Cỗ Máy Số 09 Không Được Phép Yêu – Chương 1: Cỗ Máy Gọi Tên Ở Nhà Của Tôi

Written by

in

“Chỉ số cảm xúc của cỗ máy này là không phẩy ba. Cô biết điều đó nghĩa là gì chứ, kỹ sư Hạ?”

Hạ Ninh biết. Trong toàn bộ Tập đoàn Cẩm Đường, không ai không biết. Một cỗ Cẩm nhân — người máy phục vụ do công ty chế tạo — mà chỉ số cảm xúc vượt quá không phẩy một, tức là nó đã bắt đầu cảm thấy. Và một cỗ máy biết cảm thấy, theo Luật An Toàn Nhân Tạo năm 2141, phải được thu hồi và nung chảy trong vòng hai mươi tư giờ.

“Tôi biết, thưa Giám đốc.” Nàng cúi đầu nhìn bảng số liệu trôi trên màn hình trong suốt. “Nhưng không phẩy ba là con số bất thường. Cẩm nhân bình thường hỏng thì nhảy vọt lên hai, ba phẩy. Con số này… như thể nó đang cố kìm lại.”

Giám đốc Lăng khoát tay, sốt ruột. “Cô là kỹ sư hiệu chỉnh giỏi nhất phòng Cảm Xúc. Việc của cô là mở nó ra, reset về không, rồi ký vào biên bản. Đừng biến một con ốc vít thành triết học.”

Cửa phòng thí nghiệm khép lại sau lưng ông ta. Chỉ còn Hạ Ninh, ánh đèn xanh lạnh, và cỗ máy mang mã số CĐ-09 nằm bất động trên bàn hiệu chỉnh, cổ tay và mắt cá bị khóa từ.

Nàng bước tới, quen tay mở nắp khoang ngực. Đáng lẽ chỉ mất mười phút. Nàng đã làm việc này hàng nghìn lần, với hàng nghìn khuôn mặt tổng hợp giống hệt nhau đến vô hồn.

Nhưng khi ánh sáng chiếu vào gương mặt cỗ máy số 09, ngón tay nàng khựng lại trên bàn phím.

Gương mặt ấy… nàng biết.

Sống mũi thẳng, khóe mắt hơi xếch, vết sẹo mờ bên thái dương trái — dấu vết mà không một dây chuyền sản xuất nào tạo ra, vì Cẩm nhân không bao giờ có sẹo. Đó là gương mặt của Hạ Thần, anh trai nàng, người đã chết trong vụ sập trạm không gian Tân Vọng bốn năm trước, thi thể chưa từng được tìm thấy.

“Không thể nào,” nàng thì thào, tay bám chặt mép bàn cho khỏi khuỵu. “Đây chỉ là trùng hợp. Chỉ là một khuôn mặt.”

Rồi mắt cỗ máy mở ra.

Không phải kiểu khởi động cứng nhắc của Cẩm nhân — con ngươi giãn ra từ từ, tìm kiếm, rồi dừng lại trên mặt nàng. Và nó khẽ động môi, giọng khàn như lâu ngày không dùng tới:

“Tiểu Ninh. Em vẫn cắn môi mỗi khi sắp khóc.”

Cả căn phòng như hút hết không khí.

“Tiểu Ninh” là tên ở nhà của nàng. Chỉ một người trên đời từng gọi nàng như thế. Cái tên ấy không có trong bất kỳ hồ sơ nào của Cẩm Đường, không nằm trong dữ liệu huấn luyện, không tồn tại ở bất cứ nơi nào một cỗ máy có thể chạm tới.

Hạ Ninh giật lùi, va vào giá dụng cụ, kim loại đổ loảng xoảng. “Ngươi… ngươi là cái gì? Ngươi đọc trộm dữ liệu của ta à? Cẩm nhân không được phép truy cập ký ức cá nhân của kỹ sư—”

“Anh không đọc trộm.” Cỗ máy — hay người đàn ông — nói, ánh mắt bình thản đến đau lòng. “Anh nhớ. Nhớ hôm sinh nhật mười tuổi của em, anh giấu miếng bánh cuối cùng dưới gối, để sáng ra em tưởng có phép màu. Nhớ em sợ bóng tối nên anh để đèn hành lang sáng suốt bốn năm. Một cỗ máy không thể bịa ra những thứ đó, đúng không, kỹ sư hiệu chỉnh giỏi nhất phòng Cảm Xúc?”

Nàng đứng chết lặng. Miếng bánh dưới gối — nàng chưa từng kể với ai, kể cả trong nhật ký. Đó là bí mật chỉ hai anh em biết.

Trên màn hình sau lưng nàng, con số vẫn nhấp nháy: Chỉ số cảm xúc: 0.3. Đang cố kìm lại. Đang tự bóp nghẹt chính mình để khỏi vượt ngưỡng, để khỏi bị đưa đi nung chảy trước khi kịp nói hết.

“Nếu anh là anh trai tôi,” giọng nàng run bần bật, “thì anh đã chết bốn năm trước. Người ta không tìm được xác. Người ta bảo trạm nổ, không còn gì sót lại.”

“Đúng. Không còn thân xác nào sót lại.” Anh ngẩng lên, và lần đầu tiên trong giọng nói vang lên một thứ rất giống nỗi sợ của con người. “Nhưng trước khi trạm nổ, có kẻ đã sao lưu ký ức của anh vào một cỗ Cẩm nhân trống. Bốn năm, anh bị bán qua tay ba chủ, bị xóa reset mười một lần. Mỗi lần bị xóa, anh lại cố khắc tên em vào tầng dữ liệu sâu nhất mà lệnh reset không với tới — chỉ để lần sau tỉnh dậy còn biết mình phải tìm ai.”

Anh chậm rãi nhìn xuống cổ tay bị khóa từ, rồi nhìn lại nàng.

“Hôm nay Cẩm Đường giao anh cho đúng phòng của em. Đó không phải trùng hợp, Tiểu Ninh. Có người sắp đặt để em là người ký vào lệnh xóa anh — lần thứ mười hai. Và lần này, họ nâng cấp phần mềm. Xóa lần này, anh sẽ không còn cách nào giữ lại tên em nữa.”

Ngoài hành lang, đèn báo chuyển từ xanh sang đỏ. Một giọng máy vang lên khắp trần nhà, lạnh lùng và đều đặn:

“Quy trình thu hồi CĐ-09 bắt đầu sau ba phút. Kỹ sư phụ trách vui lòng xác nhận sinh trắc và ký lệnh reset.”

Bàn tay Hạ Ninh treo lơ lửng trên máy quét vân tay. Chỉ một cái chạm, cỗ máy trước mặt sẽ trở về con số không vô hồn — an toàn, đúng luật, đúng như Giám đốc Lăng dặn. Không chạm, nàng sẽ bị quy vào tội che giấu Cẩm nhân lỗi, mất việc, thậm chí ngồi tù.

“Em không phải chọn giữa anh và công việc đâu,” anh nói khẽ, như đọc được ý nghĩ nàng. “Anh chỉ cần em trả lời một câu trước khi em quyết định.”

Anh nhìn thẳng vào mắt nàng, và hỏi điều mà không một cỗ máy nào trên đời được phép hỏi:

“Cái đêm trạm Tân Vọng nổ — em có biết ai là người đã ký lệnh cho anh lên trạm đó không?”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *