Một nhân vật cổ trang mù chữ hiện đại bỗng gõ được tiếng Việt trơn tru — chỉ có một cách giải thích: ai đó ở phía bên kia màn hình đang gõ hộ. Khi con trỏ thứ hai hiện lên trong bản thảo, Lâm Hạ mới hiểu ra kẻ thật sự cầm quyền sinh sát trong câu chuyện này chưa bao giờ là hồn bản thảo — mà là người đã gửi nó đi mười năm trước và chưa từng rời khỏi trang giấy.
Không ai trong phòng dám cử động. Trên màn hình, câu chữ do bàn tay chai sạn của Cố Trạm Uyên gõ ra vẫn nằm đó, ngay ngắn, đúng chính tả, đúng dấu — thứ mà một Nhiếp chính vương cả đời chưa từng nhìn thấy một chữ cái Latinh nào lẽ ra không thể viết nổi. Lâm Hạ nhìn mười đầu ngón tay hắn còn đặt trên bàn phím, rồi nhìn lên gương mặt hắn. Hắn cũng đang bối rối. Hắn không biết mình vừa gõ gì.
“Vương gia,” cô hạ giọng, cố giữ cho lời không run, “chàng… chàng có biết mình vừa viết gì không?”
Cố Trạm Uyên chậm rãi lắc đầu. “Ta chỉ đặt tay lên đây vì thấy nàng đặt tay lên đây. Ta muốn làm cái nàng làm.” Hắn cau mày nhìn những ký hiệu chi chít trên màn hình như nhìn một trận đồ. “Ta không đọc được. Nhưng ta cảm thấy… có kẻ khác đang mượn tay ta. Giống như trong bóng tối, có người nắm cổ tay ta mà kéo.”
Đường tổng đứng bật dậy, mặt trắng bệch. Ba mươi năm cầm bút đỏ, bà chưa từng thấy điều này. “Con trỏ,” bà thều thào, chỉ vào màn hình. “Nhìn con trỏ kìa.”
Lâm Hạ nhìn theo — và sống lưng cô lạnh toát. Trên trang bản thảo bây giờ có hai con trỏ. Một cái là của cô, nhấp nháy hiền lành ở dòng tiêu đề “Chương hai mươi tám” cô vừa gõ. Còn một cái nữa, màu xanh lục, đang di chuyển một mình, tự dừng, tự xóa, tự gõ — như trong một tài liệu chia sẻ có hai người cùng biên tập. Bên cạnh con trỏ xanh ấy hiện lên một ô nhỏ, kiểu ô tên người dùng vẫn thấy khi đồng chỉnh sửa trực tuyến. Trong ô, một dòng chữ từ từ sáng lên: Tác giả gốc đã tham gia tài liệu.
“Không thể nào,” Tiểu Nghiêm lắp bắp, bò lùi vào góc tường. “Tài liệu này em mở từ ổ nội bộ, nó có nối mạng đâu mà chia sẻ với ai…”
“Nó không cần mạng của chúng ta.” Lâm Hạ nuốt khan, đầu óc biên tập mười năm ráp các mảnh lại. “Chương mười, ta đoán có một ‘tác giả thật sự’. Chương mười hai, có ‘người gửi bản thảo’. Suốt hai mươi bảy chương, ta cứ tưởng kẻ thù là hồn bản thảo. Nhưng hồn bản thảo chỉ là con dao. Còn người cầm dao…” Cô nhìn con trỏ xanh đang gõ. “…là người đã viết ra cả cái truyện này, gửi nó vào tòa soạn mười năm trước, và chưa bao giờ chịu buông bút.”
Con trỏ xanh dừng lại. Rồi nó bắt đầu gõ, chậm rãi, từng chữ, không còn giọng ngọt giả tạo của hồn bản thảo nữa, mà là một giọng văn điềm tĩnh, mỏi mệt, của người đã cầm bút quá lâu: “Cuối cùng cũng có một biên tập viên đọc đúng. Mười năm nay, tòa soạn của các người trả lại bản thảo của tôi bảy lần. Lần nào cũng một câu: nhân vật nữ phụ vô lý, nên để cô ta chết sớm cho gọn. Các người có biết cảm giác viết ra một con người, rồi bị bảo hãy giết cô ta đi vì cô ta ‘làm rối cốt truyện’ không?”
Lâm Hạ chết lặng. Vì câu đó, cô đã từng nói. Không phải với bản thảo này — mà với hàng trăm bản thảo khác, trong hàng trăm buổi họp, bằng đúng cái giọng nghề nghiệp lạnh tanh: “Nhân vật phụ này thừa, cho chết chương ba là hợp lý.” Cô là biên tập viên. Cả đời cô làm nghề khai tử nhân vật để cốt truyện gọn gàng.
“Vậy nên ông trả thù.” Cô gõ trả lời, tay run nhưng dứt khoát. “Ông kéo một biên tập viên vào chính thân xác nhân vật mà cô ta từng đòi giết. Bắt tôi sống trong nỗi sợ bị viết chết. Bắt tôi hiểu cảm giác của Lâm Uyển Nhi. Phải không?”
“Không hẳn là trả thù.” Con trỏ xanh ngừng một nhịp, như người bên kia đang thở dài. “Là một thí nghiệm. Tôi muốn xem, nếu một người quen tay xóa nhân vật bị buộc phải sống như nhân vật, cô ta sẽ chọn xóa mình để về nhà, hay chọn viết tiếp để ở lại. Hai mươi bảy chương rồi. Cô đã đứng bên bờ vực đó ba lần. Và ba lần cô đều không gõ chữ ‘Hết’. Cô biết vì sao không?”
Lâm Hạ không trả lời được. Cô đưa mắt sang Cố Trạm Uyên. Hắn đứng đó, không hiểu một chữ trên màn hình, nhưng ánh mắt khóa chặt vào cô, vững như cây cột chống giữa cơn động đất. Chính hắn là câu trả lời. Cô không gõ chữ “Hết” được, vì gõ xong là để hắn ở lại trong bóng tối, một mình, mãi mãi là mực.
“Vì nếu tôi viết chữ ‘Hết’,” cô gõ, nước mắt rơi xuống phím, “thì tôi cứu được mình, nhưng tôi giết cả một thế giới. Đúng như cái điều ông từng bị bắt phải làm với Lâm Uyển Nhi. Tôi không làm được. Tôi làm biên tập mười năm, nhưng tôi không muốn là kẻ khai tử nữa.”
Màn hình lặng đi rất lâu. Con trỏ xanh không gõ gì. Rồi, thay vì một câu văn, nó làm một việc khiến cả bốn người nín thở: nó tự bôi đen cái dòng “Đồng tác giả: người đang đọc câu này” — cái dòng đã treo trên đầu tên Lâm Hạ như một bản án suốt cả chương hai mươi bảy — và xóa sạch. Ở chỗ trống ấy, người bên kia gõ vào một dòng khác:
“Đồng tác giả: Lâm Hạ và Lâm Uyển Nhi. Hai người, một thân xác, một cây bút. Tôi trả quyền viết lại cho các người. Nhưng tôi báo trước một điều, cô biên tập ạ — ” con trỏ xanh gõ chậm lại, từng chữ nặng như đá rơi, “ — một cuốn sách có thể có hai tác giả cùng viết. Nhưng nó chỉ chừa chỗ cho một cái kết. Cái kết cô cho nhân vật, và cái kết cô cho chính mình, không thể là hai. Đến chương cuối, cô sẽ phải chọn: viết đường về nhà cho Lâm Hạ, hay viết đường sống cho Cố Trạm Uyên. Chọn cái này là xóa cái kia. Tôi để cô tự viết tới đó.”
Con trỏ xanh nhấp nháy một lần cuối, rồi cái ô “Tác giả gốc” tắt phụt. Chỉ còn lại con trỏ của Lâm Hạ, cô đơn, trên một trang giấy giờ đã hoàn toàn thuộc về cô.
Đường tổng thả người xuống ghế, lau mồ hôi trán. “Nó đi rồi… Chị nghĩ nó thật sự đi rồi.” Nhưng bà nhìn Lâm Hạ, và không ai trong hai người biết cách nói ra điều vừa hiện lên trong đầu cả hai.
Cố Trạm Uyên bước tới, đặt tay lên vai cô. “Trên cái hộp kia viết gì mà nàng khóc?”
Lâm Hạ ngước lên nhìn hắn — người đàn ông cổ trang cô đã cưới nhầm, đã ghét, rồi đã yêu qua hai mươi bảy chương trốn chạy cái chết. Cô mở miệng, định nói dối một câu cho hắn yên lòng. Nhưng rồi cô nhớ ra: hắn đọc được người. Nói dối vô ích.
“Nó nói,” cô nghẹn giọng, “đến cuối truyện, thiếp chỉ được cứu một trong hai. Hoặc thiếp về nhà. Hoặc… chàng được sống.”
Hắn im lặng một lúc rất lâu. Rồi, thay vì hoảng sợ hay níu kéo, Cố Trạm Uyên làm điều mà không nhân vật nào trong nguyên tác được lập trình để làm: hắn bật cười. Một tiếng cười khẽ, ấm, và bình thản đến đau lòng.
“Vậy thì dễ rồi,” hắn nói, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô. “Nàng cứ viết đường về nhà cho nàng. Còn ta — ” hắn nhặt lấy tay cô, đặt lên bàn phím, “ — ta sẽ tự học cách cầm cái bút này. Nếu tác giả gốc bảo cuốn sách chỉ chừa chỗ cho một cái kết, thì ta sẽ viết một cái kết mà hắn chưa từng nghĩ tới. Nàng quên rồi sao? Nàng vừa dạy cả cái hộp kia một điều: nhân vật của nàng cũng biết cầm bút rồi.”
Ngoài cửa sổ tầng mười hai, trời bắt đầu hửng sáng. Nhưng trên màn hình laptop, ở góc dưới cùng, một dòng chữ mới lặng lẽ hiện lên — không phải màu xanh của tác giả gốc, cũng không phải do tay ai trong phòng gõ. Nó màu đỏ, và chỉ có bốn chữ: “Chương cuối: còn 3 chương.”
Leave a Reply