Xe vừa qua khỏi cổng phủ Thái sư, Ngọc Lam đã cảm thấy quân cờ ngọc đen trong lớp lót áo nặng như một hòn than âm ỉ. Ba chữ “Mậu Thìn dạ” cứ khắc đi khắc lại trong đầu nàng, mỗi lần nhắm mắt lại hiện ra đêm mưa năm nàng mười chín tuổi — chén rượu độc, tiếng sấm, và bóng người áo đen đứng ngoài rèm lãnh cung mà kiếp trước nàng chưa từng nhìn rõ mặt. Giờ nàng đã biết: kẻ đứng sau tấm rèm ấy, rất có thể chính là vị Thái tử ốm yếu vừa cứu Thẩm gia một mạng sáng nay.
“Tiểu thư, người nghỉ một lát đi.” Triệu ma ma bưng chén trà sâm tới, giọng xót xa. “Từ canh năm tới giờ, người chưa chợp mắt.” Ngọc Lam đón chén trà, hơi ấm thấm vào lòng bàn tay lạnh giá, nhưng nàng chỉ khẽ lắc đầu. Kẻ khác trọng sinh có thể ngủ, nàng thì không. Bởi mỗi khắc nàng chần chừ, là một khắc kẻ ở Đông cung được rảnh tay bày thế.
Nàng đặt chén xuống, rút quân cờ ngọc đen ra, xoay xoay giữa hai ngón tay. “Điện hạ gửi quân cờ này, không phải để dọa ta,” nàng lẩm bẩm. “Nếu chỉ muốn dọa, ngài đã lộ ‘Mậu Thìn dạ’ ngay giữa điện Thưởng Hoa, đủ khiến ta chết đứng tại chỗ. Ngài chọn gửi kín — nghĩa là ngài muốn ta sống, và muốn ta hiểu: từ nay, ván cờ này có hai người cùng biết trước.” Nàng ngẩng lên, mắt sáng như dao mới mài. “Một quân cờ trắng đã gửi đi, ắt còn một quân đen giữ lại. Đông cung đang đợi ta gõ cửa.”
Nhưng nàng không gõ cửa Đông cung. Kẻ đi cầu người, đã thua nửa thế. Ngọc Lam gọi Triệu ma ma, hạ giọng dặn dò một hồi. Chiều hôm ấy, một hộp mứt hạnh nhân tầm thường theo chân đám nội thị đưa đồ tiến vào cung — thứ mứt mà cả kinh thành ai cũng biết Thái tử điện hạ từ nhỏ ưa ăn, nhưng vì bệnh phế mà ngự y đã cấm suốt ba năm nay. Dưới đáy hộp, nàng đặt một mảnh giấy trắng, chỉ vẽ một bàn cờ vây bỏ dở, và một quân đen bị vây chết ở góc — chính là thế cờ mà kiếp trước, trong một lần hiếm hoi được hầu trà, nàng từng thấy Thái tử phá giải.
Đáp lại nhanh hơn nàng tưởng. Nửa đêm, khi cả phủ Thái sư đã tắt đèn, một tiểu thái giám mặt lạ lại xuất hiện bên bức tường sau vườn, đưa tới một tấm thiếp không đề tên, chỉ có một dòng: “Giờ Tý, Tàng Thư các phía tây. Đến một mình, hoặc đừng đến.” Triệu ma ma tái mặt can ngăn, bảo đây rõ ràng là bẫy, một thân nữ nhi nửa đêm vào cung là chuyện chết người. Ngọc Lam chỉ khoác lên mình tấm áo choàng đen, giắt nửa mảnh sứ vào tay áo. “Ma ma, kẻ muốn giết ta thì cần gì hẹn giờ. Ngài ấy hẹn, là vì ngài ấy cũng sợ — sợ một người biết được điều mà cả thiên hạ không ai biết.”
Tàng Thư các nửa đêm lạnh như hầm băng, mùi giấy mực cũ quyện với mùi thuốc bắc đăng đắng. Ngọc Lam bước vào, thấy giữa gian gác chất đầy thư tịch là một bàn cờ vây, bên kia bàn, Thái tử Tiêu Trinh khoác áo thường phục ngồi đó, sắc mặt vẫn xanh xao nhưng ánh mắt tỉnh táo đến rợn người. Ngài không hề giống kẻ bệnh mê man từng nằm liệt bên tả điện.
“Ngồi.” Ngài chỉ vào chiếc ghế đối diện, đẩy tới trước mặt nàng một chén trà nóng. “Trà Mông Đính, hái tiết Cốc Vũ. Kiếp trước, đêm nàng chết, ta đã sai người mang một chén y hệt tới lãnh cung. Chỉ tiếc, chưa kịp trao đến tay.”
Tim Ngọc Lam thắt lại, nhưng tay nàng vẫn vững, nâng chén lên mà không uống. “Vậy ra, đêm Mậu Thìn năm ấy, điện hạ đứng ngoài rèm.” Nàng nhìn thẳng vào mắt ngài, không né tránh. “Là tới tiễn ta, hay tới xem ta chết cho yên tâm?”
Tiêu Trinh khẽ ho, che miệng bằng khăn lụa, khi buông ra, trên khăn thoáng một vệt đỏ nhạt. “Ta tới cứu.” Giọng ngài nhẹ mà đắng. “Nhưng ta tới muộn nửa canh giờ. Khi ta phá được cửa lãnh cung, nàng đã tắt thở, chén độc còn chưa cạn. Cả kiếp ấy, ta chỉ là một Thái tử bù nhìn, bị Hoàng hậu và ngoại thích họ Lý cầm trịch, muốn cứu một người mà không cứu nổi. Trọng sinh về, việc đầu tiên ta làm, là tìm nàng — vì chỉ nàng, mới cùng ta thấy được ván cờ này từ nước cuối.”
Ngọc Lam lặng đi. Lời ấy nếu là thật, thì kẻ nàng ngỡ là tử địch, hóa ra từng là người duy nhất muốn cứu nàng. Nhưng nàng đã chết một lần vì quá tin người. Nàng đặt chén trà xuống, chưa chạm môi. “Điện hạ nói cứu, lấy gì làm chứng? Ký ức là thứ dễ bịa nhất trên đời. Biết đâu điện hạ chỉ dò được ‘Mậu Thìn dạ’ từ một kẻ nào khác cũng trở về, rồi mượn nó để gạt lòng tin của ta.”
Thái tử không giận. Ngài đặt xuống bàn cờ một quân đen, ngay vào cái góc mà trên mảnh giấy trong hộp mứt nàng đã vẽ thế cờ bỏ dở. “Nàng vẽ thế cờ này để thử ta. Kiếp trước, trong tiệc thất tịch năm nàng mười sáu, nàng dâng trà, ta phá thế cờ này bằng cách bỏ cả góc để đoạt trung nguyên. Cả bàn tiệc chỉ có nàng bật cười, khen ta ‘liều mà đúng’. Rồi Hoàng hậu liếc một cái, nàng vội cúi đầu, không dám cười nữa.” Ngài ngước lên, ánh mắt sâu thẳm. “Chuyện ấy, ngoài ta và nàng, trên đời này không còn ai sống mà nhớ được.”
Ngọc Lam thấy sống lưng lạnh toát. Đó là ký ức nàng chôn kín tận đáy lòng, một khoảnh khắc nhỏ nhoi mà nàng cứ ngỡ chỉ riêng mình cất giữ. Hắn nói ra vanh vách, không sai một chữ. Nàng buông tay áo, lần đầu tiên từ lúc trọng sinh, có một người ngồi ngang hàng với nàng trên cùng một ván cờ mà cả hai đều biết trước kết cục cũ.
“Được.” Nàng chậm rãi nhấc quân cờ trắng, đặt xuống chặn ngay nước đen của ngài, dứt khoát. “Ta tin điện hạ từng muốn cứu ta. Nhưng tin, không có nghĩa là theo. Ta trở về không phải để làm phi tần của bất kỳ ai, kể cả một Thái tử biết trước tương lai. Ta về để Thẩm gia không phải chết đêm Mậu Thìn lần nữa. Nếu con đường của điện hạ trùng với con đường ấy, ta đi cùng ngài một quãng. Ngày nào nó rẽ khác, ta rút quân.”
Tiêu Trinh nhìn nước cờ trắng chặn ngang, khóe môi nhợt nhạt nhếch lên một nét cười thật sự đầu tiên. “Đúng là nàng. Kiếp trước hiền lành nhu nhược bao nhiêu, kiếp này sắc bén bấy nhiêu.” Ngài đẩy tới trước mặt nàng một phong thư niêm sáp. “Đây là lễ ra mắt của ta. Người thợ khắc mảnh sứ ‘Thẩm phủ’ — kẻ duy nhất có thể chỉ đích danh Hoàng hậu — hiện giấu ở đâu, ai đang định bịt miệng ông ta trước khi Đại Lý tự kịp tra tới. Nàng cầm lấy.”
Ngọc Lam vừa chạm tay vào phong thư, thì bên ngoài Tàng Thư các, một tiếng chuông báo động đột ngột vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Tiếng bước chân Cấm quân rầm rập kéo tới, ánh đuốc bập bùng hắt qua khe cửa. Một giọng thái giám the thé vọng vào, lạnh buốt: “Có thích khách trong cung! Phong tỏa Tàng Thư các — không ai được ra!”
Tiêu Trinh sắc mặt biến đổi, đứng phắt dậy. Ngọc Lam siết chặt phong thư trong tay, tim đập dồn. Nửa đêm, một nữ nhi Thẩm gia bị bắt gặp trong cung, cạnh Thái tử, giữa tiếng hô “thích khách” — chỉ cần một lời vu, cái tội tru di mà nàng vừa gỡ được sáng nay, sẽ ập trở lại, lần này không còn mảnh sứ nào cứu nổi. Nàng ngẩng lên nhìn Thái tử, chỉ kịp thốt một câu: “Điện hạ… đây là bẫy của ai?”
Leave a Reply