót, ngón tay cô chạm phải một vật cồm cộm trong túi ngực bên trái.
Một mảnh giấy gấp tư, đã cũ, mép sờn.
Đáng lẽ cô không nên mở. Đó là đồ của khách. Nhưng tay cô đã tự mở ra tự bao giờ.
Nét chữ trên giấy khiến cô ngừng thở — vì đó là nét chữ của chính cô, bốn năm trước.
“Dịch Thâm, nếu một ngày anh cưới, em chỉ xin được là người sửa áo cho anh, đứng ở hàng cuối cùng nhìn anh hạnh phúc. Vậy là đủ. — Kiều.”
Đây là tờ giấy cô nhét vào túi áo anh trong đêm sinh nhật cuối cùng của hai người, trước khi anh đi. Cô đã tưởng anh vứt nó đi từ lâu. Vậy mà nó vẫn ở đây, trong bộ vest cưới, được mang tới đúng tiệm của cô, đúng đôi tay cô.
Trùng hợp đến mức không thể là trùng hợp.
Ôn Kiều siết chặt mảnh giấy, tim đập loạn. Anh biết. Anh biết đây là tiệm của cô. Anh cố tình mang tới đây. Nhưng để làm gì? Để cho cô thấy anh sắp cưới người khác? Để trả lại lời hứa ngốc nghếch năm xưa như một cách nói: giờ thì em toại nguyện rồi đấy?
Cửa tiệm bỗng bật mở. Chuông gió reo dồn dập.
Không phải Lãnh Dịch Thâm. Là một cô gái trẻ, mặc áo khoác trắng, tóc buộc cao, mặt tái mét vì mưa. Cô ta nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên bộ vest xanh than đang trải trên bàn, rồi lao tới, giật lấy.
“Bộ vest này!” Giọng cô ta run rẩy. “Của anh Lãnh Dịch Thâm phải không? Anh ấy vừa tới đây phải không?”
Ôn Kiều sững người. “Cô là…?”
Cô gái ngẩng lên, mắt đỏ hoe, buột ra một câu khiến cả gian tiệm như ngừng lại:
“Tôi là cô dâu. Và tôi tới đây để cầu xin chị — xin chị đừng sửa bộ vest này. Vì đám cưới ngày kia… là một cái bẫy. Anh ấy không hề muốn cưới tôi.”
Leave a Reply