Hồn bản thảo đã tan thành tro giấy, nhưng chiếc laptop lại tự gõ tiếp một cái tên — tên thật của Lâm Hạ, kèm dòng chú thích lạnh người: “Đồng tác giả: người đang đọc câu này”. Khi đã trở thành người cầm bút, Lâm Hạ mới hiểu ra điều khủng khiếp nhất: kẻ viết được chữ “Hết” cũng là kẻ đầu tiên bị xóa khỏi trang. Và nếu nàng viết đường về nhà, thì Nhiếp chính vương sẽ ra sao?
Đèn néon trên trần đã sáng trở lại, nhưng không ai trong phòng dám thở phào. Bốn cặp mắt — của Lâm Hạ, Đường tổng, Tiểu Nghiêm và Cố Trạm Uyên — cùng dán vào màn hình laptop, nơi cái tên vừa hiện ra vẫn còn nhấp nháy con trỏ, như thể bản thảo đang chờ chính nó được đọc xong.
“Lâm Hạ,” Đường tổng chậm rãi ngồi thẳng dậy, giọng khàn đi vì vừa gõ trắng cả mười đầu ngón tay. “Chị làm nghề này ba mươi năm. Chị nói cho em nghe một quy tắc mà không giáo trình biên tập nào dám in ra: cái tên đứng ở dòng ‘tác giả’ không phải vinh dự. Nó là bản án.”
Lâm Hạ quay lại. “Bản án gì cơ?”
“Nghĩ mà xem.” Đường tổng chỉ vào màn hình. “Suốt hai mươi sáu chương, em là nhân vật. Nhân vật thì không tự tắt được câu chuyện của mình — em muốn chết cũng không được, nhớ chứ, cái thánh chỉ ban chết ở chương ba em cãi lại bằng chính cái miệng lém của em. Nhưng bây giờ nó gọi em là tác giả. Tác giả là kẻ duy nhất trong cả cuốn sách có quyền gõ hai chữ ‘Hết’. Mà em thử đoán xem, khi một cuốn sách được gõ chữ ‘Hết’, ai là người biến mất đầu tiên?”
Tiểu Nghiêm, vẫn ngồi bệt dưới sàn, ngẩng lên lắp bắp: “Là… là tác giả ạ? Sao lại thế được, tác giả là người viết cơ mà.”
“Chính vì là người viết.” Lâm Hạ thấy sống lưng lạnh toát. Mười năm soi bản thảo, cô hiểu ngay. “Người viết đứng ngoài trang giấy. Truyện xong, trang giấy gấp lại, độc giả bước đi — còn tác giả thì hết việc. Nhân vật được ở lại trong sách để người ta đọc đi đọc lại. Còn tác giả… bị đóng bìa ra ngoài. Nó không xóa được ta bằng vũ lực, nên nó phong ta làm tác giả. Rồi chỉ cần dụ ta tự tay gõ chữ ‘Hết’, là ta tự đóng cửa nhốt mình ra khỏi cái thế giới này.”
Đúng lúc đó, màn hình rùng mình. Dòng chữ cũ trôi lên, một khối văn bản mới hiện ra, lần này bằng nét chữ mềm mại đến giả tạo — nét chữ của một kẻ đã học rất kỹ cách nói ngọt:
“Chị Hạ thông minh lắm. Nhưng chị hiểu lệch một chỗ. Em không nhốt chị ra ngoài. Em mở cửa cho chị về nhà. Chị gõ chữ ‘Hết’, cuốn sách khép lại, và chị tỉnh dậy ở căn hộ của chị — có trà sữa, có deadline, có mẹ chị gọi điện càu nhàu chuyện chị ba mươi tuổi chưa lấy chồng. Chẳng phải suốt hai mươi sáu chương chị chỉ mong một điều: được sống sót và về nhà sao? Bút đây. Em để con trỏ ngay dòng cuối cho chị. Gõ đi.”
Con trỏ nhấp nháy, ngoan ngoãn, ở một dòng trống dưới cùng. Chỉ cần sáu ký tự. C-h-ữ H-ế-t. Và mọi cơn ác mộng xuyên không sẽ chấm dứt.
Lâm Hạ đặt tay lên bàn phím. Ngón tay cô run. Vì đúng, cô đã mong về nhà. Cô nhớ cái giường của mình, nhớ mùi cà phê ê chề sáng thứ Hai, nhớ cả tiếng mẹ mắng. Cô mở tài liệu này ra chỉ để sửa một bản thảo dở, chứ đâu ký giấy xin làm vương phi thời cổ.
Nhưng ngón tay cô vừa chạm phím, một bàn tay khác đã đặt lên mu bàn tay cô. Ấm. Nặng. Đầy vết chai của người cầm kiếm.
“Khoan.” Cố Trạm Uyên. Hắn không nhìn màn hình — thứ hắn cả đời không đọc nổi một chữ — mà nhìn thẳng vào mặt cô. “Ta không biết trên cái hộp sáng kia viết gì. Nhưng ta biết đọc người, nàng dạy ta thế. Và mặt nàng lúc này giống hệt mặt một kẻ sắp ký vào tờ khế ước bán chính mình mà cứ tưởng là đang được tha bổng.”
“Vương gia…” Lâm Hạ nghẹn lại.
“Nàng định về, đúng không.” Hắn nói, giọng bình thản một cách đáng sợ. “Về cái nơi có trà sữa của nàng. Ta không giữ. Một kẻ đàn ông giữ đàn bà bằng cách nhốt lại thì không đáng làm vương, càng không đáng làm chồng nàng. Nhưng ta hỏi nàng một câu, và nàng phải tự trả lời, đừng để cái hộp kia trả lời hộ.” Hắn cúi xuống, sát đến mức cô nghe được nhịp thở của hắn. “Nếu về nhà là hạnh phúc, sao tay nàng lại run?”
Cả căn phòng lặng đi. Trên màn hình, dòng chữ ngọt ngào của bản thảo bắt đầu gõ nhanh hơn, sốt ruột: “Đừng nghe hắn. Hắn chỉ là nhân vật. Hắn là mực. Chị về đi.”
Và chính từ “mực” ấy làm Lâm Hạ tỉnh hẳn. Cô rút tay khỏi bàn phím, nhìn lại cái dòng “Đồng tác giả: người đang đọc câu này” vẫn nằm chình ình trên tên mình. Đầu óc biên tập của cô, thứ đã cứu cô hai mươi sáu chương, lại lóe lên.
“Chị,” cô quay sang Đường tổng, giọng gấp gáp. “Nó ghi ‘đồng tác giả: người đang đọc câu này’. Ai đang đọc câu này? Không phải em. Em là người bị viết. Người đang đọc… là độc giả. Là kẻ ở ngoài cả cái laptop này, ngoài cả cái tầng mười hai này. Nó không tự viết được nữa — hồn bản thảo tan rồi. Nó đang mượn mắt độc giả để tồn tại. Chừng nào còn người lật sang trang sau, chừng đó nó còn sống. Nó không cần em gõ chữ ‘Hết’. Nó cần em tin rằng chỉ có hai lựa chọn: về nhà, hoặc ở lại. Nó giấu mất lựa chọn thứ ba.”
“Lựa chọn thứ ba là gì?” Đường tổng hỏi, mắt sáng rực trở lại.
Lâm Hạ không đáp bằng lời. Cô kéo ghế, ngồi xuống trước laptop, bẻ khục các ngón tay đúng kiểu một biên tập viên chuẩn bị vào ca đêm. Rồi cô xóa cái dòng “Hết” mà con trỏ đang mời gọi, và bắt đầu gõ một tiêu đề mới, to, đàng hoàng, ở đầu một trang trắng tinh:
“Chương hai mươi tám. Và bản thảo này, kể từ dòng này, do chính nhân vật của nó viết tiếp.”
Màn hình đỏ rực lên giận dữ. Nhưng lần này, thứ khiến cả bốn người sững sờ không phải là ánh đỏ. Mà là bàn tay Cố Trạm Uyên — kẻ cả đời chưa từng chạm vào một chữ cái Latinh nào — chậm rãi đưa lên bàn phím, và bắt đầu gõ. Từng ngón vụng về. Từng phím một. Nhưng trên màn hình, hiện lên một câu hoàn chỉnh, đúng chính tả, bằng thứ tiếng của thế kỷ hai mươi mốt mà đáng lẽ hắn không thể biết:
“Nàng dạy ta đọc người. Bây giờ, để ta thử dạy lại cái hộp này một điều: nhân vật của nàng cũng biết cầm bút rồi.”
Lâm Hạ há hốc miệng. Đường tổng đánh rơi cây bút. Bởi vì nếu một nhân vật cổ trang mù chữ hiện đại bỗng gõ được tiếng Việt trơn tru trên bàn phím — thì chỉ có một cách giải thích. Ai đó, ở phía bên kia màn hình, đang gõ hộ hắn. Và người đó không phải hồn bản thảo.
Leave a Reply