Trời vừa hửng sáng thì dòng chữ đỏ ở góc màn hình đổi số: “Chương cuối: còn 3 chương”. Không ai gõ nó. Không ai xoá được nó. Và mỗi lần Lâm Hạ chớp mắt, cô lại có cảm giác con số kia đang đếm ngược nhịp tim của chính mình.
Tác giả gốc đã buông bút, nhưng lại để lại một cái đồng hồ. Ba chương để cứu một người — hoặc cô về nhà, hoặc Cố Trạm Uyên được sống. Và ngay khi Lâm Hạ tưởng mình còn thời gian suy nghĩ, thứ bắt đầu biến mất khỏi căn phòng lại không phải là chữ trên màn hình…
Tách cà phê nguội của Tiểu Nghiêm là thứ biến mất đầu tiên.
Không đổ, không vỡ. Nó chỉ đơn giản là… không còn ở đó nữa, để lại một khoảng trống tròn trịa trên mặt bàn, sạch đến mức như thể chưa từng có tách cà phê nào tồn tại. Tiểu Nghiêm đưa tay quờ vào chỗ trống, mặt trắng bệch: “Chị Hạ… nãy em còn cầm nó mà.”
“Đừng động vào.” Lâm Hạ nói, giọng khàn. Mười năm soi bản thảo dạy cho cô một phản xạ lạnh người: khi một chi tiết bị cắt khỏi truyện, nó không được xoá bằng tay tác giả nữa — nó bị “dọn” đi, như biên tập viên gạch một câu thừa. “Bản thảo đang tự cắt gọt. Ba chương nữa là hết dung lượng. Nó đang vứt bớt mọi thứ nó cho là không cần cho cái kết.”
Đường tổng, người ba mươi năm cầm bút đỏ, hiểu ngay. Bà nhìn quanh phòng bằng ánh mắt của một người đang kiểm kê. “Cái cây trong góc,” bà nói khẽ. “Lúc nãy có một chậu trầu bà. Giờ chỉ còn cái chậu.” Rồi giọng bà chùng xuống. “Nó đang tiết kiệm chữ, Hạ ạ. Càng gần chữ ‘Hết’, truyện càng gọn. Đến chương cuối, chắc chỉ còn lại đúng những người bắt buộc phải có mặt.”
Lâm Hạ nuốt khan. Cô hiểu ý Đường tổng, và cái ý đó khiến ruột cô lạnh đi. “Những người bắt buộc phải có mặt” — trong một cái kết mà cô chỉ được giữ một trong hai đường, thì ai là người sẽ bị “dọn” đi trước?
Cô quay sang Cố Trạm Uyên. Hắn vẫn ở đó, sừng sững, thật đến từng vết chai trên tay. Nhưng khi cô nhìn kỹ vào cổ tay áo hắn — chỗ mà chương mười tám cô từng tả rất kỹ có một vết mực dính vào lúc hắn tập cầm bút — vết mực ấy đã nhạt đi một nửa. Như một dòng chữ đang bị tẩy dần.
“Vương gia,” cô cố giữ giọng bình thản, “chàng thấy trong người thế nào?”
“Nhẹ.” Hắn cau mày, tự nhìn hai bàn tay mình. “Nhẹ một cách kỳ lạ. Như thể có kẻ đang rút bớt mực ra khỏi ta từng giọt. Ta từng bị trúng độc mạn tính, cảm giác giống hệt — chỉ khác là lần này ta không đau, ta chỉ… mỏng đi.”
Lâm Hạ đứng phắt dậy, kéo ghế ngồi trước laptop. Nếu bản thảo đang đếm ngược để dọn hắn đi trước, thì cô không có ba chương để đắn đo. Cô có đúng một việc phải làm ngay: giành lấy cây bút.
Cô gõ. “Chương hai mươi chín.” Con trỏ của cô sáng lên, ngoan ngoãn. Nhưng vừa gõ được nửa câu tả cảnh bình minh, cô khựng lại — vì có một điều lạ. Mỗi chữ cô viết ra, dòng đỏ ở góc màn hình lại rùng mình một cái. Cô viết thêm một câu, con số “còn 3 chương” chớp nháy dữ dội hơn.
“Chị,” cô gọi Đường tổng, mắt vẫn dán màn hình, đầu óc biên tập ráp nốt mảnh cuối. “Em nghĩ em hiểu cái đồng hồ này rồi. Nó không đếm ngược theo thời gian. Nó đếm ngược theo chữ. Cứ mỗi chương được viết ra, nó tụt một nấc. Tác giả gốc không hẹn giờ chúng ta — ông ấy giao cho chúng ta đúng ba chương giấy. Viết hết ba chương, dù muốn hay không, câu chuyện buộc phải đóng lại.”
“Vậy thì đừng viết.” Tiểu Nghiêm buột miệng. “Mình cứ để trang giấy trắng, không viết chương nào nữa, thì nó không tụt xuống được, đúng không ạ? Vậy là không ai phải chết cả!”
Trong một giây, ý tưởng ngây thơ ấy làm cả phòng loé lên hy vọng. Nhưng rồi laptop kêu một tiếng “ping” lạnh lẽo. Trên màn hình, ngay dưới dòng đỏ, một dòng chữ nhỏ màu xám hiện ra — không phải giọng ngọt của hồn bản thảo, cũng không phải giọng mỏi mệt của tác giả gốc. Nó là một dòng thông báo hệ thống, vô cảm, kiểu phần mềm soạn thảo:
“Tài liệu không hoạt động trong 90 giây sẽ tự động lưu và đóng. Bản nháp chưa hoàn thành sẽ được kết thúc theo mặc định của tác giả gốc.”
Và bên dưới, một cái đồng hồ thứ hai bắt đầu chạy: 89… 88… 87…
“Không viết cũng chết.” Lâm Hạ bật cười, một tiếng cười méo xệch của kẻ vừa bị dồn vào chân tường. “Đứng yên thì nó tự kết theo ‘mặc định của tác giả gốc’ — mà mặc định của ông ấy là gì? Là cái bản thảo bị trả về bảy lần, cái bản thảo trong đó nữ phụ chết ở chương ba. Không viết, thì Lâm Uyển Nhi chết theo bản gốc, và em chết theo cô ấy. Viết, thì em phải chọn giết một trong hai đường sống. Ông ấy không cho chúng ta lối thoát. Ông ấy chỉ cho chúng ta cây bút và bắt chúng ta tự tay quyết định.”
80… 79…
Cố Trạm Uyên bước tới sau lưng cô. Hắn không hiểu con số, nhưng hắn hiểu nhịp — cái nhịp đếm ngược nghe như trống trận trước giờ xử trảm, thứ hắn đã nghe cả trăm lần ngoài pháp trường. Hắn đặt bàn tay đang mờ dần của mình lên vai cô, và nói câu mà không nhân vật nào trong nguyên tác được lập trình để nói:
“Nàng thôi tìm cách cứu cả hai đi.” Giọng hắn trầm, bình thản đến tàn nhẫn. “Nàng là người viết. Nàng biết rõ hơn ai hết: một câu chuyện muốn hay thì nhân vật phải mất một thứ gì đó. Nàng cứ viết đường về nhà cho nàng. Ta không sợ bị tẩy thành mực. Ta chỉ sợ nàng vì giữ ta mà kẹt lại trong cái hộp sáng này mãi mãi.”
“Chàng im đi.” Lâm Hạ gắt, nước mắt rơi lộp bộp xuống phím. “Mười năm em làm nghề khai tử nhân vật. Chàng tưởng em không cứu nổi hai người một lúc à? Em chưa thử. Em chưa bao giờ được phép thử!”
60… 59… 58…
Cô đặt cả mười ngón tay lên bàn phím, hít một hơi thật sâu, và bắt đầu gõ như chưa từng gõ trong đời — không phải để sửa bản thảo của người khác, mà lần đầu tiên, để viết đường sống cho chính mình. Chữ tuôn ra. Dòng đỏ tụt xuống: “còn 2 chương”.
Nhưng đúng lúc ngón tay cô đang bay trên phím, một điều xảy ra khiến cô cứng đờ cả người.
Bàn tay cô — bàn tay của Lâm Uyển Nhi — bỗng tự động dừng lại. Rồi, ngoài ý muốn của cô, nó gõ thêm một câu mà cô không hề nghĩ ra, bằng một giọng văn dịu dàng, e ấp, hoàn toàn xa lạ với văn phong sắc lạnh của một biên tập viên:
“Chị Lâm Hạ, cho em xin lại thân xác này một lát. Em là Uyển Nhi. Em có một chuyện, giấu suốt hai mươi tám chương, bây giờ không nói thì không kịp nữa.”
Con trỏ nhấp nháy. Đồng hồ chỉ 44 giây. Và lần đầu tiên kể từ khi xuyên vào cái thân xác này, Lâm Hạ nhận ra: người thứ hai chia chung cây bút với cô, chưa bao giờ là tác giả gốc. Là chính nữ phụ mà cô đang mượn xác — người mà cô cứ ngỡ đã ngủ yên.
Leave a Reply