Nữ Sát Thủ Gả Cho Kẻ Nàng Phải Giết – Chương 1: Đêm Động Phòng, Dao Kề Cổ Lang Quân

Written by

in

Đêm động phòng, Mộ Vân giấu một lưỡi dao mỏng như lá liễu trong tay áo, và nàng chỉ có một khắc để cắt cổ người đàn ông nàng vừa bái đường.

Vô Ảnh Các nuôi nàng mười lăm năm chỉ để đổi lấy đêm nay. Mục tiêu: Trấn Bắc Vương Tiêu Cảnh Thành — kẻ nắm trong tay tám vạn quân biên ải, người mà cả giang hồ lẫn triều đình đều muốn hắn chết, nhưng chưa ai chạm nổi tới một sợi tóc.

Kế hoạch hoàn hảo. Ba tháng trước, Vô Ảnh Các đã sát hại tiểu thư nhà họ Thẩm — vị hôn thê thật của Vương gia — rồi đưa Mộ Vân thế vào. Nàng học dáng đi của tiểu thư, học giọng nói, học cả nét chữ. Đêm nay nàng khoác hỉ phục đỏ rực bước vào Vương phủ, và không ai nghi ngờ.

Nàng ngồi trên mép giường, khăn voan đỏ phủ kín mặt, nghe tiếng bước chân của hắn tiến lại gần.

Một nhát. Chỉ cần một nhát vào yết hầu. Rồi phi thân qua cửa sổ, mất hút trong đêm.

Cây trượng gỗ khẽ chạm sàn. Đúng rồi — người ta đồn Trấn Bắc Vương bị thương chân trong trận Nhạn Môn năm ngoái, đi lại phải chống trượng. Một mục tiêu tàn phế. Càng dễ.

Khăn voan được nhấc lên bằng đầu một cây cân xứng. Ánh nến hắt vào mắt nàng.

Người đàn ông trước mặt cao lớn, khoác hỉ bào đen viền kim tuyến, gương mặt góc cạnh như tạc bằng đá lạnh. Nhưng thứ khiến tim Mộ Vân khựng lại nửa nhịp không phải dung mạo của hắn.

Mà là đôi mắt. Đôi mắt ấy không nhìn nàng như một tân lang nhìn tân nương. Nó nhìn nàng như một thợ săn đã đứng đợi con mồi từ rất lâu.

“Nương tử.” Hắn cất giọng, trầm và chậm. “Tay nàng đang run kìa.”

Mộ Vân mỉm cười ngoan ngoãn, giọng mềm như tơ, đúng chất khuê các: “Thiếp… lần đầu động phòng, không khỏi thẹn thùng.”

“Thế à.” Hắn rót một chén hợp cẩn tửu, đưa tới trước mặt nàng. “Vậy uống chén rượu này, cho bớt run tay.”

Nàng đón lấy chén rượu. Đây là cơ hội — khi hắn nghiêng người kề chén giao bôi, cổ hắn sẽ lọt vào tầm dao. Nàng nhấp một ngụm nhỏ, ngón tay còn lại đã âm thầm trượt vào tay áo, chạm lấy chuôi dao lạnh ngắt.

Tim đập chậm lại. Hơi thở đều. Đây là khoảnh khắc nàng luyện tập hàng nghìn lần.

Nàng bổ nhào tới, lưỡi dao rời tay áo, xé gió nhắm thẳng yết hầu hắn —

Rồi cổ tay nàng bị chặn lại giữa không trung.

Không phải bị đỡ. Bị bóp. Bàn tay hắn khép quanh cổ tay nàng như một gọng kìm sắt, chặt đến mức lưỡi dao rơi xuống, cắm phập vào sàn gỗ, rung lên bần bật.

Người đàn ông “tàn phế” ấy đứng thẳng dậy, không cần trượng, cao hơn nàng cả một cái đầu, ánh nến soi rõ khoé môi hắn đang cong lên.

“Vô Ảnh Các dạy đệ tử tệ thật.” Hắn nghiêng đầu, giọng nhàn nhạt như đang bàn chuyện thời tiết. “Nhịp thở của nàng đổi ba lần khi ta rót rượu. Thẩm tiểu thư thật thì không biết dùng khinh công — còn nàng, lúc bái đường, gót chân không hề chạm đất.”

Máu trong người Mộ Vân đông cứng. Hắn biết. Hắn đã biết từ đầu.

“Ngươi…” Nàng nghiến răng, tay trái vung ra một đòn hiểm nhắm huyệt đạo bên hông hắn.

Hắn xoay người tránh, thuận thế khoá luôn cả hai tay nàng ra sau lưng, ép nàng áp sát vào cột giường. Mặt hai người chỉ cách nhau một gang tay. Nàng ngửi thấy mùi rượu và một thứ hương trầm lạnh trên áo hắn.

“Buông ta ra!” Nàng vùng vẫy, nhưng nội lực chênh lệch quá xa.

“Buông nàng ra, để nàng chạy về bẩm báo rằng ta đã lộ?” Hắn cười khẽ, hơi thở phả vào bên tai nàng. “Ta đợi thích khách của Vô Ảnh Các suốt nửa năm nay. Cuối cùng cũng có một người bọn họ chịu bỏ ra — và lại là người đẹp thế này.”

Mộ Vân trừng mắt nhìn hắn, lòng rối như tơ vò. Nếu hắn biết trước, sao còn để nàng bước vào tận đây? Sao còn cưới nàng?

Như đọc được câu hỏi trong mắt nàng, Tiêu Cảnh Thành đột nhiên buông lỏng tay. Hắn lùi lại một bước, khom người nhặt lưỡi dao dưới sàn lên, lau sạch, rồi — trước sự kinh ngạc của nàng — đặt ngược chuôi dao vào lòng bàn tay nàng.

“Cầm lấy.” Hắn nói.

Nàng sững sờ, siết chặt chuôi dao, cảnh giác. “Ngươi muốn giở trò gì?”

“Ta cho nàng một lựa chọn.” Hắn ngồi xuống mép giường, ung dung như chủ nhân thật sự của căn phòng này, ánh mắt xuyên thẳng vào nàng. “Một: đâm ta ngay bây giờ. Nhưng ngoài cửa kia có bốn mươi cấm vệ quân, nàng đâm xong cũng không sống nổi qua khỏi hành lang. Hai —”

Hắn dừng lại, và trong đôi mắt lạnh ấy lần đầu tiên loé lên một tia sắc bén khác thường.

“Hai: nàng làm Vương phi của ta. Thật lòng. Vì ta biết một chuyện mà cả Vô Ảnh Các cũng giấu nàng — chuyện về đêm cha mẹ nàng chết cháy ở trấn Thanh Hà mười lăm năm trước.”

Chuôi dao trong tay Mộ Vân run bần bật.

Cha mẹ nàng. Không một ai trên đời này biết nàng có cha mẹ. Ngay cả nàng cũng chỉ nhớ mơ hồ về một biển lửa và tiếng ai đó gào tên nàng trong khói.

“Ngươi nói dối.” Giọng nàng vỡ ra. “Làm sao ngươi biết?”

Tiêu Cảnh Thành nhìn nàng thật lâu, rồi chậm rãi vén tay áo trái lên. Trên cổ tay hắn, dưới ánh nến, hiện ra một vết sẹo bỏng cũ — hình một đoá mai ba cánh.

Mộ Vân cảm thấy cả thế giới quay cuồng. Bởi vì trên gáy nàng, giấu sau mái tóc, cũng có một vết sẹo giống hệt như thế.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *