Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 13: Điều Khoản Số Mười – Yêu Em Trọn Đời
Hành lang bệnh viện trắng toát, mùi cồn quen thuộc khiến Cố Trạm sống lại nỗi sợ của đứa trẻ bảy tuổi năm nào. Anh đi đi lại lại trước phòng khám, điện thoại vẫn sáng dòng tin nhắn lạ, nhưng lúc này anh không còn tâm trí đâu nghĩ tới nó.
Cửa mở. Bác sĩ bước ra, và — kỳ lạ thay — bà mỉm cười. “Chúc mừng anh. Phu nhân không sao cả. Chỉ là kiệt sức, huyết áp tụt, cần nghỉ ngơi.” Bà dừng một nhịp, nụ cười rộng hơn. “Và cần bổ sung dinh dưỡng, cho cả hai người.”
Cố Trạm ngây ra. “Cả… hai?”
“Chị nhà mang thai được sáu tuần rồi, anh chưa biết à?”
Thế giới quanh Cố Trạm bỗng lặng đi. Rồi một thứ cảm xúc anh chưa từng biết gọi tên trào lên, ấm nóng, dâng ngập lồng ngực, khiến mắt anh cay xè. Người đàn ông vừa vượt qua một cơn bão thương trường không đổ, giờ phải vịn vào tường vì hai chữ “cả hai”.
Anh bước vào phòng. Hạ Miên nằm đó, gương mặt đã hồng hào trở lại, đang bối rối vân vê góc chăn. Cô nhìn anh, ngập ngừng: “Em… em cũng vừa mới biết. Em chưa kịp—”
Cố Trạm không nói gì. Anh chỉ bước tới, cúi xuống, ôm lấy cô thật khẽ, như ôm một thứ quý giá nhất trên đời mà anh sợ làm vỡ. “Cảm ơn em,” anh thì thầm bên tai cô. “Cảm ơn em đã đến. Cảm ơn em đã không bỏ chạy. Cảm ơn em… vì tất cả.”
Hạ Miên vòng tay ôm lấy cổ anh, và lần này, cả hai đều khóc, nhưng là nước mắt của một loại hạnh phúc mà trước đây họ không dám tin mình xứng đáng.
Ba ngày sau, khi Hạ Miên xuất viện, Cố Trạm đưa cô về — nhưng không về biệt thự. Anh chở cô tới tiệm bánh mười hai mét vuông, nơi mọi chuyện bắt đầu.
Cửa tiệm treo đầy đèn nhỏ lung linh. Trên quầy, thay vì bánh, là một chiếc hộp. Bên trong không phải nhẫn — mà là bản hợp đồng hôn nhân cũ của họ, tờ giấy đã khởi đầu tất cả bằng những điều khoản lạnh lùng.
“Anh nhớ điều khoản số chín chứ?” Cố Trạm nói, cầm tờ giấy lên. “‘Nghiêm cấm nảy sinh tình cảm thật.’ Anh viết nó vì anh là một kẻ hèn nhát, sợ yêu, sợ mất.”
Anh xé đôi bản hợp đồng, để những mảnh giấy rơi xuống như tuyết.
Rồi anh quỳ một gối, rút từ túi áo ra một chiếc nhẫn giản dị, và một tờ giấy mới, chỉ có một dòng viết tay:
“Điều khoản số mười: Cố Trạm có nghĩa vụ yêu Hạ Miên trọn đời, không thời hạn, không điều kiện chấm dứt, vi phạm sẽ bị phạt bằng cách yêu nhiều hơn nữa.”
“Hạ Miên,” anh ngước lên, ánh mắt không còn một mảnh băng giá, chỉ còn ánh sáng, “lần này không phải hợp đồng. Lần này là anh cầu hôn em, thật lòng. Em… ký tên vào đời anh chứ?”
Nước mắt lăn dài, Hạ Miên gật đầu, rồi lại lắc, rồi bật cười ngặt nghẽo giữa những giọt nước mắt. “Em ký. Nhưng em thêm một điều khoản phụ: anh phải học rửa bát cho tử tế.”
“Đồng ý.” Anh cười — nụ cười trọn vẹn đầu tiên trong đời — rồi đứng dậy, lồng chiếc nhẫn vào tay cô và hôn cô, giữa tiệm bánh nhỏ thơm mùi trà xanh và vani, dưới ánh đèn lung linh như sao.
Đêm đó, khi Hạ Miên đã ngủ say trong vòng tay anh, một bàn tay đặt che chở lên bụng cô, Cố Trạm chợt nhớ tới dòng tin nhắn lạ trên điện thoại. “Ba năm trước cô ấy thật sự là ai…”
Anh nhìn gương mặt bình yên của vợ mình, khẽ mỉm cười. Dù ba năm trước cô là ai, dù còn bao nhiêu bí mật chưa kể, anh cũng sẽ ở lại. Nhưng linh cảm của một người từng bước qua quá nhiều giông bão mách bảo anh: câu chuyện của họ, có lẽ, vẫn chưa khép lại.
Anh mở điện thoại, nhìn dòng tin nhắn một lần nữa, rồi nhắn lại một câu duy nhất cho số lạ: “Cô ấy là vợ tôi. Đó là tất cả những gì tôi cần biết. Còn cô — cô là ai?”
Ba dấu chấm hiện lên, báo hiệu đối phương đang gõ. Rồi một cái tên hiện ra trên màn hình, khiến ngón tay Cố Trạm khựng lại giữa không trung.
Một cái tên mà anh đã chôn cùng ký ức về mẹ, hai mươi ba năm trước.
Leave a Reply