Nô Tỳ Ở Dược Viên Cấm – Chương 1: Đêm Đầu Tiên, Cây Linh Dược Chết Bỗng Nở Hoa

Written by

in

“Con nhãi không có linh căn kia, tối nay ngươi vào Dược Viên Cấm nhặt xác.”

Tô Vãn đang quỳ lau bậc đá thì nghe câu đó. Nàng ngẩng lên, thấy quản sự Vương ma ma đứng chống nạnh trên thềm, khuôn mặt béo phị hắt xuống một nụ cười độc địa.

“Nhặt xác linh dược.” Vương ma ma ném xuống chân nàng một cái sọt tre rách. “Ba ngày nay, dược thảo trong Viên Cấm chết hàng loạt. Trưởng lão bảo dọn cho sạch trước rằm. Đám nô tỳ khác đều sợ tà khí không dám vào. Còn ngươi thì…” Bà ta nhếch mép, “…ngươi có chết trong đó cũng chẳng ai thắp cho nén nhang.”

Tô Vãn cúi đầu, ôm lấy cái sọt. “Vâng.”

Nàng đã học được chữ “vâng” này trong ba năm làm dược nô ở Huyền Thương Tông. Học được rằng cãi một câu là một roi, rằng ánh mắt phản kháng đắt hơn cả mạng sống của một đứa con gái bị chính nhà mình bán đi lấy ba đấu gạo. Mười tám tuổi, nàng gầy như một nhánh củi khô, hai bàn tay chai sần vì bổ củi và giặt áo cho cả trăm đệ tử chân truyền. Không linh căn, không tư chất, ở cái tông môn tu tiên này, nàng còn không bằng một con dược thú giữ cửa.

Nhưng chỉ mình nàng biết một bí mật. Một bí mật mà nếu để lộ ra, e rằng cả cái sọt tre này cũng không đủ đựng xác nàng.

Dược Viên Cấm nằm ở sườn tây, khuất sau chín tầng trận pháp đã cũ. Đêm ấy trăng non, sương phủ trắng. Tô Vãn xách đèn lồng bước qua cổng đá, mùi thối rữa xộc thẳng vào mũi. Trước mắt nàng là cả một biển linh thảo héo úa — thứ mà người thường phải tu luyện trăm năm mới được nhìn một lần, nay nằm rạp xuống đất, đen kịt, như bị ai đó rút cạn sinh khí.

Nàng cắn răng, bắt đầu nhặt.

Kỳ lạ thay, mỗi lần ngón tay nàng chạm vào một nhánh thảo chết, nàng lại nghe trong lòng bàn tay một hơi ấm rất khẽ dội lại. Nàng vội rụt tay. Ba năm nay nàng vẫn luôn giấu điều này: cỏ cây khô héo, chỉ cần nằm trong tay nàng đủ lâu, sẽ xanh lại. Lần đầu tiên nàng phát hiện, là năm chín tuổi, khi bó rau dại nàng hái đã úa vàng bỗng mởn xanh trong vạt áo. Từ đó nàng không dám để ai thấy. Trong mắt người tu tiên, cải tử hoàn sinh là nghịch thiên, là thứ chỉ có ma đạo mới làm được.

Nàng nhặt tới cuối vườn, và khựng lại.

Giữa một khoảnh đất được rào bằng bạch ngọc, có một cây linh chi chín tầng đứng cô độc. Lá nó rũ xuống, thân nó xám tro, nhưng nàng vẫn nhận ra — đây là Cửu Tử Hoàn Hồn Thảo, thánh vật trấn tông của Huyền Thương, tương truyền có thể cải mệnh người sắp chết. Cả tông môn mấy vạn người, sống chết đều nhờ vào một cây này. Vậy mà giờ đây, nó cũng đang chết.

Tô Vãn biết mình không được phép động vào. Nhưng chân nàng cứ bước tới. Nàng quỳ xuống trước cây thánh thảo, nhìn từng chiếc lá đang khô đi như nhìn thấy chính số phận mình — một sinh mệnh bị bỏ mặc cho tàn lụi trong bóng tối, không ai cứu.

“Ngươi cũng đang đau lắm phải không.” nàng thì thầm, rồi đặt cả hai bàn tay lên gốc cây.

Hơi ấm quen thuộc trào ra từ lòng bàn tay nàng, lần này mạnh chưa từng thấy, như có dòng suối chảy ngược từ tim ra mười đầu ngón tay. Nàng nghe tiếng tim mình đập thình thịch, mồ hôi túa ra. Và rồi—

Cây Cửu Tử Hoàn Hồn Thảo run lên một cái.

Thân xám tro của nó ửng lên một màu xanh ngọc, chạy từ gốc lên ngọn như máu chảy về tim. Những chiếc lá rũ chầm chậm ngẩng dậy. Rồi trên đỉnh ngọn, một nụ hoa bạc bung ra trong đêm, tỏa thứ ánh sáng dịu như trăng, chiếu sáng cả gương mặt lấm lem của Tô Vãn.

Nàng thở dốc, vừa kinh hãi vừa ngây ngất. Cả đời làm nô tỳ, đây là lần đầu tiên có thứ gì đó sống lại vì nàng.

Nhưng ngay giây phút hoa nở, dưới gốc cây, chỗ hai bàn tay nàng vừa chạm, lớp đất bỗng tách ra. Một sợi rễ đen tuyền lộ ra — đen như mực, bóng như kim loại, quấn quanh rễ thật của thánh thảo như một con rắn. Đây không phải bệnh. Không phải tà khí tự nhiên. Có kẻ đã cắm thứ này xuống để đầu độc thánh vật trấn tông.

Tô Vãn chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của điều mình vừa thấy, thì sau lưng nàng, trong bóng tối lạnh lẽo của Dược Viên Cấm, một giọng nam vang lên. Trầm, chậm, không chút cảm xúc, nhưng từng chữ như phủ băng lên gáy nàng:

“Cả gan làm Cửu Tử Thảo nở hoa giữa đêm — ngươi có mấy cái mạng để đền?”

Nàng quay phắt lại. Dưới ánh hoa bạc, một bóng người áo trắng đứng ngay sau lưng nàng tự bao giờ, gương mặt tuấn mỹ lạnh như tượng tuyết. Trên ngực áo hắn thêu chỉ bạc hình chín chiếc lá — phù hiệu chỉ đại sư huynh chưởng quản Viên Cấm mới được mang.

Và ánh mắt hắn, không nhìn vào cây thánh thảo vừa hồi sinh.

Hắn đang nhìn chằm chằm vào hai bàn tay còn run rẩy của nàng.

(Còn tiếp — Chương 2: Đại sư huynh giữ bí mật cho ta)

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *