Cái tên thật của Lâm Hạ vừa hiện lên giữa màn hình, đúng chỗ lẽ ra phải là “bản lưu số 1”. Không ai trong phòng gõ nó. Không ai dám chạm vào nó. Và khi dòng đỏ “còn 1 chương” tưởng như đã định đoạt tất cả, thì trên trang bản thảo — nơi chỉ có bốn con người và ba linh hồn — một con trỏ thứ năm bỗng nhấp nháy.
Nó không phải của Lâm Hạ. Không phải của Uyển Nhi. Càng không phải của tác giả gốc đã buông bút. Có kẻ, từ phía bên kia trang giấy, vừa lặng lẽ đăng nhập…
Con số đáng lẽ phải hiện sau chữ “Đang khôi phục bản lưu số” đã đứng im. Ở đúng chỗ ấy, màn hình rành rành cái tên Lâm Hạ mang ở kiếp trước — cái tên cô không nghe ai gọi suốt hai mươi chín chương, đến mức chính cô cũng ngỡ mình chưa bao giờ có nó.
Đọc thấy nó, đầu gối cô mềm ra. Không phải vì sợ. Mà vì trong một tích tắc, cô nhớ mùi cà phê máy ở tòa soạn, nhớ cái ghế xoay long một bên bánh, nhớ tiếng chuông tin nhắn của mẹ lúc mười giờ đêm. Cả một thế giới cô tưởng đã đánh mất ùa về chỉ qua vài con chữ đen trên nền trắng.
“Đó là… tên thật của em, đúng không?” Đường tổng hỏi, giọng khẽ như sợ làm vỡ điều gì. “Cái máy này đang gọi em về.”
Lâm Hạ chưa kịp trả lời thì Tiểu Nghiêm bật kêu lên. “Tách cà phê! Chị Hạ ơi, tách cà phê của em quay lại rồi!” Quả thật, trên mặt bàn, ngay chỗ ban nãy còn trơ một khoảng trống tròn trịa, tách cà phê nguội đã lặng lẽ hiện ra như chưa từng biến mất. Trong góc phòng, chậu trầu bà cũng xanh trở lại, lá vươn đúng cái dáng mà chương mười tám cô từng tả.
Và Cố Trạm Uyên — người nãy giờ mờ đi gần một nửa như một dòng chữ bị tẩy — đang đậm dần trở lại. Vết mực dính ở cổ tay áo hắn, thứ cô sợ đã phai mất, lại hiện lên đen nhánh. Hắn cúi nhìn hai bàn tay mình, lần đầu tiên trong đêm nay để lộ chút kinh ngạc.
“Ta… đầy lại rồi,” hắn nói. “Cái cảm giác bị rút mực đi từng giọt, nó ngừng rồi.”
Lâm Hạ hiểu ra, và suýt bật cười vì cái sự tầm thường của chân lý. “Vì em không viết một cái kết,” cô nói, giọng run run. “Khôi phục bản lưu không phải là xóa cái đang có để thay cái cũ vào. Nó lôi lại tất cả những gì đã bị dọn đi. Con đồng hồ đó tưởng nó đang cắt gọt truyện cho gọn — nhưng em vừa bắt nó nhả ra hết những thứ nó đã nuốt. Tách cà phê, chậu cây, và…” cô nhìn Cố Trạm Uyên, “…và cả chàng.”
“Vậy là thắng rồi sao?” Tiểu Nghiêm reo lên, mắt long lanh. “Không ai phải chết! Vương gia đầy lại, tên thật của chị cũng hiện ra để đưa chị về!”
Nhưng dòng đỏ ở góc màn hình vẫn nằm đó, lì lợm, không đổi một nét: “Chương cuối: còn 1 chương.” Cái tên thật của Lâm Hạ nhấp nháy bên cạnh nó như một cánh cửa hé mở — chỉ cần cô viết thêm một chương, bước qua ngưỡng ấy, là về được nhà thật.
Bàn tay cô lại tự cử động. Uyển Nhi giành lấy con trỏ, gõ những dòng chữ e ấp đã thành quen thuộc: “Chị thấy chưa? Chị về được rồi. Không cần em ký tên vào cuốn thứ hai nữa. Chị chỉ cần viết một chương cuối cho mình, bước qua cái tên kia, là hết. Vương gia đã đầy lại, em cũng chẳng phải tan thành mực.”
“Em nói dễ nghe thật đấy.” Lâm Hạ hít một hơi, cố nuốt cái nghẹn đang dâng lên. “Nhưng chị làm biên tập mười năm, chị biết một chuyện em chưa biết: khôi phục bản lưu chỉ giữ lại được cái đã có. Nó không sinh ra được cái chưa từng tồn tại. Tách cà phê quay lại, vì nó từng có trong bản nháp. Vương gia đầy lại, vì chàng có trong hai mươi chín chương. Còn đường về của chị — nó chưa từng được viết. Muốn có, chị vẫn phải tự tay gõ nó ra. Và mỗi chữ chị gõ, con số đỏ kia lại tụt.” Cô ngừng lại. “Nghĩa là chị vẫn chỉ có đúng một chương. Về nhà, hay ở lại — chị vẫn phải chọn.”
Cả căn phòng lặng đi. Cái hy vọng vừa lóe lên vụt tối như đèn cạn dầu.
Cố Trạm Uyên bước tới, đặt bàn tay giờ đã chắc chắn của mình lên vai cô. Hắn không đọc được một chữ trên màn hình, nhưng hắn đọc được cái cách sống lưng cô cứng lại. “Nàng cứ viết,” hắn nói, trầm và ấm. “Ta đã sống một đời trên pháp trường của kẻ khác. Nếu chương cuối này là của nàng, thì để nó là đường về của nàng. Ta không cần một cái kết đẹp. Ta chỉ cần biết nàng còn được thở ở một nơi có ánh mặt trời thật.”
“Chàng đúng là nhân vật nam chính mẫu mực,” Lâm Hạ cười méo xệch, gạt nước mắt. “Câu nào cũng chuẩn để độc giả khóc. Nhưng em xin lỗi — em là biên tập, em ghét nhất mấy câu thoại hy sinh sáo rỗng như thế.”
Cô đặt mười ngón tay lên phím, chuẩn bị gõ chương cuối — chương của riêng mình. Và đúng khoảnh khắc ngón trỏ cô sắp chạm xuống, một điều xảy ra khiến cả bốn người cứng đờ.
Trên trang bản thảo trắng, cách con trỏ của cô đúng một dòng, một con trỏ khác bỗng hiện lên. Nhấp nháy đều đặn. Bình thản. Nó không phải của cô — con trỏ của cô đang đứng yên dưới tay cô. Không phải của Uyển Nhi — Uyển Nhi vừa rút về, nhường lại bàn tay. Không phải của tác giả gốc — giọng ông ấy bao giờ cũng đến kèm màu chữ mỏi mệt.
Con trỏ thứ năm ấy bắt đầu gõ. Từ tốn. Bằng thứ mực đen của người sống, thứ mực mà suốt ba mươi chương chỉ mới xuất hiện một lần.
“Tôi tìm bản thảo này lâu lắm rồi,” dòng chữ hiện ra, từng chữ một. “Tôi gửi nó đi bảy lần. Bảy lần bị trả về. Chưa lần nào có ai viết tiếp được đến chương ba mươi mốt.”
Tiểu Nghiêm nắm chặt tay áo Lâm Hạ. Đường tổng đứng bật dậy, mặt trắng bệch — ba mươi năm cầm bút đỏ, bà nhận ra ngay cái giọng của một kẻ vừa mở lại tài liệu của chính mình.
Rồi con trỏ lạ ấy rời trang bản thảo. Nó trượt sang cuốn sách thứ hai — cuốn Uyển Nhi lén chép suốt hai mươi tám đêm, cuốn có ô tên tác giả còn bỏ trống mà Uyển Nhi định điền tên mình. Nó dừng lại ngay trên ô trống ấy.
“Không—” Lâm Hạ chồm tới, nhưng bàn tay cô không giành lại được quyền điều khiển. Cô chỉ biết nhìn con trỏ lạ hạ xuống ô tên tác giả còn bỏ trống, và bắt đầu điền.
Không phải tên Uyển Nhi. Không phải tên thật của Lâm Hạ. Cũng chẳng phải tên tác giả gốc.
Trên ô tên tác giả của cuốn sách sinh ra từ hư không, con trỏ của kẻ thứ tư viết ra ba chữ mà cả bốn người trong phòng đều thuộc nằm lòng — ba chữ mà lẽ ra không đời nào được phép nằm ở đó. Bởi một nhân vật thì không thể tự viết nên câu chuyện có mình bên trong.
Đó là tên của Nhiếp chính vương Cố Trạm Uyên.
Leave a Reply