Hai chữ “Là ta” rơi xuống, nhẹ như một cánh hoa, mà Ngọc Lam nghe ra tiếng của một lưỡi dao vừa xoay trong lần áo. Nàng không lùi, không biến sắc, thậm chí không chớp mắt. Trong khoảnh khắc mà một tiểu thư khuê các lẽ ra phải run lên vì bị chính người vừa cứu mình phản bội, nàng chỉ khẽ nghiêng đầu, như đang nghe một nước cờ lạ và bận tính xem nó dẫn tới đâu.
Bởi nàng hiểu, kẻ như Tiêu Dục không bao giờ thí một quân cờ mà không thu về ba quân khác. Người thợ họ Tần là nhân chứng quý nhất trong tay hắn — thứ hắn giấu kỹ đến mức kiếp trước có kẻ phóng hỏa cả gian xưởng cũng không moi ra được. Vậy mà sáng nay hắn tự tay chỉ đường cho Chung ma ma tới. Đốt kho báu của chính mình, chỉ có hai lẽ: hoặc kho báu ấy đã được dời đi nơi khác, hoặc hắn muốn có ai đó trông thấy ngọn lửa.
“Vương gia dâng gian xưởng này cho Gia Ninh,” Ngọc Lam chậm rãi cất chiếc hộp gỗ rỗng vào tay áo, giọng bình thản đến lạ, “không phải để giết người thợ. Người thợ đã theo cửa sau đi mất, vương gia biết rõ. Ngài dâng nó, là để xem ai sẽ tới nhặt.”
Nụ cười trên môi Tiêu Dục khựng lại nửa phần. Hắn vốn tới để nhìn nàng hoảng loạn, để in vào mắt nàng nỗi sợ về một kẻ có thể bán đứng nàng bất cứ lúc nào. Nào ngờ nàng lại bóc trần nước cờ của hắn ngay khi nó vừa được đặt xuống.
“Nói tiếp đi.” Hắn xoay chi mai chưa nở trong tay, tựa lưng vào cột gỗ mục, dáng vẻ thư nhàn như đang nghe kể chuyện.
“Chung ma ma là người thân tín nhất bên cạnh Gia Ninh — kẻ mà công chúa chỉ sai đi khi việc hệ trọng đến mức không dám giao cho ai khác.” Ngọc Lam bước một vòng quanh gian xưởng, tay lướt qua mặt án còn vương bụi ngọc. “Nếu vương gia chỉ thả tin cho một tên tùy tùng quèn, kẻ tới sáng nay đã là đám lính tráng. Nhưng ngài thả đúng chỗ, đúng lúc, để buộc Gia Ninh phải đích thân động tay. Và người bà ta phái đi đã nói thay bà ta một điều: viên Hồi Dương đan đêm qua không phải ngự y tự tiện, cũng chẳng phải kẻ dưới lạm quyền. Là chính tay công chúa. Bằng không, bà ta đã không vội đến mức sai Chung ma ma lặn lội trong sương lúc trời chưa sáng.”
Ngọc Lam dừng lại trước mặt hắn, ngẩng lên nhìn thẳng. “Vương gia đâu cần người thợ khai. Ngài chỉ cần Gia Ninh tự bước ra khỏi bóng tối một bước. Và bà ta đã bước — trước mặt ta, trước mặt ngài. Sáng nay ta mất một gian xưởng bỏ hoang. Còn ngài, thu về cái xác nhận rằng con hạc đen, viên thuốc độc, và cả cái chết hụt của người thợ, thảy đều chung một bàn tay.”
Tiêu Dục im lặng hồi lâu. Rồi hắn bật cười, tiếng cười lần này không còn cái lạnh khách khí, mà thoáng một phần thật. “Thẩm Ngọc Lam, kiếp trước nàng chết oan trong cái miếu đổ, quả là phí.” Hắn đẩy người khỏi cột gỗ, tiến lại gần. “Đúng. Ta thả mồi, Gia Ninh đớp. Giờ thì trong tay ta có lời người thợ, trong tay nàng có viên thuốc, và cả hai ta đều đã tận mắt thấy bà ta sốt ruột đến nhường nào. Nàng nói xem, ta với nàng, có nên ngồi chung một mâm không?”
“Ngồi chung mâm với người vừa bán đứng ta sáng nay?” Ngọc Lam khẽ cười, không chút ấm áp. “Vương gia, ngài quên mất một chuyện. Muốn dâng gian xưởng này cho Chung ma ma, ngài phải biết trước ta sẽ tới đây sáng nay. Ta rời phủ khi trời chưa rạng, không đèn, không kiệu, chỉ mang theo một nha hoàn. Cha ta còn nằm liệt giường, cả Thẩm phủ không một ai hay ta đi đâu.”
Nàng thấy khóe mắt Tiêu Dục hơi động — rất khẽ, nhưng đủ.
“Vậy mà ngài biết. Biết đủ sớm để kịp thả tin, kịp để Chung ma ma tới đúng lúc, rồi kịp thong dong bước vào cứu ta như một vị anh hùng.” Giọng nàng hạ xuống, từng chữ sắc như nét khắc trên ngọc. “Nghĩa là trong Thẩm phủ của ta, có một cái miệng đang nói cho ngài nghe từng bước chân của ta. Vương gia cứu ta khỏi tay Gia Ninh, chẳng qua để nhắc ta nhớ: ta còn chưa ra khỏi cửa nhà mình, đã nằm gọn trong lòng bàn tay ngài rồi.”
Tiêu Dục không phủ nhận. Hắn chỉ nhặt chi mai chưa nở lên, đặt nó vào tay nàng, cánh hoa lạnh buốt. “Về đi. Đường về phủ sáng nay e sẽ dài hơn mọi khi.” Hắn quay lưng, khoác cẩm bào bước ra cửa, bỏ lại một câu buông hờ trong sương: “À — cái miệng ấy, nàng nên tìm cho ra trước Yến Thưởng Hoa. Bằng không, thứ nàng vừa cất trong tay áo, chưa kịp đặt vào tay ta, đã nằm trên án thư Gia Ninh mất rồi.”
Sương ngoài cửa nuốt lấy bóng hắn. Ngọc Lam đứng một mình giữa gian xưởng lạnh, tay nắm chặt chi mai đến khi cành khô gãy gục. Kiếp trước, nàng chết vì tin lầm người trong nhà. Kiếp này, nàng vừa được nhắc — bằng cách tàn nhẫn nhất — rằng kẻ phản bội chưa bao giờ đứng ngoài cổng. Nó đang ngồi trong chính Thẩm phủ, ăn cơm nhà nàng, gọi cha nàng một tiếng “lão gia”, và mỉm cười với nàng mỗi sớm.
Nàng bước ra khỏi xưởng, sương phủ kín lối. Trong đầu nàng lần lượt hiện lên từng gương mặt của những kẻ biết nàng rời phủ sáng nay: lão gác cổng lưng còng, bà vú già hay lẩm bẩm, đứa tiểu đồng ngủ gật bên chái bếp. Rồi nàng khựng lại. Chỉ có một người, đêm qua, đã hỏi nàng một câu tưởng như vô tình — câu hỏi mà giờ đây, đứng giữa sương, nàng mới thấy nó lạnh gáy đến nhường nào: “Sáng mai tiểu thư có cần chuẩn bị kiệu sớm không?”
Ngọc Lam nhắm mắt. Khi mở ra, ánh nhìn đã lạnh như băng tuyết đầu đông. Nàng biết mình phải về nhà — không phải để lẩn trốn, mà để bắt đầu một cuộc vây bắt khác, ngay trong gian phòng nàng vẫn ngỡ là chốn bình yên cuối cùng của đời mình. Con hạc đen ngoài cửa chưa hạ xong, thì một con rắn đã cuộn sẵn dưới gối nàng tự bao giờ.
Leave a Reply