Bốn mươi tư giây. Đó là tất cả những gì Lâm Uyển Nhi xin, sau hai mươi tám chương nằm im ngủ vùi trong chính thân xác của mình. Nhưng bí mật cô giấu không phải về tác giả gốc, cũng chẳng phải về Nhiếp chính vương — mà về một chi tiết mà Lâm Hạ, với mười năm cầm bút đỏ, đã đọc lướt qua ngay từ chương một mà không hề nhận ra.
Và khi con số trên màn hình tụt xuống “còn 1 chương”, cô mới hiểu: kẻ nắm chìa khóa của cái kết này, suốt từ đầu, vẫn luôn ngồi bên trong lồng ngực cô.
Bàn tay không còn nghe lời Lâm Hạ nữa. Nó gõ chậm rãi, nắn nót, bằng một giọng văn e ấp, dịu dàng đến lạ — thứ giọng của một cô gái chưa từng được ai cho phép nói hết một câu.
“Chị Lâm Hạ, cảm ơn chị đã giữ giùm em cái thân này hai mươi tám chương. Giờ để em nói, kẻo bốn mươi tư giây kia trôi hết mất.”
Trên màn hình, cạnh dòng đỏ “còn 2 chương”, cái đồng hồ hệ thống vô cảm vẫn đếm: 42… 41… 40… Đường tổng nắm chặt thành ghế. Tiểu Nghiêm nín thở. Còn Cố Trạm Uyên — người đàn ông cổ trang đang mờ dần như một dòng chữ bị tẩy — chỉ lặng lẽ đặt bàn tay nhạt màu của hắn lên vai cô, như sợ buông ra là cô sẽ tan mất trước cả hắn.
“Uyển Nhi,” Lâm Hạ thì thầm, để mặc bàn tay kia dẫn dắt. “Em… em tỉnh từ bao giờ?”
“Em chưa từng ngủ.” Con chữ hiện lên khiến sống lưng cô lạnh toát. “Chương ba, khi tác giả định cho em chết, chị nhảy vào thay em. Nhưng linh hồn em không tan — em chỉ nép vào một góc, ngồi xem chị chật vật sống thay em. Hai mươi tám chương, em xem chị mắng vương gia, xem chị vá lại từng lỗ hổng cốt truyện, xem chị khóc mỗi đêm vì sợ bị viết chết. Và em học. Em học cách chị cầm bút.”
Lâm Hạ nghẹn lời. Cả đời làm biên tập, cô quen coi nhân vật là con chữ để mình sắp xếp. Chưa một lần cô nghĩ, có một con chữ đang ngồi trong bóng tối, học lại cách viết từ chính người đến để xóa mình.
38… 37…
“Nói nhanh đi em,” Đường tổng giục, giọng run. “Bí mật gì mà giấu tận hai mươi tám chương?”
Bàn tay Uyển Nhi ngừng một nhịp. Rồi nó không gõ vào trang bản thảo đang mở nữa. Nó rê chuột lên góc màn hình, tới một thư mục mà Lâm Hạ chưa từng để ý — một thư mục xám mờ, tên chỉ vỏn vẹn một dấu chấm, kiểu file ẩn mà người ta cố tình giấu. Uyển Nhi bấm vào. Và cả căn phòng chết lặng.
Bên trong là một bản thảo thứ hai. Dày y hệt bản đang chạy. Cũng hai mươi chín chương. Cũng đúng từng câu chữ Lâm Hạ đã viết — nhưng chép tay, từng chữ một, cẩn thận đến từng dấu phẩy.
“Mỗi đêm chị ngủ, em mượn tay này chép lại cả câu chuyện sang một quyển khác,” Uyển Nhi gõ, chữ run run. “Em sợ lắm. Em sợ đến chương cuối, tác giả gốc bắt chị chọn — chị về nhà thì vương gia thành mực, chị cứu vương gia thì chị kẹt lại đây mãi mãi. Nên em nghĩ ra một điều mà một biên tập viên như chị sẽ không bao giờ nghĩ tới, vì chị quá quen luật của một cuốn sách.”
“Luật gì?” Lâm Hạ hỏi, tim đập thình thịch.
“Tác giả gốc nói: một cuốn sách chỉ chừa chỗ cho một cái kết. Ông ấy nói đúng.” Con trỏ dừng lại, rồi gõ tiếp, từng chữ nặng như đá. “Nhưng ông ấy quên mất — em không làm MỘT cuốn sách. Em làm HAI. Một cuốn cho chị viết đường về nhà. Một cuốn cho chị viết đường sống cho vương gia. Hai cái kết, hai quyển sách, không cái nào xóa cái nào.”
Đường tổng bật dậy, mắt sáng rực như vừa tìm ra lỗ hổng trong một hợp đồng tưởng chừng bít kín. “Trời ơi… đúng rồi. Luật ‘một cái kết’ chỉ ràng trong phạm vi một bản thảo. Con bé này lách luật bằng cách nhân đôi cả cuốn truyện!”
30… 29…
Nhưng niềm vui vụt tắt cũng nhanh như khi nó đến. Lâm Hạ, kẻ mười năm soi bản thảo, đọc ra cái điều mà không ai trong phòng dám đọc. Cô nhìn trang bìa của cuốn sách thứ hai — và thấy chỗ ghi tên tác giả đang bỏ trống, nhấp nháy một ô nhập liệu.
“Một cuốn sách,” cô nói chậm, giọng vỡ ra, “muốn tồn tại thì phải có người ký tên tác giả vào bìa. Cuốn thứ nhất đã có tên chị và em. Còn cuốn thứ hai này… nó đang đợi một chữ ký nữa. Uyển Nhi, em định ký tên ai vào đây?”
Bàn tay Uyển Nhi run lên. Lần này, con chữ hiện ra không còn e ấp nữa, mà bình thản đến nhói lòng — cái bình thản của người đã quyết định từ lâu:
“Tên em, chị ạ. Một cuốn sách sinh thêm ra từ hư không phải lấy mực từ một nhân vật có sẵn. Em là nữ phụ. Ngay từ đầu em đã là kẻ thừa mà ai cũng muốn xóa. Vậy thì lần này, để em tự chọn mình bị xóa vào đâu. Em ký tên vào cuốn thứ hai. Chị viết đường về nhà cho chị ở cuốn thứ nhất. Em, ở cuốn thứ hai, sẽ viết đường sống cho vương gia — bằng chính chỗ mực cuối cùng của em.”
“Không!” Lâm Hạ hét lên, giành lại quyền điều khiển bàn tay, gõ loạn xạ. “Em điên à! Như vậy chị về được, vương gia sống được, nhưng em thì biến mất hoàn toàn! Chị làm nghề khai tử nhân vật mười năm không phải để cuối cùng lại đứng nhìn em tự khai tử mình!”
22… 21…
Cố Trạm Uyên, người không đọc được một chữ trên màn hình, bỗng cúi xuống. Bàn tay đang mờ của hắn khẽ áp lên mu bàn tay cô — nửa là hắn, nửa là Uyển Nhi. Hắn nhìn cô, ánh mắt vẫn vững như cây cột chống giữa cơn động đất, dù thân thể hắn đã trong suốt gần một nửa.
“Ta không hiểu con số kia,” hắn nói khẽ, “nhưng ta hiểu ba cái người trong căn phòng này đang tranh nhau để chết thay nhau. Nàng nghe ta nói một lần này thôi.” Hắn ngừng, rồi mỉm cười — nụ cười của một người từng ra pháp trường mà không đổi sắc mặt. “Cả ba chúng ta đang mắc chung một cái tật của người viết dở: cứ tưởng câu chuyện chỉ có đúng một trang giấy. Uyển Nhi vừa dạy cả bọn một điều — ” hắn gõ nhẹ lên màn hình chỗ hai cuốn sách nằm cạnh nhau, “ — rằng khi hết chỗ trên một trang, thì ta lật sang trang mới. Vậy tại sao chỉ dừng ở hai cuốn?”
Lâm Hạ sững người. Trong một khoảnh khắc, đầu óc biên tập mười năm của cô loé sáng như bị sét đánh. Hai cuốn sách. Một chữ ký còn trống. Một người đang tan thành mực. Một biên tập viên biết rõ hơn ai hết rằng… một bản thảo không bao giờ chỉ có một bản sao lưu.
15… 14… 13…
“Đường tổng,” cô quay phắt lại, giọng đã lấy lại cái sắc lạnh nghề nghiệp, nhưng lần này là để cứu người chứ không phải để khai tử. “Ổ nội bộ của tòa soạn — mỗi tài liệu mở ra đều tự động sinh một bản backup ẩn sau chín mươi giây, đúng không? Cái quy tắc chết tiệt mà em vẫn chửi vì nó làm đầy ổ cứng ấy?”
Mặt Đường tổng trắng bệch, rồi bừng lên. “Đúng. Chín mươi giây. Cái đồng hồ hệ thống… nó không đếm ngược để giết chúng ta. Nó đang đếm tới lúc… tự động lưu.”
10… 9… 8…
Lâm Hạ đặt cả mười ngón tay lên bàn phím. Không phải để viết một cái kết. Mà để làm cái việc tầm thường nhất, bị coi thường nhất, mà một biên tập viên vẫn làm hàng nghìn lần mỗi ngày mà chẳng ai để ý. Cô nhìn Uyển Nhi trong gương mặt phản chiếu trên màn hình, nhìn Cố Trạm Uyên đang mờ đi, và mỉm cười qua nước mắt.
“Tác giả gốc cho chúng ta ba trang giấy và bảo chỉ được một cái kết,” cô nói. “Ông ấy quên mất ông ấy đang chơi trên sân của một biên tập viên. Và biên tập viên thì không viết cái kết. Bọn chị… lưu lại tất cả các bản.”
5… 4… 3…
Ngón trỏ của cô hạ xuống, nhấn tổ hợp phím mà mười năm nay cô bấm bằng phản xạ, hàng nghìn lần, mà chưa lần nào tim đập như bây giờ. Màn hình chớp trắng một cái. Cái đồng hồ đỏ ở góc rùng mình, đổi số — nhưng không phải tụt xuống “còn 1 chương” như cô sợ.
Nó đứng khựng lại. Rồi, chậm rãi, một dòng chữ mới hiện lên, không đỏ, không xanh, không xám — mà là màu đen bình thường của mực người sống, thứ mực mà suốt hai mươi chín chương chưa từng xuất hiện:
“Đang khôi phục bản lưu số… ”
Con số phía sau nhảy múa, quá nhanh để đọc, rồi dừng lại ở một chữ khiến cả bốn người — và cả ba linh hồn đang chen chúc trong một thân xác — cùng lặng đi.
Không phải “bản lưu số 1”. Không phải “số 2”. Ở chỗ ấy, hệ thống hiện lên một cái tên. Một cái tên thật. Cái tên mà Lâm Hạ đã mang ở thế giới bên kia, trước khi rơi vào cuốn truyện này — cái tên mà đến cô cũng gần như quên mất.
Và bên dưới nó, dòng đỏ cuối cùng lặng lẽ hiện ra bốn chữ:
“Chương cuối: còn 1 chương.”
Leave a Reply