Nhân vật phụ bước ra khỏi trang giấy, mang gương mặt Lâm Hạ và đôi mắt của kẻ đã đọc hết cái kết của chính mình. Nàng chỉ muốn một thứ: đòi lại thân xác. Nhưng khi Lâm Uyển Nhi chìa tay ra, cả Đường tổng lẫn Nhiếp chính vương mới nhận ra — kẻ đáng sợ nhất trong căn phòng này không phải hồn bản thảo, mà là chính nhân vật họ vừa cứu sống.
Bóng tối tầng mười hai đặc quánh, chỉ có ánh xanh của màn hình laptop hắt lên bốn con người — hay đúng hơn, ba con người và một thứ vừa bước ra khỏi trang giấy. Lâm Uyển Nhi đứng đó, tà váy cổ trang chạm sàn không phát ra tiếng, gương mặt giống Lâm Hạ đến mức cô có cảm giác mình đang soi vào một tấm gương biết cười.
“Chị đừng sợ.” Uyển Nhi bước tới một bước, giọng dịu như ru. “Em không đến để hại chị. Em chỉ đến để lấy lại thứ vốn là của em thôi. Thân xác này — ” nàng đưa tay chạm nhẹ lên ngực mình, “ — sinh ra là của Lâm Uyển Nhi. Chị chỉ mượn tạm mười tám chương. Đến giờ trả rồi, chị ạ.”
Lâm Hạ lùi lại, lưng đụng vào cạnh bàn. Trong đầu cô, mười năm làm biên tập gào lên một điều duy nhất: nhân vật này quá hoàn hảo để tin. Giọng ngọt, lý lẽ gọn, đòi hỏi hợp tình đến mức người ta muốn gật đầu ngay. Mà một nhân vật hoàn hảo đến thế, trong nghề của cô, luôn là nhân vật đang giấu một cú lật ở trang sau.
“Em nói lấy lại thân xác,” Lâm Hạ cố giữ giọng bình tĩnh, “vậy còn ta thì sao? Ta trôi đi đâu?”
Uyển Nhi nghiêng đầu, nụ cười không đổi. “Chị về chỗ của chị chứ. Về cái thế giới có laptop, có trà sữa, có deadline. Em trả chị nguyên vẹn. Chị được sống, em được sống. Chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?” Nàng chìa bàn tay trắng muốt ra giữa khoảng tối. “Nắm tay em. Chỉ một cái chạm, mọi thứ về đúng chỗ.”
Đường tổng đột nhiên bật cười — tiếng cười khô khốc của một tổng biên tập đã đọc mười nghìn bản thảo dối trá. “Khoan đã.” Bà bước lên, chắn nửa người trước Lâm Hạ. “Cô bé, ta viết cái mở đầu của cô từ mười năm trước, ta biết cô được dựng nên bằng những con chữ nào. Và ta chưa từng viết cho cô một câu thoại nào tử tế đến thế. ‘Vẹn cả đôi đường’? Nhân vật phụ trong bản gốc của ta không biết nói câu đó. Ai dạy cô?”
Nụ cười trên môi Uyển Nhi cứng lại nửa giây. Chỉ nửa giây thôi, nhưng đủ để Lâm Hạ — kẻ cả đời soi lỗi trong từng dấu phẩy — bắt được. Cô hiểu ra. “Hồn bản thảo,” cô thì thầm. “Không phải em tự tỉnh dậy. Là nó viết em ra. Nó thua ở bàn phím, nên nó đổi cách — nó không xóa ta nữa, nó dựng một ‘ta’ khác, ngoan hơn, biết điều hơn, để ta tự nguyện bước ra khỏi thân xác này. Đúng không?”
Ánh sáng xanh trên màn hình sau lưng Uyển Nhi chớp một nhịp bất thường, như tim đập hụt. Con số đếm ngược đã tắt, thay bằng một dòng đang gõ chậm rãi: “Nàng ấy có thật. Ta chỉ cho nàng một cơ hội mà các ngươi cướp mất của nàng suốt mười tám chương.”
“Cơ hội?” Lâm Hạ bước ra khỏi sau lưng Đường tổng, tim đập thình thịch nhưng chân không lùi thêm nữa. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt giống hệt mắt mình. “Uyển Nhi, chị hỏi em một câu, và em phải tự trả lời, đừng để cái màn hình kia gõ hộ. Suốt mười tám chương chị sống trong thân xác này, chị đã làm gì? Chị chống lại cái thánh chỉ ban chết. Chị cãi lại nữ chính. Chị dám yêu người mà nguyên tác cấm em chạm tới. Nếu em thật sự là Lâm Uyển Nhi — thì tất cả những điều đó, là chị làm thay em, hay là chị đánh thức em dậy?”
Căn phòng lặng đi. Cố Trạm Uyên, nãy giờ đứng canh cửa như một pho tượng thép, chậm rãi quay đầu nhìn người con gái mang gương mặt vương phi. Bàn tay hắn không đặt lên bao kiếm nữa. “Ta không đọc được chữ trên cái hộp sáng kia,” hắn nói, giọng trầm vang trong bóng tối, “nhưng ta đọc được người. Vương phi của ta — người ta cưới, người dám lấy thân mình che cho ta trong đêm động phòng của kẻ thứ tư — nàng ấy không bao giờ chìa tay ra bảo người khác ‘nắm lấy đi rồi mọi thứ về đúng chỗ’. Nàng ấy sẽ tự bước tới mà giành. Cô, cô gái đứng trong bóng tối, cô đẹp, cô ngoan, nhưng cô không có cái gan ấy. Vì kẻ viết ra cô không dám cho cô cái gan ấy.”
Uyển Nhi run lên. Bàn tay chìa ra bắt đầu mờ đi ở đầu ngón, như mực gặp nước. “Không…” nàng lắc đầu, và lần đầu tiên giọng nàng vỡ ra khỏi cái êm ái được lập trình. “Em có thật. Em muốn sống. Chẳng lẽ một nhân vật phụ muốn sống cũng là tội sao? Chị Hạ, chính chị hiểu cảm giác đó mà — cảm giác bị viết ra chỉ để chết thay cho người khác!”
Câu ấy đâm trúng chỗ mềm nhất trong lòng Lâm Hạ. Cô đứng lặng. Vì đúng, cô hiểu. Cô đã sống mười tám chương với đúng nỗi sợ đó. Và chính vì hiểu, cô mới không nỡ. Cô bước tới, không phải để đẩy Uyển Nhi vào màn hình, mà để nắm lấy bàn tay đang tan dần kia — nhưng bằng cả hai tay mình, giữ chặt.
“Chị không trả thân xác này cho em,” cô nói, mắt cay xè, “vì nó không còn là ‘thân xác của Lâm Uyển Nhi’ nữa. Mười tám chương rồi, nó là của cả hai chúng ta. Của em — người sinh ra trong nó. Và của chị — người dạy nó biết cãi lại số phận. Em không cần đòi lại nó, Uyển Nhi. Em cần ngừng nghe lời cái thứ đang đứng sau lưng em, và bắt đầu tự viết lấy phần của mình. Đó mới là sống. Còn cái nó hứa với em — bước ra, chạm tay, về đúng chỗ — đó là chết một lần nữa, chỉ đổi tên gọi thôi.”
Trên màn hình, dòng chữ của hồn bản thảo gõ loạn lên, chồng chéo, giận dữ: “Nàng ấy là của ta. Ta viết ra nàng. Ta có quyền—” Nhưng nó không kịp gõ hết. Vì Lâm Uyển Nhi — cái bóng dưới ánh xanh — từ từ quay đầu lại, nhìn thẳng vào màn hình sau lưng mình, và lần đầu tiên, nàng nói một câu không ai lập trình cho nàng:
“Ngài viết ra tôi. Nhưng ngài quên mất — chị ấy dạy tôi biết đọc.”
Đèn néon trên trần bất ngờ bừng sáng trở lại, chói lòa, nuốt trọn thứ ánh xanh nhợt nhạt. Trong một khoảnh khắc trắng xóa ấy, cái bóng cổ trang tan ra thành nghìn con chữ, xoáy lên như tro giấy bị gió cuốn — rồi tất cả bị hút ngược vào màn hình laptop. Tiếng máy rít lên một hồi chói tai. Rồi im bặt.
Lâm Hạ đứng thở dốc giữa căn phòng sáng trưng, hai tay vẫn còn giữ nguyên tư thế nắm lấy một bàn tay đã không còn ở đó. Đường tổng buông người xuống ghế, lần đầu tiên trong đời để lộ vẻ kiệt sức. Tiểu Nghiêm ngồi thụp xuống sàn, ôm đầu lắp bắp: “Xong… xong chưa chị? Nó đi chưa?”
Không ai kịp trả lời. Vì màn hình laptop — vừa tắt lịm mấy giây trước — bỗng sáng lại. Không phải chữ đỏ giận dữ. Không phải con số đếm ngược. Chỉ một dòng, hiện ra chậm rãi, bằng đúng nét chữ của một biên tập viên đang gõ bản thảo mới: “Chương 26 — kết thúc. Chương 27: Bản thảo có tên người viết.” Và ngay dưới dòng đó, một cái tên tác giả tự đánh máy hiện lên, từng ký tự một, khiến cả Lâm Hạ lẫn Đường tổng cùng đứng bật dậy — vì đó không phải tên hồn bản thảo, cũng chẳng phải tên Uyển Nhi. Đó là tên thật của Lâm Hạ, kèm một dòng chú thích lạnh người: “Đồng tác giả: người đang đọc câu này.”
Leave a Reply