Quán Mì Của Ba Không Bán – Chương 1: Người Đến Đòi Đất Là Người Năm Ấy

Written by

in

Cái biển hiệu “Mì Bà Tám” bằng tôn cũ kêu ken két trong gió, y hệt bảy năm trước. Hạ Diệp đứng trước cửa quán, tay còn cầm chùm chìa khóa của ba, mà ngỡ như mình vừa bước ngược thời gian.

Chỉ khác một điều: lần này, ba không còn ngồi sau nồi nước lèo nữa.

Cô hít một hơi, đẩy cửa. Mùi quế, mùi hồi, mùi xương bò hầm đã tắt từ lâu, nhưng vẫn còn vương trong từng thớ gỗ. Trên tường, tấm ảnh ba cười hiền, bên dưới là dòng chữ ông tự viết bằng bút lông: “Một tô mì nóng, một tấm lòng thật.”

“Con về rồi, ba,” Hạ Diệp thì thầm. “Con về muộn quá.”

Ba mất đột ngột vì cơn nhồi máu, khi cô còn đang ở Sài Gòn lo cái dự án chẳng đâu vào đâu. Cô về chịu tang, tính ở lại đúng bảy ngày rồi đi. Nhưng bảy ngày thành mười bốn, rồi thành cả tháng — vì cô không nỡ khóa cửa cái quán mà ba đã đứng bếp suốt ba mươi năm.

Đúng lúc cô đang lau lại mặt quầy, cửa quán bật mở. Tiếng giày da gõ trên nền gạch, dứt khoát, tự tin — thứ âm thanh chẳng bao giờ thuộc về con hẻm nhỏ này.

“Xin lỗi, quán chưa mở cửa lại,” cô nói mà không ngoảnh lên. “Nếu anh đói, đầu hẻm có quán cháo—”

“Tôi không đến ăn mì.”

Giọng nói ấy khiến bàn tay cô cứng đờ trên tấm giẻ.

Cô từ từ quay lại. Người đàn ông đứng giữa quán, vest xám, tay xách cặp da, gương mặt đã sắc sảo hơn, lạnh hơn, nhưng đôi mắt kia thì cô không thể nào nhận nhầm. Bảy năm không gặp, cô vẫn nhận ra anh chỉ trong một nhịp tim.

“Trần Khải Minh,” cô buột miệng.

Anh khựng lại nửa giây — rõ ràng cũng không ngờ người đứng đây là cô. Nhưng rồi vẻ mặt anh lập tức trở về phẳng lặng, như thể vừa kịp dựng lên một bức tường.

“Cô Hạ.” Anh gật đầu, giọng khách sáo đến xa lạ. “Lâu rồi không gặp.”

Lâu rồi không gặp. Bốn chữ nhẹ tênh, như thể giữa họ chưa từng có một lời hẹn dưới gốc phượng, chưa từng có một cái nắm tay đêm anh lên tàu ra Bắc, chưa từng có lá thư anh hứa gửi mà cô chờ mãi ba năm trời chẳng thấy.

Cô nuốt cơn nghẹn xuống. “Anh đến đây làm gì?”

Trần Khải Minh đặt cặp lên bàn, rút ra một tập hồ sơ dày, đẩy về phía cô.

“Tôi đại diện cho tập đoàn Thịnh Phát. Chúng tôi đang triển khai dự án tổ hợp thương mại trên khu đất này.” Anh chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi cả dãy nhà cũ chạy dọc con hẻm. “Cả khu này. Bao gồm cả quán của… bác.”

Hạ Diệp nhìn xấp hồ sơ, rồi nhìn lên anh, tưởng mình nghe nhầm.

“Anh muốn… đập cái quán của ba tôi?”

“Chúng tôi đền bù theo giá thị trường, cao hơn hai mươi phần trăm.” Anh nói như đọc thuộc lòng, không nhìn thẳng vào mắt cô. “Đây là cơ hội tốt. Cái quán này… cũng đâu còn ai đứng bếp.”

Câu nói ấy như một nhát dao.

Hạ Diệp cảm thấy sống mũi cay xè, nhưng cô nghiến răng không cho nước mắt rơi. Cô nhặt tập hồ sơ lên — rồi đặt trả lại vào tay anh, ngay ngắn.

“Trần Khải Minh, tôi nói cho anh nghe.” Giọng cô run, nhưng từng chữ rõ ràng. “Cái quán này ba tôi xây bằng ba mươi năm dậy từ ba giờ sáng hầm xương. Từng viên gạch đều có mồ hôi của ông. Anh trả bao nhiêu tiền cũng không mua nổi một giọt.”

“Cô Hạ—”

“Quán của ba tôi không bán.”

Không khí trong quán đặc lại. Ngoài kia, chiếc biển hiệu vẫn kêu ken két.

Trần Khải Minh nhìn cô thật lâu. Trong một thoáng, lớp băng trong mắt anh như nứt ra một vệt — cô thấy được cái gì đó rất giống nỗi đau. Nhưng rồi anh siết lại quai cặp, giọng trầm xuống.

“Cô nên suy nghĩ kỹ. Dự án này đã được duyệt. Dù cô đồng ý hay không… nó vẫn sẽ triển khai.” Anh dừng ở cửa, không quay đầu. “Tôi cho cô một tuần.”

Cửa quán khép lại. Tiếng giày da xa dần.

Hạ Diệp ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa quen thuộc, hai tay ôm mặt. Người đàn ông năm ấy hứa sẽ trở về cưới cô — bây giờ trở về để san phẳng nơi cô lớn lên.

*

Đêm đó, cô không ngủ được. Cô lục lại ngăn kéo cũ của ba, tìm giấy tờ nhà đất để mai còn ra phường hỏi. Dưới đáy ngăn, cạnh cuốn sổ ghi nợ của khách quen, cô chạm phải một xấp phong bì buộc dây thun đã mục.

Cô rút ra một lá. Nét chữ trên bì thư khiến tim cô đập loạn — cô nhận ra ngay, dù đã bảy năm.

Chữ của Trần Khải Minh.

Lá thư gửi cho cô, đề ngày cách đây sáu năm rưỡi. Con dấu bưu điện còn nguyên. Chưa từng được bóc.

Và ở góc phong bì, ba cô đề bằng bút chì, nét chữ run run: “Con gái à, tha lỗi cho ba. Ba đã sai rồi.”

Hạ Diệp run rẩy lật xấp thư ra đếm. Một, hai, ba… mười bảy lá. Tất cả đều gửi cho cô. Tất cả đều còn nguyên vẹn, chưa ai mở.

Vậy là suốt ngần ấy năm, anh chưa từng im lặng.

Chỉ là cô chưa từng nhận được một lá nào.

Truyện gốc, đăng độc quyền tại truyenhayday.com. Vì sao ba lại giấu mười bảy lá thư? Và người đàn ông đến đòi đất kia rốt cuộc đã viết gì trong đó suốt sáu năm? Đón đọc Chương 2.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *