Mảnh tiên hồng tám chữ được buộc vào chân con chim ưng nhỏ trước khi trời kịp sáng hẳn. Ngọc Lam đứng bên khung cửa sổ, nhìn cánh chim mất hút vào lớp sương xám phía Tề vương phủ, lòng đếm từng nhịp. Nàng vốn nghĩ, khôn như Tiêu Dục, ít nhất hắn cũng để nàng chờ đến trưa cho ra dáng kẻ nắm đằng chuôi. Nào ngờ, khi tuần trà đầu tiên chưa cạn, ngoài nhị môn Thẩm phủ đã có tiếng vó ngựa gấp. Không nghi trượng, không tiền hô hậu ủng, chỉ một cỗ xe đen trơn dừng lại trong ngõ vắng — kín đáo đến mức chính sự kín đáo ấy đã nói cho nàng biết: hắn coi việc này hệ trọng hơn nàng tưởng.
Tiêu Dục bước vào chính viện, vẫn khoác trên môi nụ cười nhàn nhạt như mọi khi, nhưng mắt thì lướt một vòng qua gương mặt xám tro của Thẩm Thái sư trên giường bệnh, dừng lại nửa khắc ở vệt tím nhạt nơi móng tay ông. “Hàn Tuyết tán,” hắn buông hai chữ, giọng bình thản như đang gọi tên một món điểm tâm. “Ủ nửa tháng, phát ba ngày. Thái sư gặp phải cao thủ rồi.” Ngọc Lam không đáp, chỉ chìa ra bàn tay. Hắn hiểu ý, từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp ngọc nhỏ bằng đốt tay, mở nắp: bên trong là một viên mật khô sẫm màu, tỏa mùi tanh lạnh rất khẽ. Mật Tuyết Đảm điểu. Thứ mà cả kinh thành, ngoài kho dược trong cung, nàng đã tưởng không nhà nào có.
“Vương gia lấy được nhanh vậy,” nàng nói, mắt không rời viên mật. Tiêu Dục khép hộp lại, nhưng không đưa cho nàng, chỉ xoay xoay trong tay. “Ta không lấy trong cung. Vật này ta giữ đã ba năm, phòng khi có ngày dùng đến.” Hắn ngẩng lên, ánh nhìn chợt sắc. “Nàng viết ‘hạc đen không phải hạc’. Ta đọc xong, chỉ cười. Bởi cái lệnh bài giả ấy, ta đã đợi nó xuất đầu lộ diện từ lâu.” Tim Ngọc Lam khẽ giật. Nàng giữ giọng phẳng lì: “Vương gia biết trước có kẻ nhái tín vật Đông cung?” — “Không chỉ biết,” hắn đáp, “ta còn biết thợ khắc ra nó là ai.”
Bốn chữ ấy như một lưỡi dao mảnh lách vào giữa hai người. Ngọc Lam ép mình không lộ vẻ vồ vập, chỉ rót thêm một chén trà, đẩy về phía hắn. Trong đầu nàng, mọi thứ đang chạy như thoi: nếu Tiêu Dục biết thợ khắc, nghĩa là hắn đã lần được một đầu mối mà nàng phải mất bao công mới chạm tới. Nhưng người như hắn, không bao giờ cho không một chữ. “Vương gia định đổi cái tên ấy lấy gì?” nàng hỏi thẳng. Tiêu Dục bật cười, đặt hộp ngọc xuống bàn, đúng khoảng giữa hai người — gần đủ để nàng thấy, xa đủ để nàng chưa với tới. “Viên mật này, ta tặng. Cứu Thái sư trước đã, ta không nỡ nhìn một lão thần trung lương chết tức tưởi vì độc của kẻ tiểu nhân.” Hắn ngừng lại. “Còn cái tên kia — ta để dành, đổi lấy một việc.”
“Việc gì?” — “Yến Thưởng Hoa, ba ngày nữa.” Tiêu Dục nhìn thẳng vào nàng, nụ cười vẫn treo trên môi mà lời thì lạnh. “Ta muốn nàng đến. Đứng ở chỗ ta chỉ, nói câu ta dặn, vào đúng khắc ta cần. Chỉ một lần. Xong việc, cái tên thợ khắc ngọc là của nàng, kẻ đứng sau hắn cũng là của nàng.” Ngọc Lam nghe mà sống lưng lạnh toát. Yến Thưởng Hoa — chính là cái yến tiệc mà kiếp trước đã mở màn cho toàn bộ tấn bi kịch của đời nàng, nơi nàng bị gả sai người, tin sai kẻ, để rồi cả Thẩm gia trượt xuống vực. Nàng trọng sinh trở về, vốn định tránh cho xa cái yến ấy. Vậy mà Tiêu Dục lại muốn đẩy nàng vào ngay giữa nó.
Nàng chợt hiểu. Tám chữ nàng viết vừa là lời cầu cứu, vừa là mồi câu — nhưng hắn cũng đang thả một mồi câu khác, to hơn, ngọt hơn, ngay trước mặt nàng. Hắn cứu cha nàng để nàng mắc nợ, rồi lấy chính món nợ ấy buộc nàng bước vào bàn cờ của hắn tại Yến Thưởng Hoa. Kiếp trước nàng chết, một phần vì từng nợ hắn một ân tình. Kiếp này, món nợ ấy lại tìm đến, sớm hơn cả nàng lường. Ngọc Lam nhìn viên mật trong hộp, rồi nhìn gương mặt cha đang thoi thóp. Giữa một cái giá chưa rõ mặt và một mạng người đang cạn dần, nàng không có quyền chọn lâu.
“Được.” Nàng nói, gọn một tiếng, tay khép lấy hộp ngọc. “Nhưng ta có điều kiện của ta. Trước Yến Thưởng Hoa một ngày, vương gia phải nói cho ta biết ta sẽ đứng vào ván cờ nào. Ta không phải quân cờ để người đẩy mà không cho thấy bàn.” Tiêu Dục nhìn nàng một lúc lâu, rồi trong mắt hắn thoáng qua một tia rất khó gọi tên — không phải đắc ý của kẻ vừa gài được người, mà gần như là… hài lòng, thứ hài lòng của người tìm được một đối thủ xứng tay. “Nàng đúng là không giống Thẩm Ngọc Lam của một năm trước.” Hắn nói khẽ, như tự nhủ. Ngọc Lam giật mình trong lòng, nhưng ngoài mặt chỉ lạnh nhạt: “Người sắp mất cha, ai còn giống mình của hôm qua.”
Hắn không hỏi thêm, đứng dậy chỉnh lại tay áo. Đến cửa, hắn quay lại, buông một câu tưởng như tiện miệng: “Viên mật ấy cứu được cha nàng. Nhưng ta khuyên nàng, khi sắc thuốc, đừng để Thái Y viện dính vào, cũng đừng tin bất cứ ai trong phủ tự nhận là biết cách dùng nó.” Ngọc Lam cau mày: “Ý vương gia là?” Tiêu Dục mỉm cười, ánh mắt lần này không còn chút đùa cợt: “Ý ta là — kẻ nhét con hạc đen vào chén thuốc nhà nàng, không phải người ngoài Thẩm phủ. Thợ khắc ngọc ấy, ba năm trước, từng khắc một cây trâm cho một vị phu nhân. Cây trâm ấy, đến giờ vẫn còn cài trên đầu một người trong chính phủ này.”
Cửa xe đen khép lại, tiếng vó ngựa xa dần vào sương sớm. Ngọc Lam đứng lặng giữa chính viện, hộp ngọc lạnh buốt trong lòng bàn tay, mà tai vẫn văng vẳng câu nói cuối cùng của Tiêu Dục. Một cây trâm. Một vị phu nhân trong phủ. Nàng chậm rãi ngoảnh đầu, ánh mắt lướt qua dãy hành lang dẫn về hậu viện — nơi ở của người mà cả Thẩm phủ vẫn gọi là mẹ kế của nàng, kế phu nhân Liễu thị. Và trong khoảnh khắc ấy, nàng chợt nhớ ra: sáng nay, khi cả phủ nháo nhào vì Thái sư nguy kịch, chỉ có một người duy nhất không hề chạy tới bên giường bệnh — chính là bà ta.
Leave a Reply