Năm mươi chín phút để viết lại một cái kết, hai người đàn bà giành nhau một bàn phím, và một Nhiếp chính vương cầm kiếm rỗng đứng canh cửa như thể có thể chém đứt cả thời gian. Nhưng ngay khi Lâm Hạ gõ dòng đầu tiên, màn hình đáp trả bằng một câu khiến cả cô lẫn Đường tổng chết lặng: “Các ngươi quên mất — ta cũng biết viết.”
Bàn phím chỉ có một, mà hai bàn tay cùng lao tới. Ngón tay Lâm Hạ và ngón tay Đường tổng va vào nhau trên hàng phím, cả hai khựng lại nửa giây, rồi cùng ngẩng lên nhìn nhau — cái nhìn của hai biên tập viên chưa bao giờ chịu nhường ai một dấu phẩy. Trên góc màn hình, con số lạnh lùng nhảy một nhịp: 58:12.
“Em gõ,” Đường tổng nói, rút tay về nhưng mắt vẫn dán vào trang trắng. “Chị đọc lỗi. Mười năm nay chị chưa từng để một câu văn dở nào của em lọt qua, hôm nay cũng vậy. Em viết, chị chặt. Rõ chưa?”
“Rõ, chị.” Lâm Hạ đặt mười đầu ngón tay lên phím, tim đập như trống trận. Cô là biên tập viên giỏi nhất tầng mười hai, nhưng viết văn cứu mạng mình thì đây là lần đầu. Cô hít một hơi, gõ dòng mở: “Lâm Uyển Nhi mở mắt ra, và lần đầu tiên trong đời, nàng được quyền chọn mình sẽ sống hay chết.”
Con trỏ dưới dòng chữ của cô lập tức rùng mình. Rồi, dưới đúng dòng ấy, một dòng khác tự hiện ra, nét chữ khác hẳn — sắc, nguội, ngạo nghễ: “Sai. Trong bản gốc, nhân vật phụ không có quyền chọn. Nàng ta được sinh ra để nhường sân khấu. Các ngươi quên mất — ta cũng biết viết. Và ta viết nhanh hơn các ngươi nhiều.”
Màn hình bắt đầu chạy chữ. Từng dòng, từng dòng, cái hồn bản thảo tự dựng lại nguyên cảnh cũ: Uyển Nhi quỳ giữa điện, thánh chỉ ban chết, nữ chính đứng khóc trên bậc thềm cao. Nó viết trơn tru đến rợn người, như một cỗ máy đã diễn cảnh này nghìn lần. Chữ của Lâm Hạ bị đẩy trôi lên trên, mờ dần đi.
“Nó ghi đè!” Tiểu Nghiêm hét, hai tay bấu lấy lưng ghế. “Chị Hạ, nó viết đè lên chữ của chị!”
Cố Trạm Uyên bước tới sau lưng hai người, cúi nhìn cái hộp phát sáng đang nuốt chữ. Hắn không đọc được một câu, nhưng hắn hiểu thế trận. “Kẻ địch đang phản công bằng chính binh khí của các nàng,” hắn nói trầm. “Ta từng thua một trận vì cứ đối đầu chính diện với kẻ mạnh hơn. Muốn thắng, đừng chém vào chỗ nó dày nhất. Chém vào chỗ nó sợ.”
“Chỗ nó sợ…” Lâm Hạ ngừng gõ. Trong đầu cô, mười năm nghề biên tập chợt bật lên như một ngọn đèn. Cô quay phắt sang Đường tổng. “Chị. Một cái kết dở nhất là cái kết đoán trước được, đúng không? Cái mà độc giả nào cũng biết trang sau sẽ ra gì.”
Mắt Đường tổng sáng rực. “Đúng. Và nó — ” bà hất cằm về màn hình, “— đang viết cái kết đoán trước được nhất trần đời. Nhân vật phụ chết, nữ chính khóc, hạ màn. Nó không sáng tạo, Lâm Hạ ạ. Nó chỉ tuân thủ. Nó là một cây bút giỏi văn phạm mà nghèo trí tưởng tượng.”
“Vậy ta đánh vào đúng chỗ đó.” Lâm Hạ đặt tay lên phím, và lần này cô không viết cho Uyển Nhi sống. Cô viết một thứ hồn bản thảo không thể lường: “Nhưng khi thánh chỉ vừa đọc xong, Lâm Uyển Nhi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào người kể chuyện đang đứng ngoài trang giấy, và mỉm cười hỏi: ‘Ngài viết ta chết bao nhiêu lần rồi, mà vẫn chưa chán sao?’”
Con trỏ trên màn hình khựng lại. Lần đầu tiên kể từ khi cuộc đếm ngược bắt đầu, nó ngập ngừng. Một nhân vật quay ra nói chuyện với chính người viết — cái mà mọi quy tắc kể chuyện đều cấm, cái nằm ngoài bản thảo gốc. Hồn bản thảo không có sẵn dòng nào để đối lại.
“Được lắm,” Đường tổng thì thầm, và bà chồm vào bàn phím cùng cô, bốn bàn tay giờ gõ chung một nhịp. “Đâm sâu vào. Cho nó thấy một câu chuyện không phải cái máy nghiền. Cho nó thấy nhân vật phụ cũng có mắt để nhìn lại kẻ cầm bút.”
Họ viết. Viết như đôi tay đã chờ mười năm để cùng gõ một chương. Đường tổng thêm một câu thoại, Lâm Hạ đẩy nó thành một cú lật; Lâm Hạ dựng một hình ảnh, Đường tổng chặt bỏ ba tính từ thừa cho nó sắc như kiếm. Trên trang, Uyển Nhi đứng dậy khỏi tấm chiếu tội nhân, phủi váy, và bắt đầu chất vấn cả cái thế giới đã định sẵn nàng phải chết.
Màn hình chớp đỏ giận dữ. Chữ của hồn bản thảo hiện ra loạn xạ, chồng chéo, không còn trơn tru như trước: “Không đúng luật… nhân vật không được nhìn ra ngoài trang… các ngươi phá hỏng kết cấu…” Con số đếm ngược nhảy loạn: 12:47… 12:46… rồi đột nhiên giật lùi về 30:00, như thể chính nó cũng đang hoảng và gian lận thêm giờ cho mình.
“Nó ăn gian!” Tiểu Nghiêm kêu lên. “Nó tự cộng thêm giờ!”
“Kệ nó.” Lâm Hạ không rời mắt khỏi trang. “Kẻ nào phải ăn gian giữa cuộc chơi, là kẻ đang thua. Vương gia nói đúng rồi — chúng ta chạm được chỗ nó sợ.”
Cố Trạm Uyên đứng thẳng sau lưng hai người, và lần đầu tiên trong cả chương, khóe môi lạnh lùng của hắn cong lên một nét rất khẽ. “Trong đời ta chưa từng thấy ai lấy chữ làm binh khí,” hắn nói. “Nhưng ta biết dáng của một đội quân sắp thắng. Cứ tiến. Ta canh cửa cho hai vị.”
Đúng lúc bốn bàn tay chuẩn bị gõ dòng cuối cùng — dòng sẽ định đoạt Uyển Nhi được sống — thì đèn néon trên trần vụt tắt hết. Cả tầng mười hai chìm trong bóng tối, chỉ còn màn hình laptop hắt lên ba khuôn mặt một thứ ánh sáng xanh lét. Và trong bóng tối ấy, một giọng nói vang lên — không phải từ loa, không phải chữ trên màn hình, mà từ ngay giữa căn phòng, dịu dàng đến lạnh sống lưng:
“Các ngươi viết hay lắm. Hay đến mức… ta quyết định không xóa các ngươi nữa.”
Lâm Hạ chết lặng. Cô từ từ quay đầu về phía có tiếng nói. Bên khung cửa kính tối om, dưới ánh xanh nhợt nhạt của màn hình, một bóng người đang đứng đó — một người phụ nữ mặc cổ trang, gương mặt giống Lâm Hạ đến từng đường nét, chỉ khác đôi mắt: đôi mắt của kẻ đã đọc hết cái kết của chính mình.
“Chào chị,” Lâm Uyển Nhi khẽ nghiêng đầu, nụ cười vừa hiền vừa khiến người ta ớn lạnh. “Cảm ơn chị đã sống thay em suốt mười tám chương. Nhưng bây giờ em tỉnh rồi — và em cũng muốn được cầm bút một lần.”
Trên màn hình sau lưng cô, con số đếm ngược lặng lẽ dừng lại ở một dòng chữ mới, không phải của hồn bản thảo, cũng chẳng phải của hai biên tập viên: “Chương 25 — kết thúc. Chương 26: Nhân vật phụ đòi lại thân xác.”
Leave a Reply