Số Máy Anh Để Lại Vẫn Đổ Chuông – Chương 1: Nửa Đêm, Đầu Dây Bên Kia Có Người Nhấc Máy

Written by

in

Đã bốn trăm hai mươi ba đêm, và đêm nào Diệp Tường Vy cũng bấm gọi cùng một số máy.

Nàng ngồi bệt trên sàn ban công tầng mười hai, lưng dựa vào cửa kính lạnh, điện thoại áp bên tai. Bên dưới, thành phố sáng đèn như một vỉ thuốc ngủ khổng lồ mà nàng không bao giờ uống hết. Hồi chuông thứ nhất. Thứ hai. Thứ ba. Rồi giọng nói quen thuộc cất lên, ấm và hơi cười, đúng cái giọng đã thu vào hộp thư thoại từ một buổi chiều nào đó rất xa:

“Xin chào, đây là Hạ Minh Khoa. Tôi đang bận rồi, để lại lời nhắn nhé — tôi sẽ gọi lại cho bạn ngay khi có thể.”

Tiếng “bíp” vang lên. Như mọi đêm, Tường Vy không để lại lời nhắn. Nàng chỉ nghe, để chắc rằng cái giọng ấy vẫn còn tồn tại ở đâu đó trong thế gian này, dù người chủ của nó đã không còn.

Hạ Minh Khoa mất tích ba trăm sáu mươi lăm ngày trước, cộng thêm năm mươi tám ngày kể từ khi cảnh sát chính thức khép hồ sơ. Một vụ lật xe trên đèo trong đêm mưa, chiếc xe cháy rụi dưới vực, không tìm thấy thi thể — chỉ tìm thấy chiếc đồng hồ anh luôn đeo, méo mó, dừng ở 11 giờ 47 phút. Người ta bảo nàng nên chấp nhận. Người ta bảo giữ mãi số điện thoại của một người đã khuất chỉ khiến vết thương không khép lại được.

Nhưng công ty viễn thông vẫn chưa thu hồi số ấy, và chừng nào hộp thư thoại còn cất tiếng, chừng đó Tường Vy còn chưa tin.

Nàng chuẩn bị cúp máy như mọi đêm.

Rồi tiếng “bíp” thứ hai vang lên — thứ tiếng chưa từng có. Và một giọng người thật, không phải đoạn ghi âm, cất lên ở đầu dây bên kia, khàn khàn, mệt mỏi, dè dặt:

“…A lô?”

Điện thoại suýt tuột khỏi tay Tường Vy.

Nàng ngồi bật dậy, tim đập dồn đến mức nghe rõ cả trong tai. Đây không thể là Minh Khoa. Giọng này trầm hơn, khô hơn, có cái gì đó rạn vỡ. Nhưng nó là giọng người sống, đang thở, đang chờ nàng đáp.

“Anh… là ai?” Nàng thốt ra, cổ họng khô khốc. “Sao anh có số máy này?”

Đầu dây im lặng một nhịp dài. Nàng nghe tiếng gì đó như tiếng máy móc bíp bíp đều đặn phía sau — thứ âm thanh nàng đã quá quen suốt những đêm dài ngồi bên giường bệnh của mẹ năm xưa. Tiếng máy theo dõi nhịp tim.

“Tôi cũng đang muốn hỏi cô câu đó.” Giọng người kia chậm rãi. “Đây là số của tôi. Nhưng… tôi không nhớ nó là của tôi. Suốt hai tháng nay, mỗi đêm đúng nửa đêm, cái điện thoại cũ này lại đổ chuông. Không ai nói gì. Tôi tưởng là máy hỏng.”

“Không thể nào.” Tường Vy đứng dậy, đi vào phòng, tay kia bám vào lưng ghế. “Số này là của Hạ Minh Khoa. Anh ấy… anh ấy đã—”

Nàng dừng lại. Không nói hết được chữ “mất”.

“Hạ Minh Khoa.” Người kia lặp lại cái tên, chậm, như đang thử xem nó vừa với miệng mình đến đâu. Rồi anh im rất lâu, lâu đến mức Tường Vy tưởng cuộc gọi đã rớt. Khi anh lên tiếng lại, giọng anh đã khác — có một sợi run rất mảnh chạy qua. “Cô nói lại tên đó xem. Cái tên… nghe quen. Nhưng tôi không nhớ tại sao lại quen.”

“Anh đang nói gì vậy?” Tường Vy gần như quát. “Đây là trò đùa gì? Anh là ai, đang ở đâu?”

“Tôi ở Bệnh viện Phục hồi Chức năng Thành Nam.” Anh đáp, và câu trả lời điềm tĩnh ấy khiến Tường Vy lạnh sống lưng. “Phòng 1147. Người ta tìm thấy tôi mười một tháng trước, trôi dạt ở hạ nguồn sông, gãy ba xương sườn, chấn thương sọ não. Tôi không nhớ mình là ai. Bác sĩ đặt cho tôi một cái tên tạm để gọi. Còn cái điện thoại này… nằm trong túi áo tôi lúc người ta vớt tôi lên. Màn hình vỡ, nhưng vẫn còn sạc được.”

Căn phòng quay chậm quanh Tường Vy. Nàng phải ngồi xuống sàn.

Mười một tháng trước. Hạ nguồn con sông chảy qua chân đèo — đúng con đèo ấy. Một người đàn ông không nhớ mình là ai, trong túi có chiếc điện thoại của Minh Khoa.

“Số phòng.” Nàng nghe tiếng mình thều thào. “Anh vừa nói số phòng bao nhiêu?”

“1147.”

Mười một, bốn mươi bảy. Cùng những con số đông cứng trên mặt chiếc đồng hồ méo mó mà cảnh sát trao lại cho nàng trong một chiếc túi nilon niêm phong. 11:47. Cái giờ mà cả thế giới bảo nàng rằng Minh Khoa đã ngừng tồn tại.

“Đừng cúp máy.” Tường Vy đứng phắt dậy, vớ lấy áo khoác, chân đã xỏ vội vào giày. “Anh nghe tôi nói không? Đừng cúp máy, đừng đi đâu cả. Tôi tới ngay bây giờ.”

“Khoan đã.” Người đàn ông ở đầu dây bỗng gấp gáp, như sợ. “Cô… cô là gì của cái người tên Hạ Minh Khoa ấy?”

Tường Vy khựng lại nơi ngưỡng cửa, tay nắm chặt nắm đấm cửa lạnh ngắt. Câu hỏi ấy, suốt bốn trăm hai mươi ba đêm, chưa ai hỏi nàng. Bởi ai cũng biết câu trả lời, và ai cũng tránh nhắc tới.

“Tôi là vợ chưa cưới của anh ấy.” Nàng nói, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, nóng hổi trên gò má đã lạnh quá lâu. “Chúng tôi lẽ ra đã cưới, vào đúng cái ngày anh ấy gặp nạn. Thiệp mời đã in rồi. Váy cưới vẫn treo trong tủ nhà tôi.”

Đầu dây bên kia, có tiếng thở gấp. Rồi tiếng máy đo nhịp tim phía sau bỗng dồn dập hơn hẳn, réo lên hồi chuông cảnh báo the thé.

“Váy cưới…” Giọng người đàn ông vỡ ra, hoảng loạn, như có thứ gì đó trong đầu anh vừa nứt một đường. “Màu gì? Nói tôi nghe nó màu gì? Tôi vừa… tôi vừa thấy nó. Một cái váy trắng, có thêu hoa mộc lan ở tà. Tại sao tôi lại thấy nó? Tại sao—”

Có tiếng người chạy dồn dập, tiếng cửa bật mở, tiếng ai đó gọi lớn “Bệnh nhân phòng 1147!” — rồi cuộc gọi tắt phụt.

Chỉ còn tiếng tút dài lạnh lẽo áp vào tai Tường Vy, giữa căn phòng nơi chiếc váy cưới thêu hoa mộc lan vẫn đang treo im lìm sau cánh tủ.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *