Đường tổng đặt ly trà sữa xuống, và tuyên bố một câu khiến cả tầng mười hai như ngừng thở: chính bà đã viết dòng mở đầu của cuốn sách này — từ mười năm trước. Nhưng kẻ đang gõ chữ trong bản thảo mới là thứ đáng sợ nhất: nó vừa ra cho Lâm Hạ một tối hậu thư dài đúng năm mươi chín phút.
Ly trà sữa trong tay Đường tổng khẽ đung đưa, những viên trân châu chìm xuống đáy cốc như thể ngay cả chúng cũng biết điều bà vừa nói đã kéo cả căn phòng rơi vào một tầng thực tại khác. “Chị viết cái mở đầu đó… từ mười năm trước.” Câu ấy treo lơ lửng giữa văn phòng, nặng hơn cả bộ giáp bạc trên người Cố Trạm Uyên.
Lâm Hạ đứng chết trân. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho việc bị đuổi việc, cho một buổi kiểm điểm dài dằng dặc ở phòng nhân sự, thậm chí cho khả năng Đường tổng gọi bảo vệ lôi “anh cosplay nhập vai quá sâu” ra khỏi tòa nhà. Điều duy nhất cô không hề chuẩn bị, là việc chính sếp mình lại bước một chân vào cái mê cung mà cô vừa trầy trật bò ra.
“Chị Đường,” cô nói, giọng khản đặc, “chị nói… chị viết cái này?”
Đường tổng không đáp ngay. Bà đặt ly trà sữa xuống mép bàn — cực kỳ ngay ngắn, như một người quen kiểm soát mọi thứ kể cả trong lúc tay đang run — rồi bước lại gần cái laptop đang nhấp nháy con trỏ. Đôi giày cao gót không phát ra tiếng động của bà lần này lại vang lên rõ mồn một trong sự im lặng, từng bước một, như đếm ngược.
“Mười năm trước chị còn là biên tập viên quèn như em bây giờ,” bà nói, mắt dán vào màn hình. “Có một đêm trực, chị gõ vu vơ một dòng: ‘Nàng mở mắt ra, và nhận ra mình vừa xuyên vào thân xác của nhân vật phản diện mà chính mình từng cắt khỏi bản thảo.’ Chị viết đúng một dòng đó rồi bỏ. Vì chị nghĩ — nhân vật phụ thì có gì đáng để kể một câu chuyện? Ai thèm đọc chuyện của kẻ sinh ra để chết thay nữ chính?” Bà bật cười, một tiếng cười không có chút vui nào. “Chị lưu file, đặt tên ‘nudanhac_draft_final’, rồi mười năm không mở lại. Cho đến hôm nay.”
Cố Trạm Uyên lặng lẽ dịch nửa bước, chắn giữa Lâm Hạ và người đàn bà đang tiến về phía cái hộp phát sáng. Hắn không hiểu một chữ nào về “file” hay “bản thảo”, nhưng hắn hiểu rất rõ một điều: khi hai kẻ nắm quyền lực trong tay cùng nhìn về một vật, thì vật đó chính là chiến trường. Bàn tay hắn lại theo phản xạ đặt lên bao kiếm rỗng.
“Vương phi,” hắn nói khẽ, chỉ đủ Lâm Hạ nghe, “người đàn bà này không phải kẻ dối trá. Ta từng thấy ánh mắt đó — ở những kẻ nhận ra thứ mình tưởng đã chôn vùi lại đang sống dậy. Đó là ánh mắt của một tướng quân gặp lại đứa con mình bỏ rơi ngoài chiến địa.”
Lâm Hạ nuốt khan. Trên màn hình, con trỏ ngừng nhích. Cả căn phòng nín thở chờ dòng chữ tiếp theo. Và nó hiện ra, chậm rãi, từng ký tự lạnh như dao rạch giấy:
“Chào Tiểu Đường. Mười năm rồi. Ngươi bỏ ta dở dang giữa một câu, ta đã tự viết tiếp phần còn lại. Ngươi có biết một câu chuyện bị bỏ rơi sẽ làm gì để được kể trọn vẹn không?”
Đường tổng đứng khựng. Lần đầu tiên trong mười năm Lâm Hạ làm việc dưới trướng bà, cô thấy bàn tay quyền lực ấy siết chặt đến trắng bệch cả khớp ngón. “Không thể nào,” bà thì thào. “Đây chỉ là một file văn bản. File thì không biết tự viết.”
“Đúng vậy,” dòng chữ trên màn hình đáp lại, gần như dịu dàng. “File thì không. Nhưng câu chuyện thì có — một khi có đủ người tin vào nó. Ngươi gieo hạt giống rồi bỏ đi. Cô học trò của ngươi” — con trỏ nhích một nhịp về phía Lâm Hạ — “tưới nước cho nó suốt mười tám chương bằng chính mạng sống của mình. Còn ta, ta chỉ là phần câu chuyện đã lớn đủ để tự cầm bút. Các ngươi gọi ta là lỗi hệ thống cũng được, gọi là hồn của bản thảo cũng được. Ta chỉ có một quy tắc: một câu chuyện phải khép lại đúng như nó được định sẵn. Mà trong bản gốc của Tiểu Đường, nhân vật phụ Lâm Uyển Nhi — chết ở chương hai mươi tư.”
Máu trong người Lâm Hạ như đông lại. Chương hai mươi tư. Chính là con số đang nhấp nháy ở góc màn hình lúc này. Cô lùi lại một bước, đụng vào tấm giáp lạnh sau lưng Cố Trạm Uyên, và bàn tay chai sần của hắn lập tức đưa ra sau, nắm lấy tay cô — không nói gì, chỉ nắm, chắc chắn như một lời thề.
“Cho nên ta bước vào để dọn dẹp,” dòng chữ tiếp tục. “Ta trả nhân vật phụ về đúng chỗ của cô ta. Ta xóa cái đoạn ‘biên tập viên nhảy vào cứu’ mà Tiểu Đường không hề viết. Và ta khép sách. Đơn giản, gọn gàng, đúng bản thảo gốc.”
“Không.” Đường tổng đột nhiên lên tiếng, và giọng bà không còn run nữa. Đó là giọng của người phụ nữ hai mươi năm ngồi ghế tổng biên, cái giọng đã ‘kill’ hàng nghìn bản thảo và cứu sống hàng nghìn bản khác chỉ bằng một nét bút. Bà bước tới, đặt cả mười đầu ngón tay lên bàn phím, cúi sát vào màn hình như đối diện một tác giả bướng bỉnh trong phòng họp. “Nghe đây. Ta viết dòng đầu tiên, nghĩa là ta có quyền viết cả dòng cuối. Bản thảo gốc là của ta, và ta vừa đổi ý. Một câu chuyện thuộc về người dám sửa nó, chứ không phải kẻ khăng khăng giữ nguyên cái kết cũ vì lười.”
Con trỏ trên màn hình dừng lại rất lâu. Lâu đến mức Tiểu Nghiêm — nãy giờ nép sau cột, mặt trắng như tờ giấy in thử — cũng dám hé mắt ra nhìn. Rồi dòng chữ cuối cùng hiện lên, và lần này nó không lạnh nữa; nó mang một sự thích thú độc địa khiến Lâm Hạ rợn tóc gáy:
“Tốt. Vậy thì chúng ta chơi theo luật của kẻ cầm bút. Ta cho ngươi và học trò ngươi một chương — đúng một chương — để viết lại cái kết. Nếu đến cuối chương hai mươi tư mà nhân vật phụ vẫn còn sống, ta thua, ta rút. Nhưng nếu các ngươi thất bại…” con trỏ nhấp nháy, “…thì cả ba người trong căn phòng này sẽ bị đóng lại thành phụ lục. Kể cả vị vương gia mặc giáp kia. Đồng hồ bắt đầu tính giờ, kể từ khi cánh cửa này khép.”
Đúng lúc ấy, cánh cửa kính phòng biên tập — cánh cửa Đường tổng vừa bước vào — tự động trượt lại, đóng đánh ‘két’ một tiếng khô khốc. Đèn néon trên trần chớp một cái rồi chuyển sang sắc đỏ nhàn nhạt. Trên góc màn hình laptop, con số ‘12:00’ biến mất, thay vào đó là một dòng đếm ngược lạnh lùng bắt đầu chạy: 59:59… 59:58… 59:57…
Cố Trạm Uyên rút phắt bàn tay khỏi bao kiếm rỗng, quay sang nhìn hai người đàn bà đang đứng chôn chân trước cái hộp phát sáng, rồi hỏi bằng cái giọng trầm đã đưa hắn qua trăm trận: “Kẻ địch cho chúng ta một canh giờ. Vậy thì — ai trong hai vị đại nhân cầm bút, và ta phải chém cái gì?”
Lâm Hạ nhìn màn hình, nhìn Đường tổng, rồi nhìn người đàn ông vừa hỏi câu ngớ ngẩn nhất và cũng dũng cảm nhất cô từng nghe. Cô hít một hơi thật sâu, kéo cái ghế xoay lỏng tay vịn lại gần bàn phím, và lần đầu tiên sau mười tám chương chỉ biết chạy trốn cái chết, cô mỉm cười.
“Không chém ai cả, vương gia. Lần này, chúng ta viết.” Cô đặt tay lên bàn phím, bên cạnh bàn tay của người sếp mười năm. “Và thiếp là biên tập viên giỏi nhất tầng mười hai. Còn năm mươi chín phút — quá đủ để sửa một cái kết tồi.”
Leave a Reply