Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 38: Kẻ tự tay thả mồi

Hai chữ “Là ta” rơi xuống, nhẹ như một cánh hoa, mà Ngọc Lam nghe ra tiếng của một lưỡi dao vừa xoay trong lần áo. Nàng không lùi, không biến sắc, thậm chí không chớp mắt. Trong khoảnh khắc mà một tiểu thư khuê các lẽ ra phải run lên vì bị chính người vừa cứu mình phản bội, nàng chỉ khẽ nghiêng đầu, như đang nghe một nước cờ lạ và bận tính xem nó dẫn tới đâu.

Bởi nàng hiểu, kẻ như Tiêu Dục không bao giờ thí một quân cờ mà không thu về ba quân khác. Người thợ họ Tần là nhân chứng quý nhất trong tay hắn — thứ hắn giấu kỹ đến mức kiếp trước có kẻ phóng hỏa cả gian xưởng cũng không moi ra được. Vậy mà sáng nay hắn tự tay chỉ đường cho Chung ma ma tới. Đốt kho báu của chính mình, chỉ có hai lẽ: hoặc kho báu ấy đã được dời đi nơi khác, hoặc hắn muốn có ai đó trông thấy ngọn lửa.

“Vương gia dâng gian xưởng này cho Gia Ninh,” Ngọc Lam chậm rãi cất chiếc hộp gỗ rỗng vào tay áo, giọng bình thản đến lạ, “không phải để giết người thợ. Người thợ đã theo cửa sau đi mất, vương gia biết rõ. Ngài dâng nó, là để xem ai sẽ tới nhặt.”

Nội dung chương bị khóa 🔒

🔓 Nhấn để mở chương

Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *