Chương 1: Hợp Đồng Trong Đêm Mưa
Mưa quất rát mặt. Kiều Tô Tô đứng dưới mái hiên tòa nhà Hàn thị, tay siết chặt tập hồ sơ vay vốn đã nhòe nước, con dấu đỏ chót của ngân hàng in hai chữ lạnh lùng: Từ chối.
Ba trăm triệu. Cô cần đúng ba trăm triệu, trong đúng ba ngày, nếu không mẹ cô sẽ không qua được ca mổ tim.
Cô đã gõ cửa mười một nơi. Mười một cái lắc đầu. Người ta nhìn cô — một nữ thiết kế trang sức không tên tuổi, mồ côi cha, gia sản đã bán sạch — rồi cụp mắt xuống như thể nghèo là một thứ bệnh có thể lây.
Điện thoại rung. Số của bệnh viện.
“Chị Kiều, mẹ chị vừa lên cơn khó thở. Bác sĩ nói không thể chờ thêm. Chị thu xếp viện phí trong hôm nay được không?”
Tô Tô nắm chặt máy, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến bật máu. “Tôi… tôi đang lo. Nhờ bác sĩ giữ mẹ tôi giúp tôi.”
Cô tắt máy. Sống mũi cay xè, nhưng nước mắt bị cơn mưa nuốt mất trước cả khi kịp rơi.
Không còn chỗ nào để đi. Chỉ còn một cái tên cuối cùng trong danh bạ — Hàn Trạch Sâm, chủ tịch tập đoàn Hàn thị, người từng đặt cô thiết kế một bộ vương miện cho lễ kỷ niệm công ty rồi hủy hợp đồng không một lời giải thích. Anh ta còn nợ cô một khoản thù lao. Một khoản bé xíu so với ba trăm triệu, nhưng cô không còn gì để mất.
Cô lao qua sảnh, ướt sũng, chạy thẳng tới quầy lễ tân. Bảo vệ chặn lại.
“Cô có hẹn không?”
“Tôi cần gặp chủ tịch Hàn. Chỉ năm phút.”
“Chủ tịch không tiếp người không hẹn.” Hai người bảo vệ xốc nách cô, kéo ngược ra cửa. “Đi ra, làm ơn.”
“Buông tôi ra!” Cô giãy giụa, tập hồ sơ tuột khỏi tay, những tờ giấy bay tán loạn trên nền đá hoa cương bóng loáng. “Tôi chỉ cần năm phút thôi!”
Cả sảnh quay lại nhìn. Có người bụm miệng cười. Tô Tô quỳ xuống nhặt từng tờ giấy, tóc rũ xuống che đi khuôn mặt đang nóng ran vì nhục nhã.
Đúng lúc ấy, một đôi giày da đen bóng dừng lại trước mặt cô.
“Thả cô ấy ra.”
Giọng đàn ông trầm, khẽ, nhưng cả sảnh lập tức im phăng phắc. Hai người bảo vệ buông tay nhanh như bị bỏng.
Tô Tô ngẩng lên. Người đàn ông cao lớn trong bộ vest xám đứng đó, gương mặt góc cạnh, ánh mắt lạnh như mặt hồ mùa đông. Hàn Trạch Sâm. Cô đã gặp anh đúng một lần, qua tấm kính phòng họp.
Anh cúi xuống, nhặt một tờ giấy dưới chân cô. Là bản vẽ bộ vương miện cô từng thiết kế cho anh — cô luôn mang theo bên mình như một lời nhắc rằng mình từng có tài, từng có ước mơ.
“Kiều Tô Tô.” Anh đọc tên cô trên góc bản vẽ, không phải hỏi. “Lên phòng tôi.”
Văn phòng chủ tịch ở tầng ba mươi, kính trong suốt nhìn xuống thành phố mưa. Anh rót cho cô một ly nước ấm, đẩy qua bàn. Cử chỉ ấy khiến cô bối rối hơn cả sự lạnh lùng.
“Cô cần tiền.” Anh ngồi xuống, tựa lưng, đan tay. “Bao nhiêu?”
Tô Tô nghẹn lời. “Anh… anh còn nợ tôi thù lao bản thiết kế bị hủy. Hai mươi triệu. Tôi chỉ xin anh trả sớm, và… và cho tôi vay thêm. Tôi sẽ làm việc trả nợ, bao lâu cũng được.”
“Bao nhiêu?” Anh lặp lại, kiên nhẫn đến đáng sợ.
Cô cắn môi. “Ba trăm triệu.”
Anh không chớp mắt. Với người đàn ông ký những hợp đồng nghìn tỷ, ba trăm triệu chỉ là con số lẻ. Nhưng điều khiến tim Tô Tô hẫng đi là câu tiếp theo của anh.
“Tôi cho cô ba tỷ.”
Cô tưởng mình nghe nhầm. “Anh nói gì?”
“Ba tỷ. Viện phí cho mẹ cô, nợ nần của cô, và phần còn lại để cô sống.” Anh mở ngăn kéo, đặt lên bàn một tập tài liệu bìa da đen. “Đổi lại, cô ký cái này.”
Tô Tô đưa tay run run lật trang đầu. Dòng chữ in đậm đập vào mắt cô, khiến cô quên cả thở:
HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN.
“Tôi cần một người vợ.” Giọng anh vẫn phẳng lặng, như đang bàn chuyện thời tiết. “Trong vòng một năm. Cô đóng tròn vai, không hỏi, không yêu. Hết hạn, chúng ta ly hôn, ai về đường nấy.”
“Anh… anh điên rồi.” Cô đứng bật dậy, ghế đổ ra sau. “Anh có biết anh đang nói gì không? Chúng ta thậm chí không quen biết!”
Hàn Trạch cũng đứng lên, đi vòng qua bàn, dừng lại cách cô nửa bước. Anh cao đến mức cô phải ngước lên. Trong khoảng cách đó, cô ngửi thấy mùi tùng bách lạnh trên áo anh, nghe rõ cả tiếng tim mình đập loạn.
“Mẹ cô còn ba ngày.” Anh nói khẽ, từng chữ đâm thẳng vào chỗ mềm nhất trong lòng cô. “Cô có thể chạy khắp thành phố quỳ xin thêm mười một cánh cửa nữa. Hoặc cô cầm bút, ký tên, và cứu bà ấy ngay đêm nay.”
Anh nhặt cây bút trên bàn, đặt vào tay cô. Bàn tay anh ấm, ngón tay dài, khép hờ quanh tay cô một khoảnh khắc rồi buông ra.
“Chọn đi, cô Kiều.”
Tô Tô nhìn xuống trang giấy, rồi nhìn con số ba tỷ, rồi nhắm mắt lại. Trong bóng tối sau mí mắt, cô thấy gương mặt xanh xao của mẹ trên giường bệnh, thấy nụ cười mệt mỏi của bà lần cuối cùng dặn cô “đừng vì mẹ mà khổ”.
Cô mở mắt. Đặt bút xuống giấy.
Và đúng khoảnh khắc ngòi bút chạm mặt trang hợp đồng, điện thoại của Hàn Trạch reo lên. Anh liếc màn hình, gương mặt lạnh đi một độ. Anh nhấc máy, chỉ nghe, không nói. Rồi anh quay sang cô, ánh mắt sắc như dao.
“Ký nhanh lên. Bà nội tôi vừa đến. Và bà ấy… đang dẫn theo người con gái mà cả nhà tôi muốn tôi cưới.”
Leave a Reply